Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 364

Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:06:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thực sự là còn gì để , một bầu trời tâm sự đau thương nha.”

 

Du Minh:

 

“..."

 

Anh đưa tay xoa đầu Sở Dao, giọng điệu ôn hòa :

 

“Buổi tối món ngon cho em ăn."

 

Mặc dù tận mắt thấy, nhưng đại khái cũng đoán , dù bà nội và hợp cũng ngày một ngày hai .

 

Sở Dao ngẩng đầu, u ám :

 

“Em ăn trứng xào."

 

Mấy ngày nay cô ăn đến phát ngán , mặc dù chồng cô món trứng xào ngon, nhưng cũng chịu nổi việc ngày nào cũng ăn nha.

 

Du Minh gật đầu:

 

“Được."

 

Anh gần như vợ mười mấy ngày qua sống những ngày tháng như thế nào , vẫn nên nhiều món ngon một chút .

 

Thế là, cái ngày Du Minh trở về là ngày yên tĩnh nhất trong nhà, bởi vì nấu cơm !

 

Lý Thúy lúc ăn cơm gần như là lệ nóng quanh tròng:

 

“Con trai , rốt cuộc con cũng về , con mà về nữa thì con sắp ngược đãi ch-ết ."

 

Bà nội Du lườm một cái:

 

“Cô bớt bớt , thấy ai vụng về hơn cô , bao nhiêu lâu mà vẫn học nổi cách nấu cơm."

 

Lý Thúy ấm ức:

 

“Mẹ, con học , mà thực sự là con cái khiếu , , nấu cơm, con kiếm tiền ?"

 

Bà nội Du lườm bà :

 

nấu cơm cho cô ăn, cô đang mơ tưởng chuyện gì thế?"

 

Hồi trẻ bà chuyện ngốc nghếch , bây giờ càng .

 

Nghe thấy lời , Lý Thúy bỏ mặc chồng, Du Minh :

 

“Con trai , con chịu khó thêm một thời gian nữa, đợi con của con nấu cơm thì để con của con ."

 

bà cũng học nữa.

 

Du Minh:

 

“..."

 

Nhìn sắc mặt đen như nhọ nồi của bà nội, Du Minh chẳng dám gì, cúi đầu lùa cơm thật nhanh, ăn xong là chuồn lẹ, Sở Dao bám sát gót theo .

 

Hai lúc đóng cửa vẫn còn thấy tiếng “hận sắt thành thép" của bà nội Du...

 

Hai về phòng, Du Minh lấy cái túi mang theo bên , vẻ huyền bí :

 

“Dao Dao, mang quà về cho em ."

 

Sở Dao cái túi căng phồng của , nhướn mày:

 

“Anh là mang quần áo về cho em đấy chứ?"

 

Cô thấy chuyện chút thừa thãi, khụ khụ, dù chồng cô cũng chuẩn sẵn quần áo cho cô mặc lúc m.a.n.g t.h.a.i .

 

Du Minh :

 

“Nghĩ gì thế, ngốc, chỉ là dùng vải bọc thôi, nhưng xấp vải thực sự , sờ mịn lắm."

 

Sở Dao hứng thú với món quà bên trong, cô dùng tay sờ sờ xấp vải, thực sự thoải mái, hơn nữa màu sắc ở hợp tác xã cung tiêu cũng thường thấy, cô tò mò hỏi:

 

“Anh lấy phiếu vải thế?"

 

Bởi vì tay nghề chồng cô giỏi, nên phiếu vải trong nhà hầu như đều trong tay chồng.

 

Du Minh :

 

“Đây đều là vải , cần phiếu, khó khăn lắm mới tranh đấy."

 

Cũng may những cùng chạy xe quen với chủ nhiệm hợp tác xã cung tiêu, nếu xấp vải cũng đến lượt .

 

Nghe cần phiếu, Sở Dao lập tức chỉ ngoài :

 

“Vậy mau lên, cầm xấp vải tìm , chắc chắn sẽ vui vẻ ngay thôi."

 

Mẹ chồng cô dễ dỗ lắm, chỉ cần vải thì cái gì cũng dễ .

 

Khóe miệng Du Minh giật giật, từ trong xấp vải lấy một chiếc vòng tay vàng bọc kỹ:

 

“Đây mới là quà mang về cho em ."

 

Sở Dao:

 

“..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-364.html.]

chiếc vòng vàng mà sững sờ luôn, phản ứng đầu tiên là cửa, xác định cửa đóng c.h.ặ.t, lúc mới rón rén hỏi:

 

“Anh lấy cái thế, an ?"

 

Bây giờ những thứ như vòng vàng để lộ mặt khác .

 

Du Minh gật đầu, cũng hỏi một cách thận trọng:

 

“Em yên tâm , tuyệt đối an , em thích ?"

 

Lúc đầu cũng định lấy chiếc vòng vàng , chỉ là nghĩ vẫn tặng Dao Dao món quà gì hồn, nên mới lấy chiếc vòng .

 

Sở Dao gật đầu lia lịa:

 

“Em thích."

 

Kẻ ngốc mới thích vàng, nhưng mà...

 

“Anh mang quà cho bà nội và ?"

 

Du Minh hỏi.

 

Ở cái nhà , sống thoải mái thì vẫn lấy lòng hai vị nha.

 

Du Minh lấy lòng:

 

“Mang , đều là vòng vàng cả."

 

Sở Dao:

 

“..."

 

nhịn giơ ngón tay cái với Du Minh, gì khác, món quà tặng thực sự là bát nước đổ san bằng .

 

“Anh mau ngoài tặng quà ."

 

đẩy Du Minh , mau ngoài dập lửa , hy vọng món quà thể khiến bà nội và vui vẻ hơn một chút!

 

Du Minh bất lực dậy ngoài, ừm, ở cái nhà , chính là quan trọng như đấy....

 

Ngày hôm , lúc Sở Dao tỉnh dậy thì trong nhà im phăng phắc, cô thò đầu ngoài, Du Minh đang ở phòng khách nhận động tĩnh, đầu :

 

“Dậy ?

 

Mau rửa mặt , múc cơm cho em."

 

Sở Dao quanh một chút, khó hiểu hỏi:

 

“Mẹ và bà nội ?"

 

Sao trong nhà chẳng ai thế .

 

Du Minh gọi từ trong bếp vọng :

 

“Ăn cơm xong là ngoài chơi ."

 

Mắt Sở Dao sáng rực, cô chạy đến cửa bếp hỏi:

 

“Không cãi chứ?"

 

Du Minh:

 

“Anh nấu cơm mà."

 

Sở Dao:

 

“...

 

Em hiểu ."

 

Ăn cơm xong, Du Minh đạp xe đưa cô , còn mới chạy xe về nên nghỉ một ngày.

 

“Buổi tối ăn gì?"

 

Lúc rời , Du Minh hỏi Sở Dao.

 

Sở Dao ngẩng đầu, đầy vẻ đáng thương :

 

“Muốn ăn cá."

 

Du Minh:

 

“...

 

Được."

 

hôm nay cũng đến đại đội nhà họ Du, nếu tự bắt thì sẽ gọi các em họ cùng bắt, tin là mang về một con cá.

 

Đợi Du Minh rời , Sở Dao mới Hội Phụ nữ, nhưng cô bước thấy Vương Hàm đang trong văn phòng, ồ, nôn!

 

“Đây là thế ?"

 

Sở Dao dọa cho giật , cô vội vàng hỏi.

 

Tôn Mộng đang bận rộn chăm sóc Vương Hàm bực bội :

 

“Mẹ chồng Vương Hàm đúng là gì mà."

 

 

Loading...