Nhìn dáng vẻ ngây ngốc của cô, Tô Dịch Thừa khỏi bật , khẽ lắc đầu, xoay khởi động xe rời .
May mắn là đường gặp kẹt xe, đến ‘Thản Nhiên Cư’ mới sáu giờ mười phút.
Tô Dịch Thừa đỗ xe lề đường, xe dừng hẳn, Bình Yên ở ghế phụ lập tức tháo dây an , mở cửa xuống xe, động tác nhanh gọn, dứt khoát.
Tô Dịch Thừa sững sờ, cô chút gượng gạo bên cửa xe, mắt ngang ngó dọc. Anh khỏi lắc đầu bật , cô vẫn còn e thẹn vì nụ hôn , suốt đường mặt đều đỏ bừng.
Bình Yên thật sự nụ hôn dọa cho sợ. Anh mật giúp cô thắt dây an đủ khiến cô giật và bất ngờ, đủ để cô tự nhiên, cô ngờ còn hôn cô, nụ hôn mà chỉ tình nhân mới , cô lập tức kinh ngạc kịp phản ứng. Đợi đến khi cô thực sự phản ứng thì xe lăn bánh, cô chút tức giận đầu chất vấn thể hôn cô như , mà vô tội đầu cô một cái, hỏi ngược : “Chồng hôn vợ, là chuyện thiên kinh địa nghĩa ?”
Câu khiến cô thể lời nào, đúng , họ là vợ chồng, cho dù là hành vi mật hơn nữa, cũng đều là bình thường!
Đợi Tô Dịch Thừa xuống xe, hai mới cùng ‘Thản Nhiên Cư’. Bình Yên ngó trái ngó , ánh mắt chính là rơi , Tô Dịch Thừa , tâm trạng vui vẻ.
Bình Yên đặt chỗ ở phòng riêng lầu hai, đó cô đến xem qua, bố cục phòng , cửa sổ, cửa sổ là khu vườn nhỏ bên trong Thản Nhiên Cư, từ vị trí thể thu hết tầm mắt sự phồn hoa của khu vườn bên , mở cửa sổ , thậm chí thể ngửi thấy từng trận hương hoa từ khu vườn.
Bình Yên và Tô Dịch Thừa nhân viên phục vụ dẫn lên lầu. Ở khúc quanh cầu thang, đến phòng, thấy mấy vây quanh ở cửa, dường như đang gì đó.
“Phòng , tuy nhỏ nhưng môi trường tệ, lấy phòng , phòng bỏ, đổi sang phòng .” Ở cửa, Bình Yên chỉ thấy một giọng như .
Nga
Chưa kịp để Bình Yên , một giọng nịnh nọt khác phụ họa: “Cục trưởng Đồng thích phòng lập tức đổi cho ngài, các thông báo cho nhà bếp, bàn ăn của Cục trưởng Đồng đổi sang phòng .”
“Vâng, giám đốc.” Nhân viên phục vụ trong phòng đáp lời nhận lệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-18.html.]
Bình Yên nhíu mày, định thì thấy một nữ phục vụ . “Cô chờ một chút.” Bình Yên gọi cô cho , đó xoay phòng, chỉ thấy một đàn ông sáu mươi tuổi lưng bên cửa sổ, bên cạnh là giám đốc Trương của ‘Thản Nhiên Cư’ đang lành bên.
Trong phòng còn một đôi nam nữ trẻ tuổi, ngoài ở vị trí chủ tọa còn một phụ nữ trông phúc hậu. Mọi thấy Bình Yên khỏi đều sững sờ, chút hiểu cô gì.
Bình Yên họ một cái, xoay với giám đốc Trương đang đó: “Giám đốc, phòng đặt .”
Giám đốc Trương sững sờ, Bình Yên một cái, đầu nhân viên phục vụ theo Bình Yên, ánh mắt như đang hỏi xem lời Bình Yên là thật .
Nhân viên phục vụ chút khó xử gật đầu, đáp: “Vâng thưa giám đốc, Cố tiểu thư đặt phòng từ tuần , bàn lúc sáu giờ rưỡi tối nay.”
Giám đốc Trương hiểu gật đầu, xoay mỉm với Bình Yên: “Thật xin Cố tiểu thư, đây là sơ suất của khách sạn chúng , tưởng phòng ai đặt, cho nên đồng ý với Cục trưởng Đồng. Cô xem thế , lập tức sắp xếp cho Cố tiểu thư một phòng khác, ngoài bữa ăn tối nay chúng sẽ giảm giá 20%.”
Bình Yên lắc đầu, : “Hôm nay là sinh nhật , bà thích hoa, đặt phòng là vì cửa sổ ở đây thể thấy khu vườn, cho nên, đổi phòng.”
“Cái …” Giám đốc Trương chút khó xử. Theo lý thì vị Cố tiểu thư lý do đổi phòng, dù đây là đặt một tuần. Cục trưởng Đồng là Cục trưởng Cục Xây dựng Đô thị, ngày thường quan hệ tệ với ông chủ ở đây, ông cũng thể đắc tội !
“Vị tiểu thư , thế , chúng cũng khó giám đốc Trương, tối nay chi phí của các vị sẽ bao hết, cô nhường phòng cho chúng , cô thấy thế nào?” Người đàn ông bên cạnh .
Bình Yên đầu, đàn ông đó : “Xin , đây là vấn đề tiền bạc. Nếu là ngày thường nhường cho các vị cũng , nhưng hôm nay là sinh nhật , con gái, thể cho bà gì nhiều, cho nên chỉ trong ngày đặc biệt để bà một bữa ăn vui vẻ trong một môi trường thoải mái, cho nên phòng thể nhường cho các vị.”