“Cho dù thì cũng sẽ khác. Vấn đề giữa cô và Dịch Thừa căn bản ở chỗ ,” Bình Yên thẳng thắn .
Lăng Nhiễm im lặng một lúc lâu, cô hồi lâu đột nhiên bật , mở miệng : “Bất kể là cô là khác, những điều đó đều quan trọng.” Nói đoạn, cô xuống vết sẹo còn dữ tợn cổ tay , tiếp tục: “ căn bản thể buông bỏ A Thừa, thể trơ mắt ở bên phụ nữ khác. Mọi lời chúc phúc đều quá trái lương tâm, . Đã , quyết định thẳng trái tim . chuẩn giành từ tay phụ nữ khác, bất kể đó là ai. tin rằng, chỉ cần là việc , nhất định sẽ .”
Đôi mắt cô thẳng Bình Yên, khóe miệng thấp thoáng nụ khiêu khích.
Hai cứ thế đối diện . Một lúc , Bình Yên mới nhàn nhạt hỏi: “Lăng tiểu thư hôm nay đến tìm là để hạ chiến thư ?”
Lăng Nhiễm nhướng mày, nhún vai : “Nếu cô cho là thì cũng chẳng .”
Nhìn cô một hồi, Bình Yên gật đầu, bình tĩnh : “ . Tuy nhiên, cho rằng việc cô như ý nghĩa gì.” Tuy cô và Tô Dịch Thừa kết hôn lâu, sự hiểu về cũng quá sâu sắc, nhưng cô tin Tô Dịch Thừa là loại dây dưa dứt với quá khứ. Nếu , chẳng đối xử tuyệt tình với Lăng đại tiểu thư như thế.
“Có ý nghĩa là do quyết định.” Dứt lời, Lăng Nhiễm dậy: “Những gì chỉ , hy vọng cô thể ghi nhớ lời hôm nay.”
Bình Yên bình tĩnh cô , lời nào, gật đầu cũng lắc đầu.
Khóe miệng Lăng Nhiễm vẽ nên một nụ khinh miệt, xoay bước khỏi văn phòng của Bình Yên.
Bình Yên ngơ ngác cánh cửa văn phòng mở đóng một hồi lâu mới lấy tinh thần. Cô cầm lấy bản vẽ bàn, định tinh chỉnh cho thiện, lúc mới nhớ lúc khi đưa bản vẽ cho Hoàng Đức Hưng xem, vì sự xuất hiện của nên bản vẽ vẫn để văn phòng của ông . Mà ông đến giờ vẫn phản hồi xem bản vẽ đó thế nào, khả thi .
Nghĩ , Bình Yên dậy định sang văn phòng của Hoàng Đức Hưng.
Văn phòng của Hoàng Đức Hưng và văn phòng của cô ở hai phía trái của bộ khu việc, ở giữa chính là sảnh văn phòng chung. Vì , khi Bình Yên sang văn phòng của Hoàng Đức Hưng, cô tất yếu ngang qua sảnh lớn. Lăng Nhiễm nhân viên công ty nên lúc bận rộn như họ, thấy cô ngang qua sảnh, cô còn cố ý nở một nụ đầy ẩn ý.
Bình Yên để tâm, thẳng đến văn phòng của Hoàng Đức Hưng, gõ cửa. Nghe thấy tiếng Hoàng Đức Hưng gọi vọng bảo , cô mới đẩy cửa bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-292-loi-tuyen-chien.html.]
Nga
Có chút bất ngờ, vị khách gọi là quan trọng vẫn rời . Người đó đang lưng về phía cửa nên Bình Yên rõ mặt.
Cô cũng tò mò đó là ai, dù chuyện kinh doanh của công ty cô cũng am hiểu, cũng chẳng quản nhiều.
“Tổng giám đốc, bản thiết kế lúc mang qua...” Chưa đợi Bình Yên xong, đàn ông đang lưng xoay cô, ngạc nhiên nhướng mày.
Bình Yên cũng sững sờ: “Chu Hàn!” Cô ngờ đàn ông đó là Chu Hàn!
Hoàng Đức Hưng kinh ngạc Chu Hàn Bình Yên, hỏi: “Bình Yên, cô... cô quen Chu tổng ?”
Bình Yên ngơ ngác gật đầu, chỉ : “Vâng, ... gặp qua vài .”
“Thật trùng hợp, cô việc ở đây ?” Chu Hàn nhạt giọng , ngữ khí vẫn bình tĩnh chút gợn sóng.
“Vâng.” Bình Yên gật đầu, mỉm nhạt với , cũng trò chuyện gì thêm mà sang với Hoàng Đức Hưng: “Tổng giám đốc, bản thiết kế mang qua lúc , ông xem ? Có vấn đề gì ạ?”
“À, xem .” Hoàng Đức Hưng gật đầu, cầm tập tài liệu đặt bàn đưa cho cô, : “Lần quyền do cô phụ trách. Về phương án thiết kế, nếu cô thấy chỗ nào cần sửa cho hơn thì cứ theo ý mà , thứ cô đều thể tự quyết định, cần hỏi qua nữa.”
Bình Yên gật đầu nhận lấy, đó mỉm gật đầu với Chu Hàn cầm bản thiết kế thẳng khỏi văn phòng.
Sau khi kết thúc công việc trong ngày, giờ tan tầm, Bình Yên nhắn tin cho Tô Dịch Thừa hỏi hôm nay ăn gì, tối nay cô sẽ xuống bếp. Cô định tan sẽ siêu thị mua đồ, tối nay sẽ nấu theo thực đơn cho ăn.