Cuộc Sống Thường Ngày Của Mẹ Ruột Trùm Phản Diện Cùng Vận May Cá Chép [Xuyên Sách] - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-01-27 19:33:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc nội y chắc là do Dương a di thu nhưng quên cất tủ cho Cẩm Tây. Dì cô thích khác chạm đồ dùng cá nhân nên cũng giúp cô dọn dẹp phòng.
Tần Yến thản nhiên dời tầm mắt chỗ khác, Cẩm Tây cũng mặt đổi sắc kéo chăn che . Cả hai đều bình tĩnh đến lạ lùng, như thể chuyện gì xảy . Điều kỳ diệu hơn là đó họ trò chuyện vui vẻ, từ thị trường chứng khoán, thương trường cho đến tình hình kinh tế đất nước.
Xấu hổ? Không hề. Nếu họ hổ thì là Tần Yến và Cẩm Tây.
“Trong ngắn hạn đừng nên thị trường chứng khoán nữa.”
“Anh hùng sở kiến lược đồng, hai năm tới chắc cũng sẽ mua nhiều cổ phiếu, trừ khi gặp cổ phiếu mới lên sàn.”
“Ý tưởng giống .”
Hai vô cùng nghiêm túc, đoan trang!
Nếu Lộ Trì ở đây, chắc chắn sẽ chắp tay bái phục cả hai một câu: "Tại hạ bội phục!"
Nói xong chuyện chính, Tần Yến liếc thấy len sợi bàn. Trên bàn Cẩm Tây hàng chục loại len với màu sắc đặc biệt. Tần Yến nghiên cứu sâu về len sợi, nhưng vì vụ tranh chấp quảng cáo báo, từng chú ý đến công ty len Ngũ Sắc Lộc. Nếu nhớ lầm, len bàn Cẩm Tây đều là của Ngũ Sắc Lộc.
“Nhãn hiệu len dùng lắm ?” Nếu cô mua nhiều loại thế .
Cẩm Tây nhấp một ngụm , tựa bàn :
“Cũng , đang đan áo cho Hạt Mè và Nắm. Len của hãng khá mềm, chất liệu thoải mái.”
Tần Yến gật đầu. Công ty Ngũ Sắc Lộc đang phát triển mạnh. Tuy đối thủ cùng ngành nhưng thỉnh thoảng vẫn gặp của Ngũ Sắc Lộc ở các buổi đấu thầu, nên cũng chút ấn tượng. Hiện đang là mùa cao điểm tiêu thụ len, thương hiệu mới mùa đông năm nay chắc chắn thực lực sẽ thể xem thường. Tần Yến cảm giác, giới kinh doanh sắp đón chào một nhân tố mới.
Người kinh doanh tuy khó tránh khỏi cạnh tranh, nhưng phần lớn dù là đối thủ thì vẫn quen . Bình thường các buổi tụ họp hoạt động thương mại, các ông chủ lớn với đ.á.n.h vài ván mạt chược. Trong giới luôn một ranh giới vô hình, nếu ngoài thể bước , bên trong tự nhiên sẽ hoan nghênh, giống như đón chào một bạn học mới chuyển trường, chẳng hại gì cho .
“Ừm, nhưng kinh doanh len sợi quá nhiều hàm lượng kỹ thuật, dễ bắt chước và giả. Kinh doanh ở Trung Quốc khó nhất là đối thủ phá giá thị trường.”
Cẩm Tây khẽ nhíu mày. Tần Yến cô là chủ của Ngũ Sắc Lộc nên vô tình đưa nhận xét của . Anh đúng ? Cẩm Tây trầm mặc suy nghĩ, thừa nhận lời Tần Yến lý. Ngũ Sắc Lộc hiện đang hưởng lợi nhuận cao, mà ngành nào lợi nhuận cao cũng sẽ thu hút nhiều kẻ nhảy chia phần. Công nghệ nhuộm len quá phức tạp, màu Macaron tuy khó pha nhưng thợ lành nghề vẫn thể . Cô thậm chí còn đề phòng Lạc Nhất Hải, một khi công nghệ nhuộm rò rỉ, hậu quả sẽ nghiêm trọng. Trước đây là mùa thấp điểm nên ít chú ý, giờ Ngũ Sắc Lộc lớn mạnh , chắc chắn sẽ khiến các đối thủ nảy sinh ý đồ . Làm để triệt để tránh vấn đề ?
Hiện tại, Cẩm Tây độc chiếm miếng bánh len sợi , chia cho bất kỳ ai. Lợi nhuận từ len Mohair nhuộm màu và các loại len khác thậm chí còn vượt qua cả t.h.u.ố.c lá và rượu. Cô thể để miếng mồi ngon rơi tay kẻ khác ? Mà hiện tại các công ty khác công nghệ nhuộm như của cô. Nghĩ nghĩ , Cẩm Tây thấy chuyện thể dựa ai khác, chỉ thể tự giải quyết.
Cẩm Tây nhướng mày :
“Chủ của Ngũ Sắc Lộc nên bỏ tiền thuê cố vấn mới đúng, nhưng một cố vấn kiêu ngạo thế , chắc họ cũng chẳng mời nổi .”
Ánh mắt thâm trầm của Tần Yến bỗng hiện lên ý , giọng cũng dịu dàng hơn:
“ , nhưng nếu là cô, thể cố vấn miễn phí.”
Cẩm Tây theo bản năng đầu .
Cô nghi ngờ Tần Yến chuyện, nhưng vẫn biểu hiện bình thường, như thể đó chỉ là một câu đùa.
Nếu đối phương toạc , Cẩm Tây cũng sẽ chủ động hỏi. Cô :
“Câu nên ghi âm mới .”
Khóe môi Tần Yến khẽ nhếch: “Sợ gì chứ? Thực hiện bất cứ lúc nào.”
Vừa khỏi cửa, hai đứa nhỏ chạy tới. Tần Yến theo bản năng một tay bế một đứa lên. Tiểu Hạt Mè nghịch ngợm đòi chơi trò "máy bay", Tần Yến cũng chiều theo, để bé lên vai sờ bóng đèn trần nhà. Cẩm Tây thì giống như bà khác, lo lắng bên cạnh nhắc nhở, bảo con bám c.h.ặ.t, đừng để ngã.
Liêu Hải Dung cảnh tượng , trong lòng mạc danh thấy xót xa. Ai cũng bảo Hạt Mè và Nắm con Tần Yến, nhưng bà thế nào cũng thấy giống. Mấy tháng gặp, Nắm càng lớn càng giống Tần Yến hồi nhỏ. Mấy hôm bà chuyện với chồng, ông còn bảo bà nghĩ vẩn vơ, bảo bà thèm cháu đến phát điên . Bà cũng thường xuyên nghi ngờ chính , nhưng mỗi thấy hai đứa trẻ , bà thấy thiết lạ kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thuong-ngay-cua-me-ruot-trum-phan-dien-cung-van-may-ca-chep-xuyen-sach/chuong-26.html.]
“ , Hải Dung bà , Nắm và Hạt Mè nhà thông minh lắm, đặc biệt là Nắm, cái gì chỉ cần qua một là nhớ hết.”
“Thật ?”
“Chứ còn gì nữa, để cho bà xem sách nó . Hạt Mè , đây thơ cho bà nội Hải Dung nào.”
Hai bà tụ một chỗ, kinh ngạc thiên phú của đứa trẻ, lúc thì khen Hạt Mè ngoan ngoãn đáng yêu, lúc khen Nắm thông minh. Cẩm Tây thấy chỉ lắc đầu. Các bà nội luôn thích khoe khoang kỹ năng của cháu , thường xuyên bắt chúng biểu diễn mặt . Cẩm Tây thích cách . Hồi nhỏ cô cũng , coi cô như vốn liếng để khoe khoang. Nếu cô thể hiện , bữa tối hôm đó sẽ thịnh soạn, còn nếu cô biểu diễn, lấn át các bạn khác, cô sẽ vui. Cẩm Tây con trở thành công cụ khoe khoang của lớn, mục đích của việc học là để việc đó.
Cũng may cô cho Lâm Xảo Trân chuyện chỉ thông minh của Nắm cao, nếu bà chắc chắn sẽ rêu rao cho cả thế giới .
Gương sáng "Thương Trọng Vĩnh" vẫn còn đó, Cẩm Tây quyết định công tác bảo mật.
Tần Yến chơi với hai đứa nhỏ lâu. Buổi tối Lâm Xảo Trân giữ hai con bà ở ăn cơm. Liêu Hải Dung định từ chối nhưng Lâm Xảo Trân quá nhiệt tình, còn mang bao nhiêu đồ ngon từ quê lên, nên bà cũng ăn một bữa ngon miệng. Trong bữa ăn, Hạt Mè hát tiếng Anh, Nắm lẩm nhẩm bảng cửu chương, thời gian trôi qua lúc nào .
Tần Yến còn uống vài ly với Phương Cẩm Nam và Phương Cẩm Bắc, lúc về nồng nặc mùi rượu, say.
Bữa cơm khiến Liêu Hải Dung cảm khái. Người già chỉ mong con cháu quây quần. Trước đây ở nhà ăn cơm, Tần Yến ít , bữa cơm trôi qua tẻ nhạt. Có trẻ con thì khác hẳn, chúng nô đùa náo nhiệt, thời gian trôi nhanh, ngôi nhà tràn ngập tiếng , cuộc sống như thêm màu sắc.
Chỉ tiếc, đó cháu nội của bà.
Liêu Hải Dung thầm nghĩ, Lâm Xảo Trân thế ? Có cặp bảo bối thế , giá mà là cháu nhà thì mấy! Nhà họ Tần vốn hiển hách, nếu thêm cặp sinh đôi long phượng nữa thì đúng là viên mãn còn gì bằng!
Cẩm Tây chọn đúng buổi họp giao ban thứ Hai để đến công ty Ngũ Sắc Lộc họp với nhân viên. Lần cô thảo luận về vấn đề phòng chống hàng giả. Ân Hàng cho rằng vấn đề nghiêm trọng, vì Ngũ Sắc Lộc thể chiếm hết bộ thị trường len, cần cạnh tranh. Khương Tới ở bộ phận sản phẩm nghĩ .
“Thật lời lão bản lý, đừng coi thường hàng giả. Công ty đây của lúc đầu áo choàng, kinh doanh hỏa bạo. Sang năm cứ ngỡ sẽ tiếp tục phát triển, ai ngờ thị trường xuất hiện hàng chục loại áo choàng nhái, giá chỉ bằng một nửa. Thời buổi giàu gì, nếu thể bỏ một nửa tiền để mua món đồ trông gần như tương tự, dù thương hiệu, nghĩ họ sẽ chọn cái nào?”
Phòng họp im lặng trong giây lát. Cẩm Tây : “Đó chính là điều .”
“Thị trường quy phạm, pháp luật kiện , ai cũng phát tài nhanh. Trước đây Ngũ Sắc Lộc thắng nhờ màu sắc, còn chất lượng sản phẩm dù nhưng là thể thế. Năm nay chúng sẽ nâng cao chất lượng len Mohair, cho len ấm hơn nữa, đồng thời cũng phòng bệnh hơn chữa bệnh.”
Ân Hàng thắc mắc: “Lão bản, ngài ý tưởng gì ?”
Từ khi Cẩm Tây thắng lớn thị trường chứng khoán, Ân Hàng càng thêm kính trọng cô. Anh cảm thấy nữ lão bản tuy ít , giống những nữ đại gia khác tiền là b.a.o n.u.ô.i tình nhân, xây biệt thự sắm siêu xe, mà là một thực sự năng lực và việc thực tế.
Cẩm Tây trầm ngâm: “Hiện tại nhà máy sản xuất len Mohair ở nước nhiều.”
Tim Ân Hàng đập thình thịch, thể tin nổi hỏi: “Ý ngài là thu mua những nhà máy đó?”
Cẩm Tây bật : “Đó là việc sẽ trong tương lai, còn hiện tại, chỉ thu mua bộ len Mohair đạt chuẩn thị trường.”
Mọi đồng loạt im lặng. Thu mua bộ len Mohair? Tuy Ngũ Sắc Lộc hiện chiếm một nửa nguồn nguyên liệu thị trường và hợp tác với nhiều xưởng ở Quảng Thành, Cảng Thành, nhưng vấn đề là len đó bao gồm cả nguyên liệu cho sản phẩm mới năm . Nếu Cẩm Tây thâu tóm bộ nguyên liệu thị trường, đồng nghĩa với việc cô gánh thêm gấp đôi rủi ro.
“Nếu , sản phẩm năm của chúng mới thể bán hết .”
“Chưa chắc.” Cẩm Tây dậy tới bên cửa sổ. Nhìn từ cao xuống, tầm mắt đa phần là những dãy nhà lầu thấp bé. Thật khó tưởng tượng chỉ trong vòng 20 năm, Trung Quốc sẽ vươn mạnh mẽ như thế nào.
“Ý ngài là...”
Cẩm Tây cầm một bản tài liệu ném cho . Đọc xong, ai nấy đều lộ vẻ thể tin nổi.
Phần 32
Cô điên ? Lại dã tâm lớn đến mức .