Bình Yên tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , khẽ gật đầu: “Vâng.” Cô vốn là khá bảo thủ, những chuyện cô luôn cảm thấy khó lòng tiếp nhận ngay lập tức, luôn cần một thời gian đủ dài để chậm rãi thích nghi. cũng lạ, đối với cuộc hôn nhân của hai , thời gian tuy ngắn ngủi, ở bên cũng bao lâu, nhưng cô thích nghi , thậm chí thể là như cá gặp nước. Giống như lúc , dựa lòng nũng mà cô chẳng thấy gượng ép mất tự nhiên chút nào, cứ như thể hai vốn dĩ nên như .
lúc hai đang ôm thắm thiết thì cửa phòng vang lên tiếng gõ. Là chị Trương nấu mì xong, sang gọi bọn họ ăn.
Tay nghề của chị Trương khá, món ăn tuy giản dị nhưng hương vị thuộc, mang đậm phong vị gia đình.
Bát mì múc đầy. Thực buổi trưa Bình Yên ăn một chút, nhưng đó nôn sạch, gần như chẳng giữ gì trong bụng. Dù , lúc cô cũng cảm thấy quá đói.
Bình Yên cố gắng ăn hơn nửa bát, nhưng vì chị Trương nấu quá hào phóng nên dù cô nỗ lực hết sức, trong bát vẫn còn quá nửa. Cô rầu rĩ nhíu mày, ngước lên Tô Dịch Thừa đang đối diện.
“Ăn thêm chút nữa .” Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng dỗ dành, cô ăn nhiều thêm một chút. Buổi trưa cô nôn đến mức lả , mặt mũi trắng bệch, xót xa thôi.
Bình Yên lắc đầu, cô thật sự ăn nổi nữa. Dạ dày cô lớn, bát mì to vượt quá sức chứa của cô. Cô cái “bụng đáy” như Lâm Lệ, ăn bao nhiêu cũng .
Tô Dịch Thừa khẽ thở dài, đưa tay bưng bát mì của cô đặt mặt , trực tiếp cầm lấy đôi đũa cô dùng bắt đầu ăn, để tâm đó là đồ ăn thừa của cô.
Chị Trương dọn dẹp phòng khách xong ngang qua, thấy cứ ngỡ vẫn còn đói, bèn áy náy : “Hay là để nấu thêm bát nữa nhé? Vừa nãy chỉ bảo nấu cho thái thái nên nghĩ nhiều, chỉ một bát. Nếu vẫn đói, bếp nấu ngay đây, nhanh lắm.” Nói đoạn, chị định bếp thêm một bát mì khác cho .
Bình Yên thấy vội vàng gọi : “Không cần chị Trương.” Cô giải thích: “Là do cháu ăn hết nên Dịch Thừa mới ăn giúp cháu thôi.”
Chị Trương sững , trố mắt Bình Yên Tô Dịch Thừa, miệng há , một hồi lâu mới thốt lên: “Tiên sinh và thái thái tình cảm thật đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-349-su-thich-nghi-ngot-ngao.html.]
Bình Yên buồn Tô Dịch Thừa một cái, sang hỏi chị: “Chỉ vì ăn mì giúp cháu thôi ?”
“Ở quê chúng , đàn ông bao giờ ăn đồ thừa của phụ nữ . Có ăn thì cũng là phụ nữ ăn đồ thừa của đàn ông thôi. Vì đàn ông là trời, là chủ gia đình, gì ngon cũng để đàn ông ăn . Phụ nữ đưa đồ ăn dở cho đàn ông, dù ăn hết thì cũng chỉ nước đổ thôi.” Chị Trương như thể đó là một chân lý hiển nhiên.
“Bây giờ là thời đại nào , nam nữ bình đẳng, gì còn chuyện đàn ông là trời nữa chị.” Bình Yên mấy để tâm .
“Đó là ở thành phố lớn các cô thế thôi, chứ ở nông thôn chúng , đàn ông đúng là trời đấy.” Chị Trương nghiêm túc khẳng định.
Bình Yên mỉm , tranh luận thêm với chị. Khi cô , chỉ thấy Tô Dịch Thừa ăn xong và đặt đũa xuống, nhưng đang cô với nụ nửa miệng đầy ẩn ý. Chị Trương nhanh tay tiến đến thu dọn bát đũa quầy bar mang bồn rửa. Tô Dịch Thừa rút khăn giấy lau miệng, kéo tay cô , vết thương đóng vảy ở khuỷu tay cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, ngước lên hỏi: “Còn đau ?”
Bình Yên mỉm lắc đầu: “Vốn dĩ cũng đau lắm mà.”
Tô Dịch Thừa cũng , nụ nhàn nhạt và ôn hòa, lên tiếng: “Mệt ? Lát nữa chúng về nhà nhé, thăm ba một chút, tiện thể báo cho họ chúng con.”
Bình Yên nghĩ ngợi nhiều, theo bản năng cho rằng về Tô gia đại viện, cô gật đầu đáp: “Vâng.”
Bình Yên phòng quần áo, khi trở chỉ thấy Tô Dịch Thừa đang dặn dò gì đó với chị Trương, chị Trương liên tục gật đầu . Thấy Bình Yên tới, chị mỉm chào cô sang hỏi Tô Dịch Thừa: “Vậy mỗi thứ Tư và thứ Bảy qua dọn dẹp, xem tiện ?”
Nga