Cuộc Sống Thường Ngày Của Mẹ Ruột Trùm Phản Diện Cùng Vận May Cá Chép [Xuyên Sách] - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:34:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cẩm Tây , ánh mắt Tần Yến bình tĩnh sâu thẳm, chút nào dò xét kinh ngạc, giọng điệu bình thường như đang bàn luận chuyện của khác. Cẩm Tây tinh tế cân nhắc lời , cũng hiểu chắc chắn .

 

Tần Yến một chuyện cũng khó, mà cô tuy vẫn luôn cho đối phương cha của đứa trẻ là ai, nhưng việc hề đề cập đến ngược càng gây nghi ngờ. Phụ nữ bình thường dù mang theo con cũng luôn thông tin về cha của đứa trẻ, nhưng ở chỗ cô, như , đối phương từng xuất hiện, thậm chí từng ai nhắc đến. Nếu cô là Tần Yến, tự nhiên cũng sẽ nghi ngờ điều tra.

 

Tần Yến đào tin tức gì, đào sâu ba thước đất cũng thể .

 

Cẩm Tây vẫn luôn cho đối phương chuyện , nhưng nghĩa là cô sẽ lừa dối. Cô luôn cảm thấy nếu đối phương thật sự phát hiện, thì công khai chuyện , thuận theo tự nhiên.

 

“Cao lương Tần Tấn cũng đàn dương cầm ? Thật lợi hại!” Cô bé .

 

Nắm liếc họ, cúi đầu gì.

 

Hơn hai năm thời gian, hai củ cải nhỏ vốn là trẻ con nông thôn đây đều trưởng thành, vóc dáng cao hơn ít. Vì rèn luyện, bọn trẻ cao gầy, sự chăm chút của Cẩm Tây, khí chất từ trong ngoài của chúng sự đổi căn bản. Dù Cẩm Tây lấy ảnh chụp hai năm , cũng ai dám nhận, rốt cuộc sự đổi là nghiêng trời lệch đất.

 

Có những đổi cần tiền, cần thời gian, cần bồi dưỡng mới . Dù chỉ một Cẩm Tây mang con cũng chắc thể nuôi con như . Không thể , Tần Yến lấp đầy trống của cha, khiến tính cách của bọn trẻ còn gò bó như . Hiện giờ bọn trẻ tính cách cởi mở hơn, cũng còn vì cha mà tự ti. Sự đổi là rõ ràng.

 

Cẩm Tây dừng một lát liền đón nhận ánh mắt , ngay đó bình thản mỉm :

 

“Vậy xem là di truyền.”

 

Có những lời điểm đến thì dừng là đủ. Tần Yến uống xong một bát cháo, bỗng nhiên :

 

“Chuyện với gia đình, cha vẫn luôn thúc giục sinh con, kết hôn là sự nhượng bộ của họ, thể ngay cả chuyện con cái cũng giấu diếm.”

 

“Anh từ khi nào?”

 

“Một thời gian .”

 

Cẩm Tây im lặng hồi lâu, cách khác Tần Yến vẫn luôn nhưng . Cô khỏi tự giễu: “Xem em là tự cho là thông minh.”

 

“Anh hiểu những băn khoăn của em.”

 

Bọn trẻ vẫn đang vui đùa, phát hiện cha đang chuyện vô cùng nghiêm túc, phảng phất như chúng ngăn cách bởi một tấm kính bên ngoài. Ánh mắt Tần Yến hạ xuống, tay khỏi đặt lên tay cô.

 

đảm bảo những băn khoăn của em sẽ xảy , dù thật sự ngày đó, với năng lực của em, cũng thể để cướp con , mà … vĩnh viễn phụ em.”

 

Đầu Cẩm Tây cúi thấp, “Người đều sẽ đổi.”

 

“Em đúng, đều sẽ đổi, cho nên em cũng khả năng đổi, em lo lắng em lòng đổi yêu khác?”

 

Cẩm Tây ngước mắt, thần sắc Tần Yến vô cùng nghiêm túc, cách khác đùa, lo lắng cô sẽ lòng đổi ? Cô sẽ ? Cẩm Tây tưởng tượng vô khả năng trong tương lai, , đều sẽ đổi, cô cũng thể sẽ đổi, cô dám tương lai nhất định sẽ giống như hiện tại, yêu đàn ông mắt , nhưng ở thời điểm thể yêu, thể l..m t.ì.n.h thì hãy buông thả bản , như sẽ phụ lòng năm tháng.

 

Tần Yến kéo tay cô yên tâm, “Cẩm Tây, hỏi em cuối, thật sự đăng ký kết hôn?”

 

Đăng ký kết hôn cho tài sản của hai bên trở thành tài sản chung của vợ chồng, vinh nhục cùng hưởng, rời bỏ.

 

Vợ chồng trở thành một thể lợi ích chung, một vinh thì cả hai cùng vinh, một tổn thì cả hai cùng tổn.

 

Đối với thương nhân mà , lợi ích là quan trọng nhất. Sau khi kết hôn, dù chỉ xét đến lợi ích kết hợp của hai bên, Tần Yến cũng thể bất kỳ khả năng phản bội cô. Đương nhiên đây là từ góc độ của ngoài, đối với , lời là nghiêm túc, bao giờ nghĩ đến việc chuyện với cô.

 

Đời dài đằng đẵng, thể gặp một sống chung hòa hợp, giống như tri kỷ, giống như đối thủ, giống như bạn bè cũng như nhà, thực sự là chuyện dễ dàng. Mà may mắn gặp , thứ đều là dáng vẻ tưởng tượng, cảm thấy mãn nguyện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thuong-ngay-cua-me-ruot-trum-phan-dien-cung-van-may-ca-chep-xuyen-sach/chuong-65.html.]

Cẩm Tây kiên định lắc đầu.

 

“Đồ ngốc, đó chỉ là một tờ giấy.”

 

“Phải, đó chỉ là một tờ giấy.” Tần Yến véo vành tai cô, ngoài.

 

Cẩm Tây từ xa thấy đang gọi điện thoại, bao lâu, cô nhận điện thoại của Liêu Hải Dung. Đầu dây bên , Liêu Hải Dung giọng điệu kích động, năng lộn xộn nửa ngày, mới hô lên:

 

“Cẩm Tây , con giấu chúng khổ quá, Tần Yến gọi điện thoại cho , còn tin. Con bé , cũng quá gan , nghĩ đến việc một chồng con, nuôi con? Lúc dù con Tần Yến chịu trách nhiệm, dù nó thể cưới con, cũng sẽ một lời giải thích, con tội gì tự vất vả như ?”

 

Suy nghĩ của nguyên lúc Cẩm Tây cũng rõ ràng, cô và Tần Yến là do duyên trời đưa đẩy mới đến với . Nếu Nắm lớn lên giống Tần Yến, cô thậm chí sẽ nghĩ đến phương diện đó. Có lẽ thế giới trong sách vốn dĩ là như sương mù, một chuyện khó rõ ràng.

 

“May mà, con và Tần Yến gặp .”

 

Liêu Hải Dung vô cùng cảm tính, giọng điệu nức nở : “Con và Tần Yến cũng coi như là duyên phận, cũng may mắn lúc cản các con. Mẹ chỉ cảm thấy con bé nghĩ quẩn, nếu con sớm , tại ? Mẹ và chú của con cũng sẽ bàn tán về hôn sự của các con.”

 

Cẩm Tây chỉ : “Hai bác , thật sự.”

 

Trong tình huống Hạt Mè và Nắm là huyết mạch của nhà họ Tần mà thể đối xử với bọn trẻ như , cô cảm kích.

 

“Con là công thần của nhà họ Tần chúng , sinh hai đứa con , còn là sinh đôi long phượng, một trai một gái đều đủ, còn nuôi con như , thật cảm kích sự hy sinh của con.”

 

Liêu Hải Dung cúp điện thoại đến thăm bọn trẻ. Cẩm Tây vốn tưởng bà chỉ , ai ngờ bà nghiêm túc, ngày hôm Tần Chính Đào lái xe đưa đến. Hạt Mè và Nắm thấy họ kích động, ôm họ gọi ông bà nội. Trước đây Liêu Hải Dung và Tần Chính Đào thấy cách xưng hô cũng kích động, nhưng cảm xúc phức tạp như bây giờ. Hốc mắt họ rưng rưng ôm hai đứa nhỏ, chỉ cảm thấy thế giới như ? Ông trời quá ưu ái nhà họ Tần, cặp song sinh mà họ yêu thích chính là cháu trai, cháu gái ruột của họ.

 

“Hôm nào chùa tạ ơn.” Liêu Hải Dung .

 

Tần Chính Đào cũng cảm khái, ông hơn 60 tuổi mới hai đứa cháu , đầu tiên ông nội. Nhà họ Tần hậu duệ, đối với thế hệ , cảm giác bình thường. Hơn nữa hiện nay quy định kế hoạch hóa gia đình nghiêm ngặt, nhiều gia đình con trai con gái thể sinh, con gái con trai cũng . Những cán bộ như họ chắc chắn gương, quốc gia quy định sinh một con họ cũng cách nào. Cẩm Tây thì , một sinh hai, nam nữ đều đủ, đây thật sự là chuyện thể hơn.

 

Lát chuông cửa vang lên, Tần Tấn trong bộ đồ đen ở cửa. Anh da trắng bệch, áo sơ mi đen ôm sát , càng nổi bật khí chất u ám của . Ngón tay Tần Tấn thon dài, đốt ngón tay rõ ràng, đôi tay đó phảng phất như một tác phẩm nghệ thuật, dù gì cũng thu hút sự chú ý của Cẩm Tây. Cẩm Tây khỏi nghĩ đàn ông dùng đôi tay để cầm d.a.o giải phẫu và đàn dương cầm, một bên công việc nghệ thuật, một bên gắn liền với cái c.h.ế.t, hai vẻ mâu thuẫn đan xen tay , khiến khỏi liên tưởng.

 

Tần Tấn bước , nhiệt độ trong phòng như hạ xuống vài độ.

 

Tần Chính Đào nghiêm mặt: “Đây là con trai, con gái của Tần Yến.”

 

Tần Tấn hề bất ngờ, một đôi mắt quét qua hai đứa trẻ một lát, ánh mắt lạnh lùng.

 

bọn trẻ sợ, Hạt Mè chính là đứa trẻ mắt nhất thế giới , mỗi Cẩm Tây và Tần Yến đang gì đó, cô bé đều chạy đến đòi ôm một cái.

 

Hạt Mè lập tức chạy tới, ôm Tần Tấn nũng: “Chú của con! Hạt Mè nhớ chú!”

 

Nắm cũng vẻ mặt sùng bái chằm chằm Tần Tấn, từ khi Tần Tấn đàn dương cầm còn đoạt nhiều giải, Nắm coi Tần Tấn là thần tượng của .

 

Dù là Tần Tấn, mặt trẻ con, cũng thu sát khí ngày thường.

 

Anh vuốt đầu đứa trẻ, gật đầu hiệu với Cẩm Tây.

 

Cẩm Tây hô: “Em pha , cả .”

 

Xem thần sắc của , e là sớm chuyện .

 

Tần Tấn là đại lão biến thái nhất trong cuốn sách , cô chọc .

 

 

Loading...