“Hừ.” Bình Yên lạnh, chỉ nhàn nhạt : “Vậy .” Cô chỉ đoán chuyện Hoàng Đức Hưng chắc chắn , ngờ hóa chuyện do một tay ông lên kế hoạch và chủ đạo, thật là nực .
“Chị Cố?” Trần Trừng cô, lo lắng hỏi: “Chị... chứ?”
Bình Yên đầu , chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, bình thản mở lời: “Bản vẽ đó hiện tại đang ở trong tay Hoàng Đức Hưng ?” Giọng điệu cô bình thản, bình thản đến mức thể một chút cảm xúc nào.
“Em , nhưng lúc đó em giao bản vẽ cho Tổng giám đốc.” Cụ thể khi nhận bản vẽ ông giao cho ai thì cô rõ.
Bình Yên thêm gì nữa, bưng ly nước lọc mà nhân viên mang lên, ngửa đầu nhấp một ngụm. Sau đó cô dậy, nhàn nhạt Trần Trừng một cái, chỉ : “Cảm ơn em hôm nay cho chị tất cả những chuyện , nhưng chị khuyên em một câu, đừng vì tiền mà những việc trái với lương tâm nữa.” Nói xong, cô dứt khoát rời mà thèm ngoảnh .
Quay công ty, bước đại sảnh văn phòng thì tình cờ gặp Hoàng Đức Hưng đang chuẩn ngoài.
Thậm chí khi Bình Yên kịp mở lời, Hoàng Đức Hưng mỉm chủ động chào hỏi cô: “Mới ngoài về ?”
Bình Yên gật đầu, thêm nửa lời, biểu cảm ông lập tức trở nên lạnh nhạt và xa cách. Ông dường như thực sự việc gấp ngay, chỉ nhắc nhở cô rằng hy vọng cô sớm đưa câu trả lời về chuyện mà ông bảo cô cân nhắc đó.
Trở văn phòng, Bình Yên thẫn thờ bàn việc, suy nghĩ nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-319-tien-thoai-luong-nan.html.]
Đối với điều kiện mà Hoàng Đức Hưng đưa , cô sẽ bao giờ cân nhắc. Cô ghét những hành động chính đáng như . Cô luôn cảm thấy nên việc thực sự cầu thị, nếu thực lực thì cứ trực tiếp tranh thủ, chỉ cần thực lực thì sợ giành . Việc cửa , nhờ vả quan hệ như vi phạm nguyên tắc công bằng, công chính. Cô chắc chắn nhiều như thế, nhưng khác là khác, cô . Có thể cô cổ hủ, biến báo cũng , cô thừa nhận là một khá bướng bỉnh.
Cô bắt đầu cân nhắc việc rời , nhưng nếu rời như , chắc chắn "Chân Thành" sẽ truy cứu bộ trách nhiệm về sự cố sập nhà mẫu và việc mất bản thiết kế lên đầu cô.
Nước cờ của Hoàng Đức Hưng thật đê tiện, nhưng quả thực cao tay. Lúc cô rơi cảnh tiến thoái lưỡng nan. Nếu , cô theo ông để đòi dự án Thành phố Khoa học Kỹ thuật từ Tô Dịch Thừa. Nếu quyết tâm , coi như bao nhiêu năm trong ngành kiến trúc của cô đổ sông đổ biển, danh tiếng của cô cũng sẽ hủy hoại vì dự án . Bởi vì nếu cô đoán lầm, với thái độ công khai điều tra hiện tại của Hoàng Đức Hưng, nếu cô , bộ trách nhiệm sẽ đổ lên đầu cô. Đến lúc đó, chắc chắn vụ sập nhà mẫu sẽ do nhúng tay , bản thiết kế cũng đ.á.n.h cắp, mà sẽ biến thành cô thiết kế thất bại, đó cố ý hủy hoại bản vẽ để trốn tránh trách nhiệm!
Cô day day đôi lông mày đang nhức mỏi, cô thực sự chán ghét những sự tính toán và suy đoán . Cô ngốc, nhiều chuyện cô thấu chẳng qua là vì hiểu rõ, mà thôi. Cô chỉ yên vẽ thiết kế, còn về việc vận hành công ty, cô dính dáng gì đến, vì điều đó đồng nghĩa với việc giao thiệp với những cần thiết. Tuy điều đó thể giúp bản giành nhiều lợi ích hơn, nhưng đó là cuộc sống mà cô mong . Thế nhưng rõ ràng, cô vì quan hệ lợi ích mà gặp rắc rối, nhưng khác vì lợi ích mà dùng đủ mưu kế ép cô phục tùng, cô thực sự chán ghét, thực sự thích chút nào!
“Haizz!”
Khẽ thở dài một tiếng, cô thực sự nghĩ đến những chuyện phiền lòng nữa. Lúc ở công ty, cô dường như là một kẻ thừa thãi rảnh rỗi, vì là , chẳng thà là đến thẫn thờ trong văn phòng.
Nga
Cứ ở công ty ăn thế , chi bằng đến bệnh viện xem kết quả kiểm tra của . Nghĩ , Bình Yên cầm lấy túi xách bàn, định rời ngay. giơ tay lên, cô thấy chiếc nhẫn ngón áp út, khóe miệng khẽ nở một nụ nhạt.
Khi đến bệnh viện, Bình Yên thẳng lên phòng bệnh ở tầng 8 mà thẳng đến văn phòng bác sĩ Trương, bác sĩ chủ trị của Lâm Tiêu Phân ở tầng 7, hỏi thăm tình hình sức khỏe của xem thứ bình thường .