Cuối năm không để dành được tiền, mẹ chồng liền tước luôn thẻ lương của tôi - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-12-25 15:40:26
Lượt xem: 629
“Nhà năm nay tiết kiệm bao nhiêu tiền ?”
đút miếng cơm cuối cùng miệng con gái, đầu ngón tay còn dính chút bột gạo mà bé Hân Hân nuốt hết.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa của con gái dính mấy hạt cơm, đang chớp chớp đôi mắt giống hệt Trần Cảnh Minh , miệng bập bẹ gọi “”.
“Tiền mà tiết kiệm, chẳng đồng nào hết.”
rút khăn giấy lau khóe miệng cho con, giọng bình thản như thể đang về thời tiết hôm nay .
Sắc mặt chồng lập tức sa sầm, đôi đũa trong tay đập mạnh xuống bàn ăn phát tiếng “chát”, bát đĩa nảy nhẹ lên va .
Hân Hân giật , cái miệng nhỏ mếu xệch, nước mắt chực trào .
“Anh nhỏ tiếng thôi!”
lập tức ôm con gái lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an, khi ngẩng đầu lên ánh mắt lạnh .
“Con vẫn còn đang ở đây đấy.”
Trần Cảnh Minh như thấy, cao giọng hơn: “Có cô tiêu xài quá hoang phí ? Lương mỗi tháng hai mươi nghìn tệ, cô bảo là để dành đồng nào?”
Trong lòng , Hân Hân nấc lên, hình nhỏ bé run rẩy từng đợt.
hít một thật sâu, nén sự bực bội trong lòng mà bế con gái lên.
“Hân Hân ngoan, đưa con về phòng ngủ nhé.”
Dỗ con ngủ mất nhiều thời gian hơn bình thường nửa tiếng đồng hồ.
nhẹ nhàng bước khỏi phòng ngủ, khép hờ cửa , chạm khuôn mặt hầm hầm của Trần Cảnh Minh.
Cơm canh bàn ở phòng khách vẫn dọn, bát đũa bày bừa bãi.
Trần Cảnh Minh sofa, hai tay khoanh n.g.ự.c, thấy liền lập tức mở miệng.
“Hôm nay cô rõ cho , tiền rốt cuộc hết ?”
“Còn nữa?”
tới cạnh bàn ăn, bắt đầu dọn dẹp bát đũa, giọng mang theo sự mệt mỏi thể kìm nén.
“Tiền trả góp nhà bảy nghìn, tiền trả góp xe ba nghìn rưỡi, hai khoản chiếm hơn nửa lương của . Tiền sữa bột, bỉm, thức ăn dặm của Hân Hân, cả tiền tiêm phòng với khám sức khỏe định kỳ, mỗi tháng hai nghìn là xong . Tiền điện nước, gas, phí dịch vụ, tiền mạng, cộng thêm mắm muối củi gạo và các chi phí sinh hoạt hàng ngày, cái nào mà cần đến tiền?”
bỏ bát đĩa bồn rửa, tiếng nước chảy ào ào nhưng xua tan mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g trong khí.
“Đợt Hân Hân cảm cúm phát sốt, riêng tiền viện hết hơn bốn nghìn , còn sinh nhật tháng nữa, cứ nhất quyết đòi mua dây chuyền vàng cho bà hết tám nghìn, những thứ đó quên sạch ?”
Trần Cảnh Minh ngẩn một chút, đó phản bác ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoi-nam-khong-de-danh-duoc-tien-me-chong-lien-tuoc-luon-the-luong-cua-toi/chuong-1.html.]
“Thế thì cũng đến mức một xu cũng để dành chứ? Hồi còn nhỏ bố lương tháng ba nghìn tệ, một năm còn để mười lăm nghìn đấy!”
“Ngày xưa cô kế toán cơ mà, tính toán giỏi hơn bất cứ ai, đến lúc quán xuyến gia đình thành kẻ đồng nào xào đồng nấy thế ?”
Trần Cảnh Minh đột ngột phắt dậy, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ.
“Chắc cô đem tiền về trợ cấp cho nhà ngoại đấy chứ? Mẹ dặn từ sớm , bảo đề phòng cô một chút, nhà ngoại cô điều kiện , chắc chắn sẽ lén lút tiếp tế. Lúc còn tin, ngờ cô thực sự cái chuyện như !”
Câu thổi bùng ngọn lửa giận dữ tích tụ bấy lâu trong .
Kết hôn năm năm, từ một kế toán thương trường biến thành một bà nội trợ thời gian.
Mỗi ngày đều quanh quẩn với con cái và việc nhà, thời gian và quan hệ xã hội riêng, đổi chỉ là sự nghi ngờ như thế .
“ trợ cấp cho nhà ngoại ?”
lạnh một tiếng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
“Trần Cảnh Minh, hãy sờ lên lương tâm mà xem, bố bao giờ tiêu một xu nào của ? Lần ốm viện, đều là tiền tích lũy riêng của , thậm chí còn đến bệnh viện lấy một !”
“Bây giờ nghi ngờ tiếp tế nhà ngoại, chi bằng hãy tự xem ! Mỗi tháng tiếp khách, hút t.h.u.ố.c uống rượu, cả tiền mừng đám hiếu hỉ cho bạn bè của , khoản nào là ít ?”
“ là vì công việc! Vì cái nhà !”
Trần Cảnh Minh vểnh cổ lên cãi .
“Những gì bỏ cho cái nhà là sự hy sinh ?”
Vành mắt đỏ hoe, giọng mang theo tiếng nấc nghẹn nhưng vẫn thẳng lưng.
“Bây giờ chỉ trích tiêu xài hoang phí, trợ cấp nhà ngoại? Anh kiểm tra sổ sách thì tự mà kiểm, hóa đơn chứng từ trong nhà đều giữ cả, cứ xem xem lấy tiền của chuyện gì với cái nhà !”
Trần Cảnh Minh cho cứng họng, mặt lúc xanh lúc trắng.
Hồi lâu , mới khẩy một tiếng.
“Cô là đại kế toán mà, sổ sách kín kẽ kẽ hở, một kẻ ngoại đạo như mà kiểm tra ? Thôi cần nữa, vốn dĩ còn định lấy tiền tiết kiệm năm nay để xây nhà mới cho bố ở quê, nếu tiền thì chỉ còn cách đón họ lên đây ở cùng thôi.”
Anh dừng một chút, ánh mắt mang theo tia đắc thắng, như thể nắm điểm yếu của .
“Từ hôm nay trở , tiền nong trong nhà cũng cần cô quản nữa, để quản! cũng xem xem, tay bà thì tiết kiệm tiền !”
bộ dạng hiển nhiên của , chút hy vọng cuối cùng trong lòng cũng tan vỡ.
Năm năm hy sinh, trong mắt chẳng qua chỉ là điều đương nhiên.
hít một thật sâu, nén sự chua xót và phẫn nộ trong lòng, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh lẽo.
“Tùy .”