“Nói câu , cỡ như Phó xưởng trưởng Trịnh, chỉ cần ông bảo cưới thêm vợ, e là trong thành phố khối rung động, gì đến lượt Lưu Chi.
Vả , Lưu Chi trông cũng xinh lắm.”
“Ừm."
Du Minh ở phía gật đầu lia lịa.
Có tấm gương là ruột ở đó, nhận thức sâu sắc rằng, khi các đồng chí nữ phàn nàn, chỉ cần một lắng , thỉnh thoảng phụ họa theo một câu, ngoài cái gì cũng đừng quản.
Sở Dao lầm bầm thêm một câu, mãi cho đến cửa tiệm cơm quốc doanh nàng mới chịu dừng miệng.
Nói suốt cả quãng đường, nàng lạnh khát....
“Cô thế ?
Du Minh ở nhà cho cô uống nước ?"
Thấy nàng tu liền ba bát nước, Dương Bình nhịn mà khóe miệng giật giật .
Sở Dao hít một sâu, lắc đầu:
“Đâu , là tại đường em nhiều quá, khát đấy."
Cái việc Sở Liên thật sự nàng chấn động.
là một nhân tài nha.
“Chậc, hai chuyện gì ở nhà hết, mà đường, xem hai vẫn thấy lạnh."
Dương Bình nàng chê bai .
Tuy nhưng Dương Bình vẫn giúp nàng rót thêm một bát nước nóng nữa:
“Cầm lấy cho ấm tay."
Sở Dao đón lấy, sưởi ấm tay nhấp từng ngụm nước, một lúc lâu mới thấy hồi phục , đó sang Khúc Thư đang thôi:
“Khúc Thư, chuyện gì em cứ thẳng , đừng xoắn xuýt thế, mặt nhăn tít kìa."
Cứ cảm giác hôm nay những quanh nàng đều thần thần bí bí thế nào .
Khúc Thư ngẩng đầu họ, xoắn xuýt vặn vẹo ngón tay:
“Bà mối Tiền tìm em , là giới thiệu đối tượng cho em."
Mắt Sở Dao và Dương Bình lập tức sáng lên.
Nàng bưng bát tò mò hỏi:
“Ai thế ai thế?
Gia cảnh đằng trai thế nào, nhân phẩm ?"
Nói xong câu , nàng bưng bát uống nước.
Hôm nay nhiều quá, nàng nhất định uống nhiều nước để bù .
Khúc Thư mím môi xoắn xuýt :
“Là Phó xưởng trưởng Trịnh của nhà máy thép."
“...
Khụ khụ."
Sở Dao một nữa thấy bốn chữ , nàng kìm mà sặc.
Đặt bát lên bàn, nàng ôm ng-ực ho lấy ho để.
Trời đất ơi, lẽ sáng nay nàng thức dậy sai cách, là lúc khỏi cửa bước chân đúng?
Tại mới một buổi sáng thôi mà khiến nàng hai chuyện thể tin nổi như .
Dương Bình ở bên cạnh kinh ngạc hỏi:
“Em chắc chắn là Phó xưởng trưởng Trịnh của nhà máy thép?"
Không nên nha, bà mối Tiền giới thiệu đối tượng cho , điều quan trọng nhất là môn đăng hộ đối, tam quan hợp cơ mà.
Cô thế nào cũng thấy Phó xưởng trưởng Trịnh và Khúc Thư điểm nào tương đồng cả.
Khúc Thư nhăn nhó mặt mũi gật đầu:
“Chính là Phó xưởng trưởng Trịnh.
Nếu em cũng chẳng xoắn xuýt đến mức , em cũng dám tin mà.
Hai chị xem, em sắp đổi vận ?"
Nói đến cuối, mặt cô mang theo một tia hy vọng hỏi.
Sở Dao:
“..."
Ừm, nàng xác định , giữa thanh thiên bạch nhật, mơ chỉ mỗi Sở Liên, mà Khúc Thư cũng đang mơ!
Dương Bình chút do dự đ.â.m thủng bong bóng ảo tưởng của cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-87.html.]
“Chị nghĩ em nên hỏi thăm một chút xem Phó xưởng trưởng Trịnh chỗ nào ."
Nếu thì ông thể xem mắt với em !
Mặc dù Dương Bình vế , nhưng biểu cảm mặt cô lên tất cả.
Khúc Thư tức đến giậm chân:
“Chị Bình, chị thể thuận theo lời em một ?"
Lần nào cũng tạt nước lạnh mặt cô.
Sở Dao cuối cùng cũng hồi phục .
Nàng thong thả ở bên cạnh:
“Lời thật thì khó nhưng lợi cho hành động."
Khúc Thư:
“..."
Ừm, cũng tạt nước lạnh mặt cô, mà còn tạt mạnh hơn cả chị Bình nữa.
Cô suy nghĩ một chút rụt rè hỏi:
“Em thật sự xứng với Phó xưởng trưởng Trịnh ạ?"
Sở Dao suy nghĩ một chút uyển chuyển:
“Không xứng, mà là chúng chị thấy hợp.
Tuy nhiên chuyện tìm đối tượng , đôi khi ngoài cũng tính, dù thì 'mỗi một sở thích' mà, vạn nhất 'mèo mù vớ cá rán', Phó xưởng trưởng Trịnh thích kiểu như em thì ."
Mặc dù nàng cảm thấy khả năng lớn.
Khúc Thư:
“..."
Câu thì khác gì thẳng là bảo cô từ bỏ !
Xem đều lạc quan về cô và Phó xưởng trưởng Trịnh .
Vậy cô còn cần lãng phí thời gian gặp mặt Phó xưởng trưởng Trịnh ?
“Vậy em còn cần gặp mặt Phó xưởng trưởng Trịnh ?"
Khúc Thư nghĩ , cô trực tiếp mở miệng hỏi.
Tuy cô thông minh, nhưng cô thể hỏi những thông minh mà.
Sở Dao và Dương Bình liếc , nàng chỉ lên lầu hai :
“Em hỏi quản lý Khúc .
Quản lý Khúc thường xuyên ngoài, chú chắc chắn hiểu rõ về Phó xưởng trưởng Trịnh."
Nên đừng hỏi họ nữa.
Sự hiểu của họ về Phó xưởng trưởng Trịnh chỉ dừng ở bốn chữ đó thôi.
Khúc Thư nghẹn lời.
Cô ngước mắt rụt rè lên lầu hai.
Nếu cô dám lên hỏi thì chẳng cần đây hỏi Dương Bình và Sở Dao .
Xoắn xuýt nửa ngày, cuối cùng Khúc Thư vẫn mang theo biểu cảm “quyết t.ử" lên.
Cái dáng vẻ đó, trông giống tìm chú ruột, mà giống như báo thù hơn!
“Cô xem, quản lý Khúc đồng ý ?"
Dương Bình lên lầu hai với vẻ mặt đầy tò mò hỏi.
Sở Dao lắc đầu:
“Em cũng rõ."
nàng đoán là quản lý Khúc sẽ đồng ý.
Dù đối với Khúc Thư mà , tuổi của Phó xưởng trưởng Trịnh vẫn là quá lớn .
Tuy nhiên tất cả đều là suy đoán của nàng, nếu nhân phẩm của Phó xưởng trưởng Trịnh cực , quản lý Khúc cũng thể đồng ý thì ?
khả năng lớn.
Khi thấy Khúc Thư với vẻ mặt ủ rũ xuống, Sở Dao liền đoán đúng !
Quả nhiên, Khúc Thư mặt họ buồn bã :
“Chú của em đồng ý.
Chú Phó xưởng trưởng Trịnh tuổi lớn quá ."
mà cô cảm thấy , tuổi lớn cũng chẳng , nếu Phó xưởng trưởng Trịnh thật sự đối xử với cô, thì cách hơn hai mươi tuổi cô cũng là thể chấp nhận .
đáng tiếc, chú của cô đồng ý, còn bảo cô mau ch.óng tìm thời gian từ chối bà mối Tiền.