Cuối năm không để dành được tiền, mẹ chồng liền tước luôn thẻ lương của tôi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-12-25 15:40:29
Lượt xem: 4,313

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hân Hân sẽ tự sắp xếp thỏa, còn cơm nước của Trần Cảnh Minh, chẳng đích quản gia ? Tiện thể trổ tài luôn .”

 

“Cái con ranh !”

 

Mẹ chồng tức đến giậm chân lưng.

 

sẽ với Cảnh Minh ngay bây giờ, xem nó trị chị thế nào!”

 

đóng cửa , ngăn cách những tiếng c.h.ử.i rủa bên ngoài.

 

Hân Hân gục đầu lên vai , nhỏ giọng hỏi.

 

“Mẹ ơi, bà nội thích con ạ?”

 

Tim thắt , vội vàng hôn lên trán con.

 

“Không , bà nội chỉ là quen với cuộc sống ở đây thôi.”

 

lời thốt , ngay cả chính cũng thấy chột .

 

Hơn bốn giờ chiều, ngoài cửa vang lên tiếng xoay chìa khóa.

 

Ngay đó là tiếng lóc phóng đại của chồng.

 

“Cảnh Minh , con về ! Vợ con nó sắp trèo lên đầu lên cổ , chỉ cãi mà còn bảo là , coi hai già là bảo mẫu mà sai bảo đây !”

 

đặt cuốn truyện tranh xuống, bế Hân Hân ở mép giường, lặng lẽ đợi vở kịch bắt đầu.

 

Quả nhiên, giây tiếp theo cửa phòng ngủ “rầm” một cái đẩy tung .

 

Trần Cảnh Minh sắc mặt trắng bệch ở cửa, trán rịn mồ hôi lạnh, hai tay ôm bụng, nhưng ngọn lửa giận trong mắt thì chẳng giảm chút nào.

 

“Hứa Tri Dư, cô thể hiểu chuyện một chút ?”

 

Anh thở hổn hển, giọng run rẩy, rõ ràng là đang nén cơn đau.

 

“Mẹ ngần tuổi đầu đến giúp chúng , tôn trọng bà như thế?”

 

Mẹ chồng lưng , tựa khung cửa thêm dầu lửa.

 

“Chứ còn gì nữa! lòng bảo nó đừng , ở nhà trông con cho hẳn hoi, nó thì , bảo đa sự, còn cần Cảnh Minh nuôi nữa.”

 

“Thế chẳng là vả mặt nhà họ Trần chúng ? Đây cưới vợ, đây rõ ràng là coi như bảo mẫu mà!”

 

Nghe thấy lời , ánh mắt Trần Cảnh Minh thoáng d.a.o động, rõ ràng là nhớ lời chất vấn của tối qua.

 

“Thế... thế thì cũng chuyện với như !”

 

lạnh một tiếng.

 

“Thế thì từ nay về cứ mà ăn đồ thừa với bà thiên vị của , cảm giác đau dày dễ chịu lắm hả? Anh kiếm chút tiền đều đem trợ cấp cho thằng em trai, chắc vui lòng lắm nhỉ!”

 

Anh há miệng định gì đó, nhưng bà chồng cướp lời .

 

“Cô ăn bậy bạ gì đó! là để tiết kiệm tiền! Cảnh Minh, con đừng nó ngụy biện, nó chỉ là hầu hạ con thôi!”

 

“Đủ !”

 

Trần Cảnh Minh đột nhiên gào lên một tiếng, sắc mặt tức thì chuyển sang tím tái.

 

Anh ôm bụng cúi gập xuống, cơ thể run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh trán chảy dọc theo gò má, đôi môi cũng mất sạch sắc m.á.u.

 

“Cảnh Minh! Con ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-nam-khong-de-danh-duoc-tien-me-chong-lien-tuoc-luon-the-luong-cua-toi/chuong-4.html.]

 

chồng cuối cùng cũng hoảng sợ, vội vàng nhào tới đỡ lấy .

 

“Con đừng dọa mà!”

 

cũng ngẩn , tuy viêm dày nhưng bao giờ thấy phản ứng kịch liệt như .

 

Trần Cảnh Minh gì đó nhưng chỉ phát một tiếng rên rỉ đau đớn.

 

Người nhũn , đổ rầm xuống đất.

 

“Mau! Mau gọi 120!”

 

chồng ôm lấy cơ thể Trần Cảnh Minh lóc t.h.ả.m thiết, giọng biến đổi cả tông.

 

lập tức rút điện thoại gọi cấp cứu, giao Hân Hân cho bố chồng tiếng động chạy tới, cúi xuống kiểm tra thở của Trần Cảnh Minh, cũng may vẫn còn thở.

 

Xe cấp cứu đến nhanh, chồng theo xe đến bệnh viện.

 

Sau khi kiểm tra, bác sĩ viêm dày cấp tính, cần viện truyền dịch và bảo chúng nộp phí .

 

chồng cầm tờ hóa đơn bác sĩ đưa, quầy thu ngân mãi mà cử động, gương mặt đầy vẻ do dự.

 

“Mẹ, mau nộp tiền chứ!”

 

thúc giục, trong lòng giận thấy nực .

 

chồng đầu lườm một cái, hạ thấp giọng :

 

“Nằm viện tốn bao nhiêu tiền cơ chứ? Hay là... thương lượng với bác sĩ, kê ít t.h.u.ố.c về nhà uống ?”

 

“Không !” lập tức từ chối.

 

“Bác sĩ bảo là viện theo dõi, lỡ xảy chuyện gì thì ? Tiền quan trọng mạng sống quan trọng?”

 

... nhưng thẻ lương của Cảnh Minh chẳng đang ở chỗ cô ?”

 

chồng lắp bắp , “ cầm tiền ...”

 

gần như nước mắt, đến lúc mà bà vẫn còn tơ tưởng đến chuyện quản tiền.

 

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng trong hành lang bệnh viện nồng nặc khiến cổ họng nghẹn .

 

Khi đóng xong viện phí phòng bệnh, cửa đang khép hờ, bên trong truyền giọng hạ thấp của chồng.

 

“Cảnh Phong , con cứ yên tâm, thẻ lương của con nhất định sẽ lấy về tay. Đợi nó khỏe hơn một chút sẽ liên kết thẻ ngay, đến lúc đó sẽ chuyển cho con năm mươi triệu, đủ cho con trả tiền cọc mua xe !”

 

Bước chân khựng , đầu ngón tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.

 

Đẩy cửa bước , bà chồng đang cuống cuồng nhét ví của Trần Cảnh Minh tủ đầu giường, mặt vẫn còn nét đắc ý kịp che giấu.

 

Thấy , ánh mắt bà lảng tránh, lập tức đổi sang vẻ mặt vô tội.

 

“Tri Dư về ? Cô lâu thế, đang định gọi điện cho cô đây.”

 

“Mẹ, những lời , con đều thấy cả .”

 

đập tờ hóa đơn đóng tiền lên đầu giường, giọng lạnh như băng.

 

“Trần Cảnh Minh còn đang viện, nghĩ xem để mau ch.óng hồi phục, ngược còn tơ tưởng đến thẻ lương của để trợ cấp cho em chồng mua xe?”

 

Mặt bà chồng lập tức sa sầm xuống, dứt khoát tới luôn.

 

 

Loading...