Chiều ngày hôm , thấy tiếng gõ cửa.
Ngay khi mở cửa, một mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc trộn lẫn với mùi bột giặt rẻ tiền xộc thẳng mũi.
Mẹ chồng xách một cái bao tải căng phồng, bố chồng theo đang hút t.h.u.ố.c lá.
“Đây là chỗ các chị ở ?”
Mẹ chồng chẳng đợi mời thò đầu dòm dòm phòng khách, đôi lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t .
“Sofa mới thế trải tấm phủ lên? Bẩn thì khó giặt lắm, đúng là cách sống!”
còn kịp mở miệng, Trần Cảnh Minh từ phòng ngủ rảo bước , đón lấy cái bao tải trong tay chồng phụ họa.
“Mẹ đúng đấy, cô đúng là hiểu chuyện, tiêu xài hoang phí, tiền nong trong nhà chẳng quản nổi. Sau việc trong nhà nhờ để tâm vất vả chút, tiền cũng để quản luôn.”
Mẹ chồng lập tức lộ vẻ đắc ý, đặt bao tải xuống là phắt lên sofa, thậm chí còn thèm dép.
vết bùn đất dính đế giày bà quẹt lên tấm bọc sofa màu kem.
Ngọn lửa trong lòng bốc lên hừng hực nhưng cố kìm nén phát tác, chỉ lạnh một tiếng.
“Muốn quản thì bắt đầu quản luôn từ bây giờ . Thưởng cuối năm của Trần Cảnh Minh mới về tài khoản đấy, cứ giao thẳng cho , đỡ cho bảo tiêu xài linh tinh.”
sang Trần Cảnh Minh.
“Tiền đưa quản cũng , chi phí sinh hoạt của với Hân Hân tính thế nào? Hân Hân cần uống sữa bột, còn mua thức ăn dặm và quần áo, những thứ chẳng lẽ tốn tiền ?”
“Chi phí sinh hoạt gì cơ?”
Mẹ chồng liếc xéo , giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.
“Chị ở nhà trông con suốt ngày, chẳng khỏi cửa lấy một bước thì cần mua cái gì? Sau mỗi ngày mua thức ăn, chị ở nhà nấu cơm là , mắm muối dầu giấm trong nhà mua, chị còn chi tiêu gì nữa?”
Câu giống như một con d.a.o cùn, từ từ cứa lòng .
cặp con mắt, bỗng thấy thật nực .
“Hóa ở nhà trông con, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa đều là lao động công ?”
nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.
“Bà cứ thẳng là để bảo mẫu miễn phí cho con trai bà cho xong! Không chỉ hầu hạ cả nhà già trẻ lớn bé mà còn tự bỏ tiền túi tích lũy nuôi con nữa!”
“Cô thái độ gì thế hả?”
Trần Cảnh Minh sa sầm mặt.
“Mẹ lòng đến giúp chúng quản gia, cô năng khó thế?”
“ khó ?”
giận đến run cả , “So với những gì các , lời vẫn còn là khách khí đấy!”
thèm đoái hoài đến họ nữa, lao phòng ngủ, tiếng “rầm” một cái đóng sầm cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-nam-khong-de-danh-duoc-tien-me-chong-lien-tuoc-luon-the-luong-cua-toi/chuong-2.html.]
Bên ngoài cửa lập tức vang lên tiếng phàn nàn ch.ói tai của chồng.
“Cái tính khí lớn quá đấy! Bảo mà quản nổi cái nhà , chẳng hiền thục chút nào!”
Ngay đó là tiếng trấn an của Trần Cảnh Minh.
“Mẹ đừng giận, là tại con chiều cô quá, ở đây, cứ dạy bảo cô cho hẳn hoi.”
“Còn cả cái sữa bột của Hân Hân nữa,”
Giọng chồng hạ thấp xuống một chút nhưng vẫn truyền rõ mồn một tai .
“Mua cái loại nhập khẩu gì? Đắt c.h.ế.t , hàng trong nước uống giống ? Đứa con gái thôi mà, việc gì quý tộc thế.”
tựa lưng cửa, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Kết hôn năm năm, từ một kế toán thể độc lập thành những báo cáo phức tạp biến thành một bà nội trợ quanh quẩn bên bếp núc và con cái.
từ bỏ cơ hội thăng tiến, từ chối cuộc tụ tập bạn bè, dồn hết tâm sức cái nhà .
Đổi chỉ sự khinh rẻ và việc xem sự hy sinh tiếp theo của là điều đương nhiên.
Ba năm phí hoài , rốt cuộc là vì cái gì?
Trong phòng ngủ, Hân Hân đang giường nghịch những ngón tay nhỏ của , thấy liền lập tức giơ tay bò về phía , bập bẹ gọi.
“Mẹ, bế.”
tới bế con gái lên, đôi bàn tay mềm mại của con chạm má , lau những giọt nước mắt mặt.
Nhìn đôi mắt trong veo của con gái, hạ quyết tâm. thể tiếp tục thế nữa, vì bản , và hơn hết là vì con gái, dậy nữa.
Cuộc tranh cãi ngoài cửa vẫn tiếp tục, chồng vẫn đang soi mói thứ trong nhà, Trần Cảnh Minh thỉnh thoảng phụ họa vài câu.
bế con gái tới bàn việc, mở chiếc máy tính xách tay lâu chạm tới, ngón tay dừng bàn phím một lát nhấn trang web tuyển dụng.
Đêm đầu tiên bố chồng dọn , phòng ngủ chính để cho hai ông bà, Trần Cảnh Minh ôm gối và chăn màn ở cửa phòng ngủ phụ, ngang ngược đá đá cửa.
“Hứa Tri Dư, sang giúp một tay chuyển đồ của .”
đang đối soát các chi tiết trong sơ yếu lý lịch màn hình máy tính, con chuột dừng ở mục “Kinh nghiệm việc” vốn trống ba năm qua, thấy thậm chí còn chẳng buồn liếc mắt lên.
Phía truyền đến tiếng bước chân thiếu kiên nhẫn của Trần Cảnh Minh, quăng chăn màn xuống cuối giường, nệm lún nhẹ xuống.
“Cô thấy gì ?”
“Nghe thấy .”
lưu bản sơ yếu lý lịch, tắt trang web tuyển dụng, bế Hân Hân đang gặm đồ chơi giường lên.
“ rảnh.”
Mặt Trần Cảnh Minh lập tức đỏ bừng, hạ thấp giọng nhưng giấu nổi cơn giận.
“Cô cố ý đúng ? Lúc đồng ý hẳn hoi là để quản gia, bây giờ giở tính giở nết ! Thật sự tưởng rời bỏ cô là xong chắc?”