Động tác dỗ dành Hân Hân của khựng , mượn hành động lau nước miếng cho con gái, đẩy hết cơn giận tích tụ hai ngày qua ngoài.
“Trần Cảnh Minh, là đồng ý ? Ngày hôm qua đang thương lượng với , là đang thông báo cho ?”
Anh ngẩn , bế con gái tiến lên một bước, giọng lạnh như băng.
“Quê cách đây hơn ba trăm cây , trưa hôm qua đón bố lên, chiều nay đến nơi . Anh cho , hôm qua họ mới đột ngột quyết định xuất phát, đến cả thời gian thu xếp hành lý cũng ?”
liếc đống đặc sản chất đống ở cửa, rõ ràng chuẩn sẵn từ sớm, “Hay là, lên kế hoạch từ lâu , từ đầu đến cuối đều ý định hỏi ý kiến của ?”
Ánh mắt Trần Cảnh Minh né tránh một chút, đó vểnh cổ lên cãi .
“Đó chẳng là vì cô quản nổi tiền ! đây là tầm xa, cô dựa dẫm !”
Dưới ánh đèn, dáng vẻ đương nhiên của lạ lẫm đến đáng sợ.
Nhìn đàn ông chung chăn gối năm năm trời, bỗng thấy cuộc hôn nhân năm năm lẽ ngay từ đầu là màn kịch đơn độc của riêng .
“Tùy .”
tranh cãi thêm nữa, bế Hân Hân xuống giường, lưng về phía và tắt đèn ngủ.
Sáng sớm hôm , thức dậy lúc sáu giờ để bữa sáng như khi.
Cho đến tận bảy rưỡi, Trần Cảnh Minh mới đầu tóc bù xù lao khỏi phòng ngủ, thấy cảnh tượng bàn ăn, sắc mặt đổi đột ngột.
Trong đĩa là món thịt kho tàu còn thừa từ tối qua, mỡ đóng màng nhầy nhụa bề mặt.
Bên cạnh đặt hai cái bánh màn thầu nguội ngắt, đến một ly sữa nóng cũng .
“Đây là cái gì?”
Anh chỉ bàn ăn hỏi chồng đang nhặt rau.
“Thức ăn thừa tối qua đấy, đổ thì phí quá.”
Mẹ chồng thèm ngẩng đầu lên, “Bánh màn thầu mới hấp sáng nay, vẫn còn nóng hổi đấy.”
“Dạ dày con , ăn đồ dầu mỡ thế !”
Trần Cảnh Minh cuống quýt xoay vòng vòng, vốn viêm dày, bữa sáng bắt buộc thanh đạm.
“Mẹ, thể món gì dễ tiêu chút ? Ví dụ như cháo hoặc mì.”
“Nấu cháo mất nửa tiếng, nấu mì còn đun nước, phiền phức lắm.”
Mẹ chồng đặt rổ rau xuống, giọng điệu bất mãn.
“Thức ăn thừa ăn hết thiu thối thì thế nào? Mẹ với bố hồi ở quê, thức ăn thừa hâm ba còn chẳng nỡ vứt, đúng là cô chiều hư !”
Trần Cảnh Minh đồng hồ treo tường.
Chỉ còn mười lăm phút nữa là đến giờ điểm danh ở công ty, căn bản thời gian để tranh cãi.
Anh bực bội vò đầu bứt tai, vớ lấy cái màn thầu nhét miệng, nhai đến sái cả quai hàm, khi khỏi cửa còn quên lườm một cái.
thong thả thức dậy vệ sinh cá nhân, bộ đồ công sở ép c.h.ặ.t đáy tủ quần áo.
Người phụ nữ trong gương sắc mặt phần tiều tụy, nhưng ánh sáng trong đôi mắt thì giấu .
Vừa tới cửa, chồng đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-nam-khong-de-danh-duoc-tien-me-chong-lien-tuoc-luon-the-luong-cua-toi/chuong-3.html.]
“Chị đấy? Hân Hân còn đang ở nhà cơ mà!”
“Đi gặp bạn.”
cúi giày, cố ý giơ giơ chiếc túi xách trong tay.
“Bà yên tâm, cho con bé b.ú .”
Cái gọi là “gặp bạn” thực chất là phỏng vấn.
Công ty phỏng vấn là một văn phòng kế toán nhỏ, quy mô lớn nhưng cái gần nhà.
Hồ sơ của , dù trống ba năm nhưng vẫn thuận lợi vượt qua vòng phỏng vấn.
“Cô Hứa, năng lực chuyên môn của cô vững vàng, chúng hy vọng cô thể sớm nhất thể.”
Cầm lấy thông báo trúng tuyển, mua một ly sữa bên đường, lòng đầy thỏa mãn về nhà.
Đẩy cửa thấy tiếng chồng.
“Hân Hân, ! Con gái con lứa gì mà nhõng nhẽo thế!”
rảo bước phòng khách, thấy chồng đang giật lấy món đồ chơi nhồi bông trong tay Hân Hân, con gái đến đỏ bừng cả mặt.
lập tức bế Hân Hân lòng, lấy miếng bánh ngọt nhỏ mới mua dỗ dành con, chồng một bên lời mỉa mai.
“Chỉ chiều chuộng thôi! Con gái ăn đồ ngọt nhiều , vả chị cũng nên chuẩn sinh con thứ hai , nhân lúc còn giúp trông nom ...”
“Không phiền bà lo lắng.”
ngắt lời bà , giọng điệu kiên định.
“ kế hoạch sinh con thứ hai.”
Mặt chồng lập tức sa sầm xuống, vỗ đùi kêu lên.
“Chị cái gì? Con trai nuôi chị, mà chị định chịu nối dõi tông đường cho nhà họ Trần ? Chị với nhà họ Trần chúng hả!”
bế Hân Hân ngừng , ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của bà , khóe miệng nhếch lên một nụ .
“Sau cần con trai bà nuôi nữa .”
vẫy vẫy tờ thông báo trúng tuyển trong tay, giọng rõ ràng và mạnh mẽ.
“ tìm việc , thứ Hai tuần chính thức .”
“Chị dám ?”
Mẹ chồng chộp lấy cổ tay , lòng bàn tay thô ráp bóp c.h.ặ.t khiến đau điếng.
“Việc trong nhà bao nhiêu thứ ai quản, Hân Hân ai trông? Cảnh Minh về ăn cái gì? Làm vợ mà lo ở nhà quán xuyến gia đình, chạy ngoài phơi mặt cho thiên hạ xem thì cái thể thống gì!”
“Không ! Chị coi là bảo mẫu mà sai bảo đấy !”
dùng lực hất tay bà , cổ tay lập tức hằn lên mấy vết đỏ.
Hân Hân dọa sợ co rúm lòng , đôi tay nhỏ bé ôm c.h.ặ.t lấy cổ .
“Đây là việc của , gì để bàn bạc cả.”
bế con gái về phía phòng ngủ.