Cuối năm không để dành được tiền, mẹ chồng liền tước luôn thẻ lương của tôi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-12-25 15:40:32
Lượt xem: 2,882

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường bắt taxi về nhà, gọi điện cho Trần Cảnh Minh, xuất viện đang nghỉ ngơi tại nhà, máy bằng giọng điệu mất kiên nhẫn.

 

“Giờ việc gọi điện cái gì? còn đang ngủ đây.”

 

“Mẹ đuổi chị Trương , Hân Hân cứ suốt, mau xem !”

 

với tốc độ cực nhanh.

 

“Có chuyện bé xíu thế thôi mà,” Trần Cảnh Minh ngáp một cái.

 

“Mẹ kinh nghiệm chăm trẻ, chắc chắn bà lý lẽ của bà, cô đừng quá lên, cứ lo mà .”

 

Nói xong cúp máy luôn.

 

nắm c.h.ặ.t điện thoại, đốt ngón tay trắng bệch.

 

Cảnh vật bên ngoài cửa sổ taxi lùi vun v.út, giống như năm năm hôn nhân nực của , lao điên cuồng nhưng lao xuống vực thẳm.

 

Khi về đến nhà, tiếng của Hân Hân khản đặc, chồng đang sofa c.ắ.n hạt hướng dương, vỏ hạt vứt đầy mặt đất.

 

Thấy về, bà cũng thèm ngẩng đầu lên.

 

“Về đấy ? lúc lắm, đuổi việc cái bà bảo mẫu , tốn tiền lời.”

 

“Con bảo chị Trương cho Hân Hân ăn dặm, tại cho?”

 

lao tới bế thốc con gái lên.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hân Hân đỏ bừng, khóe miệng còn dính nước mắt, xót xa đến mức nước mắt rơi lã chã.

 

“Trẻ con đói một bữa thì ?”

 

Mẹ chồng nhổ vỏ hạt hướng dương xuống đất, thản nhiên .

 

“Lúc nuôi Cảnh Minh và Cảnh Phong, chuyện quý tộc như thế? Hơn nữa, cô là đàn bà con gái mà ngày nào cũng ngoài , lo cho con cái nhà cửa, còn mặt mũi mà ?”

 

định tranh cãi thì Trần Cảnh Minh mặc đồ ngủ từ phòng ngủ bước , thấy cảnh tượng ở phòng khách, những trách mà còn hùa theo.

 

“Mẹ đúng đấy, bảo mẫu quả thật cần thiết thuê, cô nghỉ việc ở nhà chăm con, còn hơn bất cứ thứ gì.”

 

khuôn mặt trắng bệch nhưng đầy vẻ ngang ngược của , lòng nguội lạnh.

 

“Trần Cảnh Minh, là vì ai? Vì chính , và vì cả Hân Hân nữa! Mẹ đuổi chị Trương , để con bé đói bụng suốt nửa ngày trời, vẫn còn bênh bà ?”

 

“Khóc vài tiếng cũng mất miếng thịt nào .”

 

Mẹ chồng dậy, phủi phủi vỏ hạt hướng dương .

 

thấy cô đúng là đủ lông đủ cánh , coi nhà họ Trần chúng gì nữa! Cảnh Minh, con thái độ của nó kìa, dáng vẻ của một đứa con dâu?”

 

Trần Cảnh Minh nhíu mày, giọng điệu mang tính lệnh:

 

“Hứa Tri Dư, đừng quậy nữa, nghỉ việc , ngoan ngoãn ở nhà chờ đấy, đợi sức khỏe hơn tính chuyện khác.”

 

Câu thổi bùng ngọn lửa phẫn nộ tích tụ bấy lâu trong .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-nam-khong-de-danh-duoc-tien-me-chong-lien-tuoc-luon-the-luong-cua-toi/chuong-6.html.]

đặt Hân Hân dần bình tĩnh xuống, bước phòng ngủ, từ ngăn kéo cùng của tủ quần áo, lấy bản thỏa thuận ly hôn chuẩn từ lâu.

 

Khi đặt bản thỏa thuận mặt Trần Cảnh Minh, sững một chút, ngay đó khẩy một tiếng.

 

“Hứa Tri Dư, cô giở tính khí gì nữa đây? Chỉ vì chút chuyện nhỏ mà đòi ly hôn?”

 

“Đây chuyện nhỏ,”

 

thẳng mắt , giọng điệu bình tĩnh nhưng kiên định.

 

“Năm năm nay, chịu đủ sự thiên vị của , sự tính toán của , chịu đủ uất ức mà cái nhà mang cho . Trần Cảnh Minh, chúng ly hôn .”

 

Mẹ chồng ghé mắt một cái, cũng theo:

 

cứ tưởng cái gì, hóa cũng chỉ thế, tưởng cô khí tiết thật cơ đấy, chẳng qua là ép chúng nhún nhường chứ gì? Cảnh Minh, đừng để ý đến nó, xem nó quậy đến bao giờ.”

 

Trần Cảnh Minh đại khái cũng cho rằng đang đe dọa .

 

Anh cầm b.út, chẳng thèm suy nghĩ ký tên , còn đắc ý :

 

“Được, đấy, xem hôm nay cô dám .”

 

cầm bản thỏa thuận ký tên, cẩn thận gấp bỏ túi xách, đó bắt đầu thu dọn hành lý của và Hân Hân.

 

Quần áo của trong tủ nhiều, tùy ý nhét vài bộ, đóng gói sữa bột, tã giấy, quần áo và đồ chơi của Hân Hân vali.

 

Trần Cảnh Minh động tác đấy của , cuối cùng cũng bắt đầu hoảng loạn.

 

“Hứa Tri Dư, cô định thật ? Cô điên ?”

 

điên, tỉnh táo.”

 

kéo khóa vali , bế Hân Hân đang chơi đồ chơi lên.

 

“Năm năm qua, hy sinh tất cả cho cái nhà , đổi chỉ là sự coi thường và tính toán của các . Trần Cảnh Minh, nợ cái gì hết.”

 

“Đồ vong ơn bội nghĩa!”

 

Trần Cảnh Minh xông tới cướp lấy vali của .

 

nuôi cô ăn nuôi cô mặc, cô thế mà ? Cô sợ đàm tiếu ?”

 

“Nuôi ăn nuôi mặc?”

 

lạnh một tiếng.

 

“Tiền lương mỗi tháng của , một nửa trả nợ mua nhà mua xe, còn đủ tiền sinh hoạt cho con ? Tiền sữa của Hân Hân, tiền tiêm chủng, cái nào là do dùng tiền tiết kiệm khi cưới để ứng ? Trần Cảnh Minh, rốt cuộc ai mới là kẻ vong ơn bội nghĩa?”

 

Mẹ chồng thấy định thật cũng cuống lên, lao tới định lôi Hân Hân .

 

“Cô thì một , để đứa bé ! Hân Hân là dòng dõi nhà họ Trần chúng , theo cô!”

 

nghiêng né tránh, ôm c.h.ặ.t lấy Hân Hân.

 

“Mẹ, Hân Hân là do con mang nặng đẻ đau sinh , một tay con nuôi nấng, tư cách cướp con bé. Hơn nữa, ngay cả một bữa ăn dặm cũng nỡ cho con bé ăn, con yên tâm giao con bé cho ?”

 

 

Loading...