Dương Liễu và Triệu Quốc Đống đối với chuyện càng tích cực hơn, hai họ cảm thấy nhân duyên của , nghiệp cấp ba văn hóa cao, bất luận là ở điểm thanh niên trí thức là cạnh tranh với dân làng, đều ưu thế lớn!
Hai bàn bạc một hồi, quyết định trích một phần tiền xây nhà , mua chút thịt cải thiện bữa ăn cho các thanh niên trí thức , đợi chọn , mua chút quà cho dân làng, tranh thủ để cuối cùng tiến cử!
Còn về chuyện nhà cửa, hai cảm thấy, nếu một học đại học Công Nông Binh , thì ở điểm thanh niên trí thức vẫn hơn.
Nghĩ đến đây, Triệu Quốc Đống c.ắ.n răng lấy 5 đồng đưa cho Dương Liễu, bảo cô thôn đổi ít trứng gà, và thịt xông khói mà làng để dành ăn Tết.
Dương Liễu chút xót ruột :
"3 đồng là đủ , 5 đồng nhiều quá!"
Triệu Quốc Đống khuyên:
"Không hang cộp bắt cọp. Em nghĩ xem cơ hội khó thế nào, bất luận hai ai chọn, đợi nghiệp xong đều thể đưa về thành phố."
Dương Liễu suy nghĩ một chút, c.ắ.n răng :
"Vẫn là nghĩ xa, cứ theo lời , hai bất luận là ở điểm thanh niên trí thức trong thôn, nhân duyên đều , trình độ văn hóa cũng cao, hy vọng vẫn lớn!"
Triệu Quốc Đống đắc ý , nghĩ đến cảnh trở thành sinh viên Công Nông Binh, trong lòng nóng rực, giục Dương Liễu mau .
Dương Liễu cầm 5 đồng, đổi 23 quả trứng gà và 2 cân thịt xông khói từ các thím trong thôn. Sau đó về điểm thanh niên trí thức.
Cô tính toán theo đầu , mỗi một quả trứng gà, 2 cân thịt xông khói cũng thể hầm một nồi thức ăn lớn.
Trưa nay đúng lúc đến lượt cô nấu cơm, đem trứng gà luộc chín, thịt xông khói thái lát, hầm cùng bắp cải khoai tây, và miến bình thường nỡ bỏ , thế là lò một nồi thức ăn hầm thơm phức.
Lúc ăn cơm, hai lượt chia trứng gà cho , và một bát thức ăn hầm to thể thấy mấy miếng thịt xông khói, là hai họ mời ăn.
Tại mời ăn bữa ngon thế thì , tất nhiên , đại đội trưởng chuyện đại học Công Nông Binh, cũng sẽ ai hiểu ý nghĩa !
Ăn của thì há miệng mắc quai, nhận của thì nể mặt, thanh niên trí thức đều là những trẻ tuổi, cũng tiện chuyện ăn của hai họ mà bỏ phiếu cho họ.
Đặc biệt là những thanh niên trí thức khi suy nghĩ , cảm thấy hy vọng của lớn, nghĩ rằng bầu cho ai cũng , nếu thanh niên trí thức Dương và thanh niên trí thức Triệu cho lợi ích, thì bầu cho hai họ .
Vì bữa ăn, lúc Tống Cảnh Văn gọi ba chị em Điền Mật Mật, Tiêu Mẫu Đơn và Lâm Lâm đến bỏ phiếu.
Điền Mật Mật liền thấy phiếu gần như nghiêng hẳn về một bên, đổ dồn về phía Triệu Quốc Đống và Dương Liễu, hai phiếu cao nhất, Tống Cảnh Văn nhờ phiếu của ba chị em Điền Mật Mật, Lâm Lâm và Tiêu Mẫu Đơn mới miễn cưỡng đuổi kịp hai họ.
Vì 3 cuối cùng điểm thanh niên trí thức chọn là, Triệu Quốc Đống, Dương Liễu và Tống Cảnh Văn.
Triệu Quốc Đống và Dương Liễu đắc ý, ba chị em Điền Mật Mật lấy một phiếu, càng giả mù sa mưa :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-xuyen-thu-cua-thanh-nien-tri-thuc-dien-mat-mat-nien-dai-70/chuong-110-that-thay-hai-nguoi-thay-kho-xu.html.]
"Các cô cũng đừng nản lòng, cũng tại bình thường các cô tiếp xúc với thanh niên trí thức trong điểm chúng , các cô năng qua , quen thuộc , cũng sẽ chọn các cô thôi!"
Điền Tiểu Đệ đối với lời của Dương Liễu, vô cùng tức giận :
"Nếu chị cao thượng, trực tiếp nhận suất, thì gì đến lượt cô ở đây giả mù sa mưa, hứ!"
Dương Liễu cho rằng Điền Tiểu Đệ đang bốc phét, khẩy một tiếng :
"Thế thì đúng là cảm ơn chị , nếu chúng còn chẳng cơ hội , tiếc quá, cô cao thượng quá, bây giờ chẳng ai chọn cô nữa !"
Điền Tiểu Đệ tức giận :
"Cô, cô, cô cạnh tranh cùng dân làng, cũng chẳng ai chọn cô !"
Dương Liễu đắc ý một cái :
"Vẫn hơn mấy chị em ngay cả một cơ hội cũng chứ!"
Lâm Lâm chướng mắt cái thói của Dương Liễu, Điền Tiểu Đệ việc gì cũng gọi cô là sư phụ, thấy Điền Tiểu Đệ ăn vụng về, liền giúp Điền Tiểu Đệ mắng Dương Liễu:
"Mới chỉ là đề cử của điểm thanh niên trí thức thôi, còn dùng thủ đoạn gì , gì mà đắc ý!"
Nói xong, Triệu Quốc Đống :
"Ây dô, bây giờ hai là đối thủ cạnh tranh , dùng thủ đoạn là giúp thanh niên trí thức Dương, là giúp thanh niên trí thức Triệu đây, thật hai thấy khó xử đấy!"
Dương Liễu Lâm Lâm trắng trợn châm ngòi quan hệ giữa cô và Triệu Quốc Đống như , vô cùng căng thẳng liếc Triệu Quốc Đống :
"Chuyện của hai chúng phiền thanh niên trí thức Lâm bận tâm, hai chúng thỏa thuận , bất luận hai chúng ai chọn, khi nghiệp đều thể đưa về thành phố, thanh niên trí thức Lâm vẫn nên lo cho bản , cứ ở mãi đây thì sống thế nào !"
Lâm Lâm mới cô dắt mũi, tiếp tục lắc đầu :
"Tình yêu của thanh niên trí thức Dương và thanh niên trí thức Triệu thật cảm động, thì lo cho ở , chỉ ở trường giữ , suy cho cùng trong trường là những đồng chí chung chí hướng mà!"
Nói xong sắc mặt dần biến đổi của Dương Liễu, thèm dây dưa với Dương Liễu nữa.
Điền Tiểu Đệ sùng bái Lâm Lâm, sư phụ thật sự quá lợi hại, chỉ võ công giỏi, mà mắng cũng kém cạnh!
Dương Liễu bây giờ cũng còn tâm trí để ý đến Lâm Lâm và ba chị em Điền Mật Mật nữa, cô đang suy nghĩ về lời của Lâm Lâm, mặc dù cô Lâm Lâm đang châm ngòi ly gián, nhưng vấn đề Lâm Lâm , quả thực là một vấn đề lớn.
Nghĩ đến đây, Dương Liễu càng kiên định niềm tin học đại học Công Nông Binh của , còn về Triệu Quốc Đống, cứ ở đại đội sản xuất Đại Hà Khẩu đợi cô đón thành phố !