Trên bàn cơm, Tần Vân vẫn như , nhiệt tình gắp thức ăn cho cô, thẳng cô gầy quá, ăn nhiều một chút, quở trách Tô Dịch Thừa, bảo lấy vợ về là để thương, nuôi mà thấy lên cân.
Tô Dịch Thừa sờ sờ mũi, Bình Yên một cái, đó đầu bàn thức ăn , cũng gắp một miếng thịt thật to bỏ bát Bình Yên. “Nào, ăn nhiều thịt .”
Bình Yên bát cơm đến nửa bát là thức ăn, quả thực là nước mắt. Cô gầy là vì cô ăn nhiều, bây giờ nhiều như , cô ăn hết !
Ăn cơm xong, Tần Vân liền kéo Bình Yên chuyện phiếm, chồng nàng dâu cũng hợp . bao lâu, Bình Yên liền cảm thấy sắp chịu nổi nữa, bởi vì Tần Vân hỏi cô định khi nào con. Còn đợi Bình Yên trả lời, bà tự , hai đứa bây giờ ân ái như , chắc thời gian bà bế cháu cũng còn xa nữa. Sau đó Bình Yên, bụng Bình Yên, một lúc lâu lẩm bẩm câu gì đó. Lần đầu Bình Yên rõ, còn ngây ngô hỏi , Tần Vân liền mờ ám với cô, , chừng trong bụng con cháu đích tôn của .
Bình Yên lúc đó liền ngượng chín mặt, một câu cũng nên lời, mặt càng đỏ như quả táo chín, trông .
Cuối cùng Tô Dịch Thừa từ trong phòng , đưa Bình Yên dạo quanh đại viện, lúc mới giải cứu Bình Yên khỏi tình thế khó xử.
Thấy con trai đưa Bình Yên ngoài, Tần Vân tự nhiên ý kiến, gật đầu lia lịa, còn dặn Tô Dịch Thừa đưa Bình Yên xem cho kỹ.
Bình Yên khỏi đại viện một đoạn dài mà mặt vẫn còn đỏ ửng, Tô Dịch Thừa thì thấy đang tươi, tâm trạng .
Bình Yên hờn dỗi trừng một cái, hất tay , tự bước nhanh về phía , trong lòng hối hận, sớm như theo về.
Tô Dịch Thừa mỉm , tiến lên dắt tay cô, : “Đi thôi, đưa em đến núi xem.”
Hai dắt tay dọc theo con đường đất, hai bên đường rộng, là đất đỏ, cát nhiều, mặt đường những vết lún, hẳn là do xe lớn hoặc máy móc qua để .
Thật phong cảnh hai bên đường , những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận, ngẩng đầu lên là bầu trời xanh biếc hiếm thấy ở thành thị, môi trường ở đây , hít thở khí trong lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-130.html.]
Thật ngọn núi mà Tô Dịch Thừa cũng cao lắm, đến 200 mét so với mực nước biển. Men theo sườn núi lên một con đường quốc lộ xây dựng, núi nông dân địa phương trồng trọt. Lên đến nơi xuống, thể thấy bộ đội đang huấn luyện ở xa xa, mơ hồ còn thể thấy họ hô to khẩu hiệu, khí thế hào hùng, chỉ và thôi cũng chút chấn động.
“Lúc bộ đội?” Bình Yên xoay hỏi Tô Dịch Thừa bên cạnh. Nhà họ Tô hai đời theo quân, xem như là gia đình quân nhân điển hình, theo lý thì con cái trong gia đình như bộ đội mới là bình thường, mà bỏ quân theo chính trị, bỏ võ theo văn.
93. Tô Dịch Thừa sững sờ, mày khẽ nhíu vì câu hỏi , một lúc lâu đầu Bình Yên : “Anh cần thử thách, ở một môi trường quá lâu sẽ sinh mâu thuẫn với môi trường đó. Từ nhỏ sống trong môi trường quân sự hóa khiến khác gì những lính chính quy, lính mười mấy năm, đổi một môi trường mới, một môi trường khác.”
“Anh thành công mà, bây giờ là lãnh đạo, bao nhiêu nịnh bợ .” Bình Yên trêu chọc.
Tô Dịch Thừa xoay , đối mặt với cô, buồn cô, : “Vậy em nịnh bợ ?”
“Anh cần em nịnh bợ ?” Bình Yên mỉm hỏi .
Tô Dịch Thừa ý kiến gì, gật đầu, “Đương nhiên.”
Bình Yên cũng hiểu rõ gật đầu, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc lâu, vẻ buồn rầu : “Em hình như gì nịnh bợ cả, bây giờ?”
Nga
Nghe , Tô Dịch Thừa nhíu mày, “Ai da, cái đúng là chút khó .”
Bình Yên bộ dạng của cho bật , đó vẻ mặt chính khí : “Anh là công bộc của nhân dân, hổ dân chúng nịnh bợ , Tô , vì nhân dân phục vụ mới là sứ mệnh của chứ!” Cô bĩu môi, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
Tô Dịch Thừa gật đầu, thẳng: “Có lý.” Sau đó cô một lát, thêm: “Anh nghĩ thế nào .”