Nhìn khuôn mặt tái nhợt, cố nén đau đớn của , Bình Yên hoảng hốt, giọng bắt đầu run rẩy: "Hết... hết t.h.u.ố.c , bây giờ? Còn t.h.u.ố.c dự phòng ở ? Anh bảo em, em lấy cho."
Tô Dịch Thừa lắc đầu: "Không... còn nữa." Tay ôm c.h.ặ.t bụng, cả vì đau đớn mà co quắp .
"Vậy... đây!" Bình Yên cuống cuồng thế nào. Nhìn đau đớn như , cô thật sự rối bời.
Tô Dịch Thừa nén đau vẻ mặt sắp của cô, cố gắng vươn tay nắm lấy tay cô, khó khăn : "Đừng lo lắng, , là bệnh cũ thôi, gì đáng ngại. Em quần áo , lấy thẻ bảo hiểm y tế và hồ sơ bệnh án trong ngăn kéo tủ đầu giường , đưa bệnh viện."
Bình Yên vội vàng gật đầu, theo lời dặn. Cô đồ, lấy bệnh án và thẻ bảo hiểm, cầm tiền và chìa khóa xe đỡ cửa.
Vì quá đau, cả Tô Dịch Thừa gần như dựa hẳn Bình Yên. Cô khó khăn lắm mới đỡ xe, vòng sang bên cầm lái. Thấy Tô Dịch Thừa nhắm nghiền mắt, nhíu mày tựa ghế phụ, Bình Yên khỏi xót xa. Cô điều chỉnh ghế ngả một chút cho thoải mái hơn, khởi động xe lao nhanh đến bệnh viện.
Trên đường , Bình Yên ngần ngại vượt vài cái đèn đỏ. Cũng may lúc muộn, đường xá vắng vẻ nên xảy sự cố gì.
Tô Dịch Thừa đưa phòng cấp cứu. Sau khi tiêm và uống t.h.u.ố.c, sắc mặt mới dần định . Tuy đôi mày vẫn nhíu c.h.ặ.t nhưng sắc mặt còn trắng bệch đến đáng sợ như lúc nãy nữa.
Trong lúc Tô Dịch Thừa đang truyền dịch, Bình Yên lo lắng hỏi bác sĩ trực ca. Bác sĩ loét dày tái phát, lẽ do kích thích bởi cồn hoặc đồ ăn cay nóng. Tình trạng quá nghiêm trọng, cần phẫu thuật nhưng cần viện theo dõi vài ngày.
Nghe bác sĩ , Bình Yên mới thở phào nhẹ nhõm. Cô đàn ông đang ngủ say giường bệnh nhưng vẫn còn nhíu mày, cầm hồ sơ và đơn t.h.u.ố.c thủ tục nhập viện cho .
Khi cô , Tô Dịch Thừa đang mơ màng tỉnh giấc. Anh liếc Bình Yên đang bên cạnh, mệt mỏi nhắm mắt . Vì vội nên cô kịp mang theo đồ dùng cá nhân gì. Biết cổng bệnh viện siêu thị, cô tranh thủ lúc ngủ để mua khăn mặt, bàn chải đ.á.n.h răng và chậu rửa mặt dùng một . Trước khi rời bệnh viện, Bình Yên còn cẩn thận hỏi bác sĩ, bác sĩ dặn thời gian cần dưỡng dày, cũng nên ăn đồ thanh đạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-truoc-yeu-sau-pdrw/chuong-120-nhap-vien.html.]
Sợ nửa đêm tỉnh dậy sẽ đói, lúc về Bình Yên tiện tay mua thêm một bát cháo trắng. Như , nếu tỉnh giấc giữa đêm thì cái để ăn ngay.
Nửa đêm Tô Dịch Thừa tỉnh thật, nhưng là vì khát. Nằm giường, mơ màng nhận đang ở bệnh viện chứ ở nhà. Cổ họng khô khốc khó chịu, định dậy thì thấy Bình Yên đang gục đầu bên mép giường ngủ , một tay vẫn đặt chân . Sợ cô thức giấc, Tô Dịch Thừa dậy nữa, thấy cốc nước tủ đầu giường, định vươn tay lấy.
Dù cẩn thận và cử động nhẹ nhàng, nhưng vẫn Bình Yên vốn đang ngủ chập chờn tỉnh giấc. Thấy tỉnh, cô vội vàng hỏi: "Anh tỉnh ? Trong còn chỗ nào thoải mái ? Bụng còn đau ? Anh đói , ăn chút gì ?"
Nga
Tô Dịch Thừa cô, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ nhạt, lắc đầu. Có lẽ cô dọa cho một phen khiếp vía. Anh định mở lời an ủi cô, rằng , nhưng mở miệng, giọng nghẹn nơi cổ họng: "Không... , đừng lo!" Giọng khàn đặc, xong cổ họng khô khốc đau rát vô cùng.
Thấy , Bình Yên vội rót một cốc nước đưa tới, nửa đỡ dậy cẩn thận đút cho uống.
Tô Dịch Thừa uống một hết hơn nửa cốc nước, cảm giác nóng rát như lửa đốt ở cổ họng lúc mới dịu đôi chút.
Bình Yên đặt cốc nước chỗ cũ, hỏi : "Anh đói ? Em mua cháo đây, để em hâm nóng cho nhé?"
Tô Dịch Thừa lắc đầu. Lúc chẳng chút cảm giác thèm ăn nào. Nằm giường một lúc, mơ màng chìm giấc ngủ.
Sáng hôm , tỉnh dậy trong trạng thái vẫn còn choáng váng, loáng thoáng thấy Bình Yên đang gọi điện thoại xin nghỉ phép với Hoàng Đức Hưng.
Đến khi tỉnh táo thì cô cũng cúp máy . Thấy tỉnh, cô liền hỏi đói để cô mua cháo cho .