Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cứ như qua một năm đại học cuối cùng, trải qua nỗ lực, chúng em đều thuận lợi thành thực tập và thể ở việc chính thức. Năm đó tuy chúng em mỗi ngày đều gọi điện thoại, thứ về , nhưng gặp mặt thật sự chỉ đếm đầu ngón tay, hơn nữa mỗi dường như chỉ là một bữa ăn, đó phấn đấu vì bản vẽ thiết kế, còn em cũng tùy thời chuẩn công trường. Em cho rằng năm đó tuy ít gặp, nhưng là năm tình cảm của chúng em phát triển nhanh nhất, chúng em càng hiểu rõ về hơn, thể tình cảm so với đây còn hơn một chút. Ngay lúc em đang nghĩ như , em thậm chí xảy chuyện gì, bên cạnh thỉnh thoảng tin tức về , thường xuyên cùng một nữ sinh khác nhà hàng, hai tay trong tay, mặt luôn mang theo nụ , quan hệ ngọt ngào. Em tự nhiên là tin, cho rằng mà họ mỗi đêm vẫn kiên trì gọi cho em nửa tiếng đồng hồ, kể những chuyện thú vị xảy trong công ty. Thậm chí còn gần đây nhận một dự án lớn, tổng giám đốc công ty đ.á.n.h giá cao năng lực việc của như thế nào. Anh cảm thấy dường như tiến gần hơn một bước đến thành công, nếu thuận lợi, thể trong vòng hai năm cho em tất cả những gì hứa hẹn đây. lời dối cuối cùng vẫn là lời dối, nó càng đẽ thì càng đau đớn. Em thể tin tất cả những với em rằng lòng đổi , rằng ngoại tình. Em thậm chí hết đến khác tự nhủ tin tưởng , bởi vì mới là cùng suốt ba năm, là hiểu nhất. tất cả thứ đều thắng nổi sự thật mà chính mắt em thấy, ngày hôm đó em…” Nói đến đây, Bình Yên chút nghẹn ngào, nước mắt từ lúc nào dâng lên khóe mắt.
Tô Dịch Thừa buông cô , bình tĩnh cô, đưa tay lau giọt lệ nơi khóe mắt cô, nhẹ nhàng : “Nếu khó chịu, những ký ức đó em vui, thì đừng ép nữa, em buông bỏ là .” Anh ép buộc cô, cho dù khao khát cô thể đích , nhưng nếu cô một chút khó xử, cũng cô vui.
147. Bình Yên với , đưa tay lau nước mắt mặt, lắc đầu kiên trì : “Ngày đó công ty cử em tham dự một bữa tiệc tối, em ngờ ở bữa tiệc đó gặp . Lúc đó bên cạnh một phụ nữ xinh , họ xứng đôi, và tối hôm đó, họ nghi ngờ gì trở thành tâm điểm của cả hội trường, đều vây quanh họ. Em cách họ đầy năm mét, mà vẫn hề phát hiện . Em dịu dàng phụ nữ bên cạnh, cẩn thận gắp thức ăn cho cô , cưng chiều véo mũi cô . Em thậm chí còn buồn vì lúc đó vẫn đang tìm cớ cho , tự an ủi rằng cô gái đó chỉ là bạn nhảy, chỉ là đồng nghiệp của . em mới những lời bào chữa đó nực đến mức nào, bởi vì lưng họ, em tận tai cô gái khi giới thiệu với khác luôn mỉm liếc một cái, đó vui vẻ với khác đây là bạn trai của . Ha ha, xem lúc đó em buồn đến đáng thương ?” Nhớ tất cả những chuyện đây, Bình Yên chút tự giễu .
“Bình Yên…” Tô Dịch Thừa cô, trong mắt sự nỡ, cũng lo lắng. “Chúng nữa, đều cả .” Hồi tưởng như chẳng khác nào tự đau thêm một nữa. Cảm giác đó hiểu, là buông bỏ, là còn ảo tưởng gì về đàn ông phụ nữ , mà là hồi tưởng như , chẳng qua là đang ôn một quá trình phản bội, vết sẹo đau nhất chính là ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-206.html.]
Bình Yên quật cường lắc đầu, : “Em , để em xong, xong, là thật sự buông bỏ .”
Nga
Tô Dịch Thừa cô, gì.