Dương Bình :
“Nếu , Khúc Thù chắc chắn sẽ vui.
, trong bếp còn một con cá nữa, ?"
Thực cô bước là để hỏi chuyện , bởi vì con cá đó là họ cố ý để dành , vốn định để tự ăn, nhưng thấy tiếng Sở Dao ở bên trong, bác đầu bếp Vương liền bảo cô hỏi thử xem.
Mắt Sở Dao sáng rực lên:
“Bác Vương thời gian món cá chua ngọt ạ?"
Đây chính là món tủ của bác đầu bếp Vương đấy!
Dương Bình gật đầu:
“Chính là bác Vương bảo hỏi đấy."
Sở Dao lập tức sang Chủ tịch Mã, Phương Phương bên cạnh hiểu chuyện gì cũng sang, Chủ tịch Mã...
“Lấy!"
Sau khi ăn xong bữa cơm tiễn biệt đồng chí Phương Phương lâu, Phương Phương về tỉnh.
Trước khi , cô còn quên chân thành với bọn Sở Dao:
“Sau lên tỉnh nhớ tìm , mời khách."
Sau khi đồng chí Phương Phương , bọn Sở Dao còn một thời gian thích nghi , dù cũng thiếu một thẳng thắn như thế...
Khụ khụ, là vì sớm tối ở bên lâu như , đều tình cảm ....
Đàm Linh vẻ mặt đầy kinh ngạc, chị lắc đầu :
“Cạnh nhà một cô bé, năm nay mười sáu tuổi, công việc, Văn phòng khu phố bắt xuống nông thôn, kết quả cô vì ở thành phố, dám tùy tiện tìm một để gả !"
Nói đến cuối cùng, mắt Đàm Linh trợn trừng lên, chị dám tin ngay cạnh chuyện như xảy .
Tôn Mộng khó hiểu hỏi:
“Tùy tiện tìm một để gả là ý gì?"
Chuyện mà cũng tùy tiện ?
Tùy tiện kiểu gì chứ?
Đàm Linh :
“Chính là tìm một đàn ông qua một đời vợ, con nhưng công việc định.
Ồ, tuổi của đàn ông thể bố cô ."
Tất cả đều tại cô gả cho đàn ông đó, bao gồm cả đàn ông cũng , nhưng cuộc hôn nhân hoang đường cứ thế mà thành, chuyện thể khiến kinh ngạc cho .
“Thế cũng đáng sợ quá ."
Vương Hàm xoa xoa bụng , nuốt nước bọt .
Nếu chị sinh con gái, chị tuyệt đối để con gái gả tùy tiện như thế!
Sở Dao cau mày hỏi:
“Vụ Văn phòng khu phố quản ?"
Tiền lệ mà mở , thì còn bao nhiêu vì ở thành phố mà chuyện như nữa.
Đàm Linh ngơ ngác hỏi:
“Trai đơn gái chiếc cưới gả, quản kiểu gì chứ?"
Sở Dao:
“..."
Khóe miệng cô giật giật, tầm mắt quét qua những khác trong văn phòng một lượt, cuối cùng dậy tìm Chủ tịch Mã, thôi bỏ , chuyện vẫn để Chủ tịch Mã tay mới xong!
Quả nhiên, Chủ tịch Mã thấy chuyện liền nổi giận:
“Láo nháo, xuống nông thôn là để ép bọn họ lấy chồng ?
Không , xuống nông thôn là để ủng hộ công cuộc kiến thiết nông thôn, bọn họ như , là bất mãn với chính sách , là trách nhiệm với cuộc đời .
bây giờ sẽ tìm Bí thư Nhậm, nhất định dập tắt cái luồng gió độc !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-379.html.]
Bây giờ gả tùy tiện, thế nào cũng , mà hễ thì thế nào cũng tìm đến Hội phụ nữ...
Chuyện Hội phụ nữ bọn họ quản chắc !
Nhìn Chủ tịch Mã đang đùng đùng nổi giận về phía văn phòng Bí thư Nhậm, Sở Dao đột nhiên thấy yên tâm hẳn.
Có Chủ tịch Mã ở đây, thì chuyện gì là giải quyết .
Chủ tịch Mã một mạch, mãi đến tận lúc tan vẫn thấy về.
Bọn Sở Dao đợi một lúc, xác định là Chủ tịch Mã nhất thời về , mấy liền nhanh nhẹn tan .
Về đến nhà, Sở Dao còn kịp xuống ngửi thấy mùi thức ăn trong phòng.
Cô chuyển bước, về phía bếp, bóng lưng Du Minh hỏi:
“Du Minh, món gì ngon thế?"
Du Minh với cô:
“Hầm gà mái già.
Lần bác gái cả đến, nhờ bác hỏi xem nhà ai gà mái già đẻ nữa, là hầm cho em tẩm bổ.
Lần bác gái cả mang gà mái già đến đấy."
Phải rằng, trong một trường hợp, thành phố đúng là bằng nông thôn, ví dụ như con gà mái già , chung là trong thành phố tranh mua .
Sở Dao đến cạnh Du Minh, ghé mắt trong nồi, đúng là gà mái già thật, ngoài thịt chẳng gì khác, thịt là thịt.
Cô nuốt nước bọt, cẩn thận hỏi:
“Chỉ đơn thuần hầm gà thôi ạ?
Bên trong cho thêm chút rau gì ?"
Nói một câu lọt tai thì, món gà hầm thuần túy thể khiến ăn đến phát ngấy.
Khóe miệng Du Minh giật giật, cô đầy vẻ bất lực:
“Dĩ nhiên là , chỉ là gà mái già khó hầm, cho nên hôm nay ăn thịt gà, ngày mai mới cho thêm rau khác ."
Xem vợ đúng là đói thật , ừm, cũng thèm nữa, đây cô ít khi quan tâm đến chuyện trong bếp.
Sở Dao:
“..."
Nhận ẩn ý trong mắt Du Minh, cô đưa tay nhéo mạnh thắt lưng một cái chẳng hề nương tay, xoay bỏ .
Cái nơi phòng bếp đúng là xung khắc với bát tự của cô.
dạo một vòng bên ngoài, cô thắc mắc hỏi:
“Mẹ và bà nội ?"
Du Minh đầu :
“Ra ngoài xem náo nhiệt ."
Gần đây khu tập thể chỗ nào cũng náo nhiệt, hôm nay nhà cãi, mai nhà nháo, tóm là chẳng lúc nào yên .
Bà nội và suốt ngày cứ chạy đôn chạy đáo trong khu tập thể, vui vẻ để cho hết.
Nghe thấy xem náo nhiệt, Sở Dao bước bếp, cô tin nổi hỏi:
“Khu tập thể vẫn còn nhà loạn ?"
Phải rằng nhiều trong khu tập thể đều là công nhân của nhà máy thép hoặc nhà máy vận tải, nếu to chuyện chắc chắn sẽ công đoàn nhà máy tìm đến.
Du Minh cô đầy ẩn ý:
“Vẫn luôn loạn, công đoàn vẫn lộ mặt."
Sở Dao ánh mắt của Du Minh, trong đầu lóe lên một cái, lập tức hiểu chuyện gì.
Hóa là đều đang đợi Hội phụ nữ bọn cô mặt đây mà!
Sau khi nghĩ thông suốt, Sở Dao nhịn hừ lạnh một tiếng:
“Vậy thì sắp đúng như ý họ đấy."
Chủ tịch Mã của bọn cô sớm nhịn nổi sự hỗn loạn hiện nay !