Sở Dao bóng lưng ruột, chút ngơ ngác hỏi:
“Chú Cố, ở đại đội Sở Sơn ai chọc cháu giận ạ?"
Chú Cố:
“...
Không , thôi cái đó, chú bếp giúp cháu một tay."
Ông đặt tờ báo xuống, nhịn ngoài.
Lúc ngang qua Du Minh, ông kìm mà vỗ vỗ vai đối phương:
“Đứa nhỏ tội nghiệp."
“Không chứ, và chú Cố ạ?"
Sở Dao hiểu hỏi.
Nàng tự thấy khá thông minh, nhưng hôm nay thế nào cũng đoán chuyện ý gì.
Du Minh suy nghĩ kỹ một chút, mắt lóe lên.
Anh vẻ mặt ngơ ngác của Dao Dao, khóe miệng giật giật :
“Chắc là họ cảm thấy em bắt nạt ."
Sở Dao trợn mắt:
“Nói bậy bạ, em là loại đó ?"
Du Minh cần suy nghĩ mà lắc đầu ngay:
“Không ."
Sở Dao chu môi bất mãn :
“ thế mà, rõ ràng là em đối xử với , mà em cứ hiểu lầm em."
Phùng Vân ở cửa may thấy những lời :
“..."
Thôi , bà ở đây là để đợi con gái về nhà đẻ, bây giờ về xong , ngày mai bà luôn!
Sở Dao Du Minh cứ trong phòng khách, tức :
“Anh lo lắng cái gì chứ, em ngày đầu tiên , mà."
Nói đến đây nàng .
Ngày đầu tiên khi kết hôn, Du Minh cứ nhất quyết cùng nàng, mãi mới khuyên thôi, thì bắt đầu lục đục đòi mang đồ cho nàng.
vấn đề là, tiệm cơm quốc doanh bao ăn, vả tiệm cơm chỉ cách nhà mười mấy phút bộ thôi mà!
Du Minh đầu , ngập ngừng :
“Dao Dao, là cứ cùng em ."
Tiệm cơm quốc doanh lúc bận rộn là chân chạm đất, vạn nhất mệt mỏi thì , giúp một tay thì Dao Dao sẽ nhẹ nhàng hơn chút.
Khóe miệng Sở Dao giật giật, trực tiếp giật lấy cái túi từ tay , bực :
“Có ?
Anh mà đưa em là em tự đấy."
Cứ lề mề thế nữa là nàng thật sự sẽ muộn mất, đúng là “dậy sớm mà chợ muộn".
“Đi , ngay đây."
Du Minh cũng dám gì thêm, mở cửa bước ngoài....
Đến tiệm cơm quốc doanh, Sở Dao hề mủi lòng mà đuổi Du Minh đang chằm chằm .
Nàng bước trong thấy Dương Bình và Khúc Thư đang đợi ở đại sảnh.
Trước khi họ kịp mở miệng, Sở Dao lấy từ trong túi một nắm kẹo:
“Ăn kẹo cưới ."
Mau chặn miệng họ !
Dương Bình cầm kẹo hì hì :
“Đừng tưởng mấy viên kẹo là chặn miệng nhé.
bảo cho cô , lúc nãy thấy , Du Minh đưa cô tới tận đây đấy, chậc chậc chậc, đúng là đôi vợ chồng trẻ mới cưới khác."
Sở Dao da mặt dày, nàng thản nhiên đáp :
“Đợi đến cuối năm cô và đối tượng của cô cũng là đôi vợ chồng trẻ mới cưới thôi."
Nên ai cũng đừng nhạo ai.
Dương Bình:
“..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-85.html.]
Cô hậm hực lườm Sở Dao một cái, cầm kẹo việc.
Khúc Thư mỉm nịnh nọt với Sở Dao, cầm lấy kẹo cũng vội chạy .
Cô vẫn đối tượng, xứng tham gia đề tài !
Sau khi tản hết, Sở Dao kìm bật .
Nàng lên lầu hai, tặng quản lý Khúc một nắm kẹo cưới, đó tặng bác đầu bếp Vương một nắm.
Cuối cùng, cái thôi của bác Vương, nàng rời .
Ừm, nàng thể đoán bác Vương gì, nhưng nàng cảm thấy mới kết hôn, thích hợp động não!
Thế là khi bận rộn xong buổi tối, khi bác Vương kịp gọi , Sở Dao nhảy tót lên yên xe đạp, vỗ vai Du Minh :
“Đi mau."
Du Minh dùng sức đạp một cái, xe đạp lao v-út .
Anh khó hiểu hỏi:
“Sao vội thế em?"
Sở Dao đầu thấy bóng dáng bác Vương đang đuổi theo, nhỏ giọng :
“Có quan hệ cha con hòa thuận, nhờ em thuyết khách mà."
về chuyện , nàng thật sự xen , thật sự là...
Nàng về phía Vương Hoan Tâm mà!
“...
Nếu em quản thì đừng quản, hàng ngày mệt lắm ."
Du Minh đạp xe lầm bầm.
Nếu Dao Dao bằng lòng, hận thể nuôi Dao Dao cả đời.
Sở Dao gật đầu đầy tán đồng:
“ , mệt lắm, giúp em chia sẻ việc nhà nhiều hơn đấy."
Lúc nàng phớt lờ một chuyện, đó là mấy ngày kết hôn , nàng chẳng hề động tay việc nhà nào cả.
Du Minh thật thà gật đầu:
“Em yên tâm, chắc chắn sẽ việc nhà nhiều hơn."
Sở Dao hài lòng mỉm .
Nàng túm lấy áo Du Minh, cứ thế trốn lưng , để Du Minh chắn gió cho , còn nàng thì vui vẻ đung đưa đôi chân nhỏ.
Ngày hôm , khi Du Minh đưa Sở Dao , họ thấy một quen ở ngoài khu tập thể.
Nàng Sở Liên đang ló đầu quanh, trong đầu chỉ một ý nghĩ:
“Âm hồn bất tán.”
“Sở Dao."
Sở Liên thấy nàng, mắt lập tức sáng lên, kiễng chân vẫy tay gọi.
Sở Dao Sở Liên với vẻ mặt đầy phấn khích, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Đôi khi nàng cũng tò mò, da mặt Sở Liên rốt cuộc dày đến mức nào.
Bất kể đây gây gổ khó coi đến , vẫn thể hớ hớ tìm đến tận cửa, chuyện nếu là nàng thì nàng .
“Cô đến đây gì?
Tìm báo thù?"
Sở Dao bảo Du Minh dừng xe, nàng nhảy xuống xe đạp, cảnh giác hỏi.
Nụ mặt Sở Liên cứng , cô bĩu môi :
“Mấy chuyện đó qua cả , vả đúng là cha sai, tại tìm cô báo thù chứ."
Lần kinh ngạc đổi thành Sở Dao.
Nàng Sở Liên bằng ánh mắt thể tin nổi.
Chuyện gì , nàng chỉ mới kết hôn thôi mà, cảm giác như hiểu nổi Sở Liên nữa thế ?
Nàng cảnh giác :
“Có chuyện gì cô cứ thẳng là , cần vòng vo như .
Nếu chuyện gì đây."
“Đợi một chút."
Sở Liên vội vàng lên tiếng.
Cô chặn mặt Sở Dao, hì hì :
“Là thế , hỏi thăm cô về một ."