Nói xong, thèm để ý đến bọn họ nữa, kéo vali bước thẳng cửa.
Trần Cảnh Minh phía mắng c.h.ử.i thậm tệ, chồng cũng bên cạnh gào “đồ lương tâm”, nhưng bước chân hề khựng dù chỉ một giây.
Bước khỏi lối của tòa nhà, gió đêm thổi mặt mang theo lạnh, nhưng khiến cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.
lên một chiếc taxi, báo địa chỉ căn hộ nhỏ thuê .
Trong xe, Hân Hân trong lòng , tò mò cảnh đêm ngoài cửa sổ, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy áo .
“Mẹ ơi, ạ?”
Con bé hỏi bằng giọng non nớt.
cúi đầu hôn lên trán con, dịu dàng :
“Chúng đến một ngôi nhà mới, một ngôi nhà chỉ và Hân Hân thôi, sẽ còn ai chúng chịu uất ức nữa .”
Những ngày khi ly hôn trôi qua như một chiếc đồng hồ lên dây cót, bận rộn nhưng đấy.
Sáu giờ mỗi sáng, thức dậy đúng giờ để chuẩn bữa sáng, khi cho Hân Hân uống sữa và giao cho chị Trương bảo mẫu, vội vàng đến công ty.
Chiều tối tan , việc đầu tiên là chợ mua thức ăn, khi về đến căn hộ nhỏ, luôn ngửi thấy mùi cơm canh thơm phức, Hân Hân sẽ lao tới ôm lấy chân , gọi “ ơi” ngọt xớt.
Sự bận rộn khiến cảm thấy vô cùng vững lòng.
Không còn những cuộc tranh cãi và tính toán hồi kết, thế giới của chỉ còn công việc và con gái.
Vào nửa tháng, dựa năng lực chuyên môn vững vàng của để độc lập thành một dự án chỉnh lý sổ sách khó nhằn.
Để kiếm thêm chút tiền, chủ động xin tăng ca.
Mỗi đêm khi dỗ Hân Hân ngủ, sẽ bàn việc xử lý công việc, những con bảng báo cáo ánh đèn còn lạnh lẽo nữa, mà trở thành điểm tựa cho cuộc sống của .
Chị Trương nhanh nhẹn, bụng, chăm sóc Hân Hân chu đáo đến từng chút một, còn giúp dọn dẹp nhà cửa, khiến còn nỗi lo lưng.
Hân Hân cũng dần thích nghi với môi trường mới, còn nhạy cảm dễ như nữa, nụ khuôn mặt ngày càng nhiều hơn.
Thỉnh thoảng lướt qua vòng bạn bè của Trần Cảnh Minh, là những bài đăng triết lý công sở chia sẻ , thấy chút gì khác thường. Cho đến một , bà Vương hàng xóm cũ gửi tin nhắn tới:
“Tri Dư , cháu vẫn khỏe chứ? Nghe cháu và Cảnh Minh ly hôn ? Dạo trông tiều tụy lắm, dày .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-nam-khong-de-danh-duoc-tien-me-chong-lien-tuoc-luon-the-luong-cua-toi/chuong-7.html.]
trả lời, trong lòng cũng hề gợn sóng.
Cảnh ngộ của đều là do chính lựa chọn.
Còn cuộc sống của Trần Cảnh Minh thì từ lâu rơi một mớ hỗn độn. Kể từ khi rời , chồng kiểm soát thẻ lương của , mỗi tháng chỉ đưa cho năm trăm tệ tiền sinh hoạt, với cái cớ mỹ miều là “giúp con giữ tiền”. Những khoản tiền lẽ dùng để trả nợ nhà, tiền sinh hoạt, đều chồng chuyển sạch cho em trai Trần Cảnh Phong – để trả tiền cọc mua xe, còn giúp trả nợ nhà.
Trên bàn ăn trong nhà vẫn cứ bữa nào cũng là đồ thừa, đôi khi thậm chí là canh thừa cơm cặn để hai ba ngày. Trần Cảnh Minh mấy đề nghị ăn đồ tươi, chồng lườm :
“Lãng phí tiền bạc! Bố con ngày xưa bữa nào cũng ăn đồ thừa mà vẫn sống đấy thôi, con quý tộc thế?”
Anh tự nấu cơm.
phát hiện trong tủ lạnh ngoài đồ thừa thì ngay cả rau xanh cũng .
Mẹ chồng “mua rau tốn tiền, Cảnh Phong còn đang đợi tiền trả nợ nhà kìa”.
Bệnh viêm dày quả nhiên tái phát liên tục, mỗi khi cơn đau quặn thắt ập đến, co quắp sofa toát mồ hôi lạnh.
năm trăm tệ trong túi ngay cả tiền mua t.h.u.ố.c dày loại một chút cũng đủ, chỉ thể hiệu t.h.u.ố.c mua những loại t.h.u.ố.c viên rời rẻ tiền nhất, chỉ trị ngọn chứ trị gốc.
Anh thử đòi thẻ lương từ chỗ chồng, lấy một phần tiền để khám bệnh, chồng lập tức lăn đất ăn vạ.
“Cái đồ sói mắt trắng ! nuôi khôn lớn chừng , giúp đỡ em trai thì ? Đó là thiên kinh địa nghĩa! Nếu dám đòi thẻ lương, sẽ c.h.ế.t ngay mặt cho xem!”
Bố chồng bên cạnh thở dài thườn thượt, nhưng dám thêm nửa lời.
Trần Cảnh Minh gọi điện cho Trần Cảnh Phong, trả ít tiền để lo việc gấp, điện thoại hoặc là , hoặc là máy cúp vội.
Sau mới , Trần Cảnh Phong trốn tránh là vì sợ đòi tiền.
Đến ngày khám sức khỏe định kỳ của công ty, Trần Cảnh Minh kết luận bản báo cáo: “Vết loét dày trầm trọng hơn, đề nghị nhập viện điều trị ngay lập tức, nếu thể dẫn đến u.n.g t.h.ư dày”, cảm thấy chân tay lạnh toát.
Bác sĩ nghiêm nghị :
“Tình trạng của thể trì hoãn thêm nữa , ăn uống điều độ kéo dài, tâm trạng u uất, cộng thêm việc uống t.h.u.ố.c bừa bãi, bây giờ nghiêm trọng .”
Anh nắm c.h.ặ.t bản báo cáo, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Hồi khi còn ở nhà, luôn đổi thực đơn để nấu cho những món dưỡng dày, nhắc nhở uống t.h.u.ố.c đúng giờ, mà từng trân trọng.
Đến lúc mất mới hiểu những sự quan tâm vụn vặt đó đáng quý bao nhiêu.