Cuộc Sống Xuyên Thư Của Thanh Niên Trí Thức Điền Mật Mật Niên Đại 70 - Chương 164: Thân Phận Mới
Cập nhật lúc: 2026-03-11 23:03:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến việc phận của Thẩm Khôn mãi định, đối với Thẩm Khôn cũng như ba chị em đều là mối nguy tiềm ẩn.
Sáng sớm hôm , Điền Mật Mật tìm Đại đội trưởng, nhanh ch.óng chốt phận cho Thẩm Khôn.
Đến nhà Đại đội trưởng, Điền Mật Mật chuyện Thẩm Khôn , Đại đội trưởng trầm mặc nửa ngày :
“Tiểu thanh niên trí thức Điền, cháu nghĩ cho kỹ nhé, đây là một thằng nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn, chuyện ăn uống là vấn đề lớn đấy!”
Điền Mật Mật hì hì :
“Chuyện ăn uống dựa ba chị em cháu thì , còn nhờ chú đội trưởng giúp đỡ.”
“Cơ thể lắm, việc đồng áng nổi , e là qua mấy vụ gieo trồng thu hoạch xuân thu, cơ thể sẽ phế mất.”
“Bên trại nuôi heo của chị cháu năm nay còn thể thêm , chú đội trưởng xem, thể sắp xếp cho trại nuôi heo ?”
Đại đội trưởng Điền Mật Mật câu mà đau cả răng, khó xử quá, từ khi Điền Tranh Tranh lên công xã việc, ai mà chẳng trại nuôi heo, nếu cũng công xã trúng như Điền Tranh Tranh, thì đó chính là ăn cơm nhà nước .
Hơn nữa năm nay trong thôn nuôi nhiều heo, việc ở trại nuôi heo, thịt heo chia thể lên đến 10 cân, nhà nào mà chẳng .
Điền Mật Mật cũng là sự thật, đứa bé cơ thể đúng là khá yếu, việc nặng thời gian dài, cơ thể khi phế thật.
Chuyện nếu cái gì cũng , thì quá là gánh nặng cho ba chị em , Đại đội trưởng day trán :
“Tiểu thanh niên trí thức Điền , cháu đúng là bài toán khó cho chú! Bà con và các thanh niên trí thức đều đang chằm chằm trại nuôi heo đấy!”
Điền Mật Mật giọng điệu của Đại đội trưởng là hi vọng, tiếp tục cố gắng :
“Cháu bà con và các thanh niên trí thức đều đang chằm chằm trại nuôi heo, nhưng khó khăn của họ lớn bằng của cháu, chuyện chú đội trưởng còn giúp chúng cháu để tâm nhiều hơn.”
“Hơn nữa với tình hình của , mùa xuân thì cần nghĩ đến chuyện ngoài , mùa xuân heo ở trại còn nhỏ, cũng đủ dùng, đợi mùa hè tuyển , cơ thể cũng khá hơn, chẳng khéo !”
Đại đội trưởng đau đầu :
“Được , , đến lúc đó trại nuôi heo sẽ để cho nó một suất.”
“ đứa bé chú vẫn gặp mặt, nếu trong lòng chú cũng yên!”
Điền Mật Mật gật đầu :
“Cháu , cháu , chú đội trưởng là nghiêm túc trách nhiệm nhất .”
“ mà, chú đội trưởng yên tâm, tình hình của ba chị em cháu đều hỏi hỏi , vấn đề gì !”
Đại đội trưởng gật đầu, ba chị em Điền Mật Mật việc vẫn đáng tin cậy, nếu ông cũng thể đồng ý cho một đứa trẻ lai lịch rõ ràng như nhập hộ khẩu.
xem thì chắc chắn xem , nhỡ ba chị em tuổi còn nhỏ lừa thì .
Đại đội trưởng theo Điền Mật Mật đến nhà ba chị em, thấy Thẩm Khôn đang giường.
Bệnh của Thẩm Khôn nhẹ, cứ phiêu bạt khắp nơi, cơ thể sớm rút cạn, cảm lạnh thời gian cũng ngắn, ngã ở ngoài trời hơn 2 tiếng đồng hồ.
Tuy t.h.u.ố.c Lương lão kê cho, nhưng sốt cả đêm cũng cứ lặp lặp .
may là nhiệt độ quá cao, ý thức cũng luôn tỉnh táo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-xuyen-thu-cua-thanh-nien-tri-thuc-dien-mat-mat-nien-dai-70/chuong-164-than-phan-moi.html.]
Thẩm Khôn tự sống bên ngoài bao nhiêu năm, tính cảnh giác cao, cửa lớn nhà Điền Mật Mật vang lên, mặc dù vẫn đang sốt nhẹ, đầu óc choáng váng.
Thẩm Khôn lập tức đến, định trốn , nghĩ đến chị buổi sáng ngoài, đoán chừng là chị về, xuất phát từ sự tin tưởng đối với Điền Mật Mật, Thẩm Khôn lập tức trốn .
Lắng kỹ tiếng động mở cửa, Thẩm Khôn yên tâm, đây là tiếng chị mở cửa, giống hệt tiếng động lúc chị về hôm qua.
Đợi Đại đội trưởng phòng, Thẩm Khôn Điền Mật Mật, thấy Điền Mật Mật gật đầu. Thẩm Khôn lập tức định dậy, dập đầu với Đại đội trưởng.
Đại đội trưởng thấy đứa bé thế cũng chút đành lòng, kiên nhẫn hỏi:
“Cháu là ở , ba tên gì, trong nhà còn nào ?”
Thẩm Khôn dựa theo lời với Điền Mật Mật hôm qua, sai một chữ.
Đại đội trưởng hỏi thêm một vấn đề khác, Thẩm Khôn cũng đưa câu trả lời hợp lý.
Đại đội trưởng vấn đề gì, nghĩ đến thế của Thẩm Khôn mà thổn thức thôi, vỗ vai Thẩm Khôn :
“Cháu , cháu đến Đại đội sản xuất Đại Hà Khẩu, thì là của Đại đội sản xuất Đại Hà Khẩu .”
“Lát nữa chú sẽ lên công xã, thủ tục phận cho cháu!”
Thời buổi lên thành phố nhập hộ khẩu vô cùng khó khăn, nhưng nhập hộ khẩu trong đội sản xuất, chỉ cần Đại đội trưởng chịu giúp đỡ thì cũng khó .
Thẩm Khôn cũng sợ đêm dài lắm mộng, vội vàng đồng ý:
“Cảm ơn chú đội trưởng, cháu cứ là hộ khẩu đen mãi sợ lắm ạ!”
Đại đội trưởng Thẩm Khôn cũng hiểu, dù hộ khẩu đen thì lương thực hộ khẩu thành phố, cũng lương thực đầu trong thôn, gì ăn thì mà sợ cho !
Nghĩ đến đây Đại đội trưởng thẳng:
“Mao Lư là tên cúng cơm, nhập hộ khẩu vẫn cái tên khai sinh chứ? Cháu nghĩ kỹ xem gọi là gì ?”
Thẩm Khôn vội vàng :
“Chị đặt tên cho cháu là Điền Mộc Sinh, là ý nghĩa tắm gội trong cuộc đời mới, cháu thấy , thể lấy tên ạ.”
Đại đội trưởng gật đầu :
“Tên , chú lên công xã nhập hộ khẩu cho nó ngay đây. Đến lúc đó cứ ghi sổ hộ khẩu của ba chị em cháu nhé!”
Nói xong Đại đội trưởng liền , chuẩn ngay cho xong, nếu qua một thời gian nữa vụ gieo trồng mùa xuân bắt đầu, chuyện sẽ lỡ dở.
Lỡ dở việc nhập hộ khẩu, lương thực đầu năm nay của đứa bé sẽ khó chia, đến lúc đó càng thêm gánh nặng cho ba chị em tiểu thanh niên trí thức Điền!
Cũng may chuyện cũng dễ , hơn nữa Đại đội trưởng thể đội trưởng ở Đại đội sản xuất Đại Hà Khẩu mãi, cũng là chút quan hệ nào.
Đến công xã tìm , đến 10 phút hộ khẩu của Thẩm Khôn nhập tên ba chị em Điền Mật Mật.
Trở về đội, Điền Mật Mật và Thẩm Khôn đều sốt ruột chuyện .
Đại đội trưởng về nhà, thẳng đến nhà Điền Mật Mật, báo cho họ tin .
Nghe Đại đội trưởng hộ khẩu của Thẩm Khôn xong, tảng đá lớn trong lòng Điền Mật Mật và Thẩm Khôn đều rơi xuống đất.