Bình Yên mỉm lắc đầu: “Không cần , nhà ở ngay gần đây thôi.”
Chu Hàn gật đầu cô, chỉ : “Vậy tạm biệt.” Nói xong, xoay thẳng về phía chiếc Mercedes màu đen đang đỗ, mở cửa lên xe. Sau đó là một cú đầu xe mắt, lái xe đường lớn, tốc độ vẻ nhanh, vèo một cái lao v.út biến mất ở góc phố.
Bình Yên theo một lúc lâu mới thu hồi ánh mắt, xoay về hướng nhà .
Cô ghé siêu thị lầu mua nguyên liệu cần dùng cho tối nay, đó về nhà, quăng cặp tài liệu sang một bên vùi đầu bếp. Cô lấy cuốn sách dạy nấu ăn mượn từ chỗ Lâm Lệ , cũng may trong đó món “Ngô xào tôm nõn” mà Tô Dịch Thừa nhắc tới.
Khi Tô Dịch Thừa dùng chìa khóa mở cửa bước , chỉ ngửi thấy mùi khét lẹt nồng nặc khắp nhà. Anh nhướng mày, dường như một dự cảm chẳng lành.
Anh đôi dép lê để sẵn tủ giày, nới lỏng chiếc cà vạt thắt cả ngày, trong khẽ gọi: “Bình Yên?”
Không tiếng trả lời, càng phòng khách, mùi khét càng nồng nặc hơn. Anh khẽ nhíu mày, đặt cặp tài liệu lên ghế sofa, tình cờ thấy túi xách của cô cũng đang chỏng chơ ở đó.
Anh đầu về phía bếp nhưng thấy bóng dáng Bình Yên .
“Bình Yên?” Tô Dịch Thừa lên tiếng gọi lớn, nhưng vẫn thấy ai đáp .
Anh nghi hoặc về phía phòng ngủ, đẩy cửa cũng ai. Phòng việc trống , phòng tắm, thậm chí là phòng khách cũng thấy bóng dáng cô .
Nga
Trở phòng khách, Tô Dịch Thừa lo lắng lẩm bẩm: “Đi nhỉ?”
Anh lấy điện thoại , những con đó thuộc lòng nên cần tìm trong danh bạ mà bấm gọi ngay. Trong lúc tiếng “tút tút” vang lên bên tai, từ trong bếp cũng truyền đến tiếng chuông điện thoại của Bình Yên.
Tô Dịch Thừa xoay về phía bếp, nhướng mày, tắt máy mà thẳng trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-294-tham-hoa-phong-bep.html.]
Chỉ thấy sàn bếp đặt một cái nồi, bên trong là đống đen thui khó lòng phân biệt là ngô tôm nõn. Nhìn lên , bắt gặp đôi mắt đầy vẻ ủy khuất. Cô gái nhỏ trông thật t.h.ả.m hại, khuôn mặt trắng nõn dính đầy vết đen, từ mũi đến má đều cả.
Bình Yên đầy ấm ức, đưa tay chỉ thứ trong nồi, lí nhí : “Trong sách bảo đơn giản lắm mà, nhưng em theo đúng như , mấy đều thành thế .”
Nghe , Tô Dịch Thừa mới chú ý đến thùng rác bên cạnh cô, bên trong chứa đầy những thứ đen thui giống hệt trong nồi.
“Cái cuốn sách nấu ăn vớ vẩn gì thế , chẳng đáng tin chút nào!” Bình Yên giận dỗi vơ lấy cuốn sách bên cạnh ném thẳng thùng rác.
Nhìn cảnh tượng , Tô Dịch Thừa thừa nhận “ tính”, vì lúc trong lòng chỉ bật !
Thấy mà cố nhịn, Bình Yên giận dỗi bĩu môi. Cô cũng thế , cô rõ ràng đúng bước trong sách, nhưng ba thì cả ba đều hỏng! Tục ngữ “quá tam ba bận”, nhưng rõ ràng câu chẳng tác dụng gì với cô cả.
Nhìn đống ngô và đậu khô khốc, cháy đen trong nồi, cô cảm thấy sắp phát điên vì bực bội !
Cô lẩm bẩm định dậy, nhưng ngờ vì lúc nãy xổm quá lâu nên chân tê cứng, còn chút cảm giác nào. Vừa mới lên, giây tiếp theo cả mềm nhũn định ngã xuống. May mà Tô Dịch Thừa mặt nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, để cô tựa hẳn .
Tô Dịch Thừa buồn trong lòng, trêu chọc hỏi: “Tê chân ?”
Bình Yên ủy khuất gật đầu, chân tê đến mức cô cảm thấy đôi chân đó còn là của nữa, chẳng còn chút sức lực nào.
Tô Dịch Thừa cúi xuống bế bổng cô lên. Lúc nhấc bổng lên trung, Bình Yên theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ , khẽ kêu lên một tiếng.
Anh cô đầy ý , bế cô từ bếp đặt xuống ghế sofa ở phòng khách. Thấy mặt cô lem luốc như mèo hoa vì khói bếp, nhịn mà bật lắc đầu, với lấy tờ khăn giấy bàn, nhẹ nhàng lau những vết đen mặt cô.