Lúc ngang qua cửa hàng bách hóa, Du Mộc Duyệt đột nhiên chỉ tay cửa hàng :
“Mẹ ơi, mua bánh quy hạnh nhân ạ.”
Sở Dao ở phía :
“Ở nhà vẫn còn mà, vả chẳng con thích ăn ?”
Bánh quy hạnh nhân mua ở nhà đứa trẻ chẳng thèm ăn lấy một miếng, bộ đều chui bụng mấy lớn bọn cô cả .
Du Mộc Duyệt hét lớn:
“Đợi lúc nghỉ phép thăm ông nội ạ.”
Sở Dao chút ngạc nhiên, nhưng vẫn bảo Du Minh dừng xe, cô bế con gái xuống, dắt tay cô bé trong, cũng quên hỏi:
“Sao con ông nội thích ăn bánh quy hạnh nhân nhỉ?”
Tiểu bằng hữu Du Mộc Duyệt dắt tay, cũng quên nhảy chân sáo :
“Là chính ông nội mà, con cùng bà nội thăm ông nội...”
Thì cô bé Du Mộc Duyệt theo bà cụ nội về đại đội nhà họ Du, vô tình rơi miếng bánh quy hạnh nhân trong tay xuống đất, vì Sở Dao luôn dạy cô bé đồ bẩn thì ăn, nhưng già thì nỡ lãng phí đồ ăn, thế là ông nội Du nhặt lên, nhưng Du Mộc Duyệt cho ông nội Du ăn, ông nội Du liền ông thích ăn...
Cuối cùng cô bé giọng sữa:
“Mẹ ơi, ông nội thật đáng thương ạ, những món ông thích ăn đều chẳng ăn, cho nên con mua cho ông nội một ít ạ.”
Nhìn dáng vẻ đáng yêu và lương thiện của con gái, Sở Dao cảm động, đó cô hỏi:
“Nếu là con mua cho ông nội, thì dùng tiền của chính con đấy nhé!”
Du Mộc Duyệt nghiêng đầu, mím môi :
“Mẹ ơi, nhưng con tiền ạ.”
Sở Dao :
“Vậy chúng dùng tiền mừng tuổi của con nhé, ?”
Du Mộc Duyệt:
“Dạ.”
Dù cô bé cũng chẳng tiền mừng tuổi là cái gì, tiêu thì tiêu thôi.
Cuối cùng trong lúc cô bé Du Mộc Duyệt vẫn tiền mừng tuổi là gì, thì bộ cô bé dụ dỗ tiêu hết sạch sành sanh.
Du Minh xách túi giấy dầu, hạ thấp giọng :
“Đợi đến lúc Duyệt Duyệt tầm quan trọng của tiền bạc , coi chừng con bé quậy em đấy.”
Đống đồ mua hề ít, dám đảm bảo, tiền mừng tuổi ba năm nay của con gái, chẳng còn một đồng nào.
Sở Dao hừ một tiếng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-391-hoan.html.]
“Lúc nãy em tiêu tiền, đều sự đồng ý của con gái đấy.”
Làm lý lẽ, cô lén lút tiêu tiền mừng tuổi của con gái .
Vẻ mặt Du Minh phức tạp:
“Em thấy con gái là đứa lý lẽ ?”
Dù là cha ruột của đứa trẻ, cũng thừa nhận, nếu vợ trấn áp, thì con gái nuông chiều thành tiểu ma vương .
Sở Dao đảo mắt một cái, đẩy Du Minh hậm hực :
“Không cả, nó lý lẽ thì em lý lẽ.”
Nếu chọc cô cáu lên, cô ngại tặng cho con gái một bữa “thịt xào măng" .
Hoàn đẻ đang nghĩ đến chuyện đáng sợ gì, Du Mộc Duyệt chạy đến bên cạnh xe đạp, nắm lấy vành xe, đầu toe toét với ba cô bé:
“Ba ơi, thôi.”
Nhìn dáng vẻ ngây thơ của con gái, Du Minh thở dài:
“Chao ôi, con gái đúng là lương thiện ngây thơ mà.”
Sở Dao:
“...”
Cô cạn lời liếc một cái, bực bội :
“Nhanh về nhà .”
Thực sự là, lời chẳng đang ám chỉ cô lương thiện cũng chẳng ngây thơ ?
Đàn ông!
Chẳng dựa dẫm chút nào.
Tiếp theo đường về, Sở Dao lảm nhảm với con gái suốt cả đoạn đường về chuyện đàn ông dựa dẫm , Du Minh chỉ dâu mắng hòe:
“...”
là rỗi mới mở miệng mà.
Về đến khu nhà tập thể, Du Minh đỗ xe lầu, đỗ xe xong đầu , thấy Sở Dao đang dắt Du Mộc Duyệt chờ bên cạnh, hai con mỗi cầm một miếng bánh quy hạnh nhân, thỉnh thoảng chuyện gì đó.
Thấy đầu , Sở Dao hét lớn:
“Đờ đó gì, về nhà thôi.”
Tiểu bằng hữu Du Mộc Duyệt cũng gọi theo giọng sữa:
“Ba ơi, về nhà thôi ạ.”
Du Minh :
“Được, về nhà.”