Tô Dịch Thừa lắc đầu từ chối, nhưng biểu cảm mặt lúc , thể thấy tâm trạng tệ.
“Vậy em phiền việc nữa.” Bình Yên gật đầu, xoay rời khỏi thư phòng.
Tô Dịch Thừa cong hàng mi đầy ý , đôi mắt chằm chằm ngăn kéo bàn việc của cô một lúc lâu, mới mỉm thu ánh mắt, trong mắt lóe lên tia gian xảo của kẻ âm mưu thành công.
Hôm , lúc đến công ty, cô gặp Trần Trừng ở cửa, cô xuống xe buýt vội vàng chạy tới.
Vì chạy một quãng đường dài, n.g.ự.c Trần Trừng phập phồng dữ dội, thấy Bình Yên, cô chút thở hổn hển gọi: “Chị, chị Cố.”
Bình Yên gật đầu, thản nhiên hỏi: “Nhà em cách công ty xa lắm ?”
Nga
Mãi mới lấy , Trần Trừng gật đầu : “Dạ, cũng xa.” Trong thời đại giá nhà cao ngất ngưởng , một công từ nơi khác đến như cô, đừng đến mua nhà, ngay cả thuê nhà cũng thuê ở tận ngoại thành vành đai mấy, mà công ty ngay trung tâm thành phố, vì thế, ngày nào cô cũng dậy từ tờ mờ sáng, tối tan mò mẫm trong đêm trở về.
199. Bình Yên hỏi thêm, đồng hồ chỉ : “Lên , lên nữa thì em chạy nãy giờ công cốc đấy.” Nói , cô về phía thang máy.
Hai đến cửa công ty, cô lễ tân thấy Bình Yên liền mỉm chào một tiếng chị Cố, nhưng khi thấy Trần Trừng phía , ánh mắt cô thoáng vẻ đồng cảm.
Sự đổi đương nhiên lọt mắt Bình Yên và Trần Trừng, hai trao đổi ánh mắt, Bình Yên đầu hỏi cô lễ tân: “Sao ? Có chuyện gì ?”
Cô lễ tân gượng, chỉ : “Các chị trong là ngay.”
Bình Yên cô một cái, hỏi thêm, thẳng sảnh việc.
Hai bước , Lăng Lâm mắt sắc thấy họ, vội dậy, khóe môi treo nụ khiêu khích khinh thường, tiến về phía Bình Yên và Trần Trừng. Ánh mắt cô lướt qua Bình Yên đang phía , thẳng Trần Trừng phía , chút khinh miệt : “Tao cứ tưởng hôm nay mày đến cơ đấy.” Nhìn đống tài liệu và văn kiện trong tay Trần Trừng, cô bật chế nhạo: “Đống tài liệu của mày chắc cũng vô dụng , chiều hôm qua lúc mày ở đây, tổng giám đốc tuyên bố…” Cô cố ý ngừng , Trần Trừng : “Mày đuổi việc !”
Nghe , Trần Trừng căm hận trừng mắt cô , tay đang ôm tài liệu bất giác siết c.h.ặ.t, đôi môi mím c.h.ặ.t vì tức giận mà run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-281.html.]
Ngay lúc Lăng Lâm đang kiêu ngạo đắc ý, Bình Yên phía cô liền hỏi một đồng nghiệp đang xem kịch gần đó: “Tổng giám đốc đến ?”
“Đến ạ.” Có trả lời.
Bình Yên gật đầu, Lăng Lâm, : “ sẽ để cô đuổi cô , còn nữa, cũng sẽ truy cứu trách nhiệm của cô về việc định đập phá mô hình trong phòng mẫu ngày hôm qua.”
Lăng Lâm khinh thường, khẩy, để lời cô tai, : “Cô nghĩ tổng giám đốc sẽ cô , đừng quên ba là ai, tổng giám đốc nể mặt Tô Dịch Thừa, chẳng lẽ ông nể mặt ba ? là chuyện !”
Bình Yên thèm để ý đến cô , chỉ liếc Trần Trừng, : “Em cứ về chỗ đợi chị.” Sau đó, cô thẳng đến văn phòng của Hoàng Đức Hưng.
“Cốc cốc cốc.” Bình Yên gõ nhẹ cửa phòng Hoàng Đức Hưng.
Rất nhanh, bên trong vọng giọng của Hoàng Đức Hưng: “Vào .”
Mở cửa bước , Hoàng Đức Hưng đang đeo kính, lúc đang nghiêm túc gì đó máy tính.
Bình Yên còn kịp đặt cặp xuống, cầm thẳng cặp tài liệu đến bàn việc của Hoàng Đức Hưng, “Tổng giám đốc.”
Hoàng Đức Hưng lúc mới ngẩng đầu, thấy Bình Yên mặt, : “Bình Yên , chuyện gì tìm ?”
“Tổng giám đốc đuổi việc Trần Trừng ?” Không vòng vo, Bình Yên thẳng vấn đề.
“À.” Hoàng Đức Hưng ngẩn , : “Vì chuyện .” Ông tháo cặp kính mũi xuống, tiếp: “Cô cũng phận của Lăng Lâm, dù nể mặt sư thì cũng nể mặt Phật, Lăng Lâm dù cũng là con gái của thị trưởng Lăng, ít nhiều cũng giữ thể diện cho thị trưởng Lăng. Còn về Trần Trừng, cô là một nhân viên giỏi, cô , ‘Chân Thành’ của chúng nhất định thể tiến lên một tầm cao mới, đuổi việc cô cũng thấy tiếc, nhưng vì sự phát triển của công ty, chúng suy xét từ đại cục, Lăng Lâm dù cũng là con gái thị trưởng, nếu đắc tội cô , chẳng khác nào nể mặt thị trưởng Lăng. Cho nên Bình Yên , vì lợi ích của , chỉ thể đuổi việc Trần Trừng, điểm , hy vọng cô thể thông cảm.”