Em dâu nhà ngoại thím Ngô hỏi:
“Con trai ?”
Thím Ngô tức giận :
“Làm .
Con trai bà lớn từng , chẳng lẽ còn theo sát nó từng bước rời?”
Không , bà sớm muộn gì cũng cái mụ em dâu cho tức ch-ết mất.
Ngày nào cũng cái trò gì .
Em dâu thím Ngô cũng tức giận:
“Đại tỷ, chị lời là đúng .
giao con trai cho chị, chị cũng sẽ chăm sóc cho nó.
Kết quả thì , bây giờ nó sắp ở rể mà đến ngăn cản còn chẳng tìm thấy .
Chị chính là giúp chăm sóc con trai như đấy .”
Thím Ngô:
“ khinh, bà thật sự đến để ngăn cản ?
Không , bà chính là đến để đòi lợi ích thì .”
Thím Ngô cũng tức điên lên.
Tại ban đầu bà đưa đứa cháu trai lên thành phố chứ?
Một phần là vì bà cảm thấy với nhà ngoại, giúp đỡ nhà ngoại nhiều hơn.
Một phần khác là vì mụ em dâu của bà chẳng , thiên vị quá mức.
Em dâu thím Ngô tức đến mức xắn tay áo:
“Chị là đòi lợi ích ?
Đứa con trai lớn như của , chỉ vì ở thành phố mấy ngày mà đến nhà cũng chẳng cần nữa.
tìm ai đòi công đạo đây.”
Thím Ngô cũng xắn tay áo:
“Bà cứ tự sờ tay lên lương tâm mà xem, bà thật sự quan tâm đến đứa con trai ?
Trong lòng bà chỉ đứa nhỏ ở nhà thôi.
Bà còn mặt mũi nào mà đến tìm loạn.
Nếu vì bà thiên vị, Ngô Kiện sẽ chẳng bao giờ bàn bạc với bà chuyện ở rể lớn như .”
“...”
Bà nội Triệu nhỏ giọng :
“Cái là định đ.á.n.h thật đấy chứ?”
Bà nội Du chậc chậc hai tiếng:
“Cái lẽ là sắp đ.á.n.h thật .”
Sở Dao giật giật khóe miệng.
Cô bên cạnh :
“Cháu cứ cảm thấy thím Ngô và em dâu thím đang diễn kịch phối hợp với nhỉ?”
Còn về mục đích, thì chẳng cần , chắc chắn là để ép Ngô Kiện lộ diện thôi.
Ngay khi Sở Dao đang nghĩ như , đột nhiên thấy gọi .
Cô ngẩng đầu lên thì thấy Văn Văn đang vẻ mặt lo lắng cách đó xa, đang vẫy tay gọi cô.
Sở Dao suy nghĩ một chút :
“Bà nội, bạn cháu tìm cháu, cháu một lát nhé.”
Theo hướng của cô, bà nội Du cũng thấy Văn Văn đang lo lắng.
Bà sang hỏi:
“Cần bà cùng cháu ?”
Sở Dao vội vàng lắc đầu:
“Không cần cần ạ.
Bà cứ ở đây xem náo nhiệt là , cháu tự .”
Nói xong, cô vòng qua đám đang hỗn loạn, đến bên cạnh Văn Văn hỏi:
“Văn Văn, là dì Hoan Tâm của em bảo em đến tìm chị ?”
Văn Văn gật đầu, cô bé ngoan ngoãn :
“Dì Dao Dao, đến tìm dì Hoan Tâm, cũng là cái gì, dì Hoan Tâm liền bảo em đến Hội phụ nữ tìm dì.”
Cô bé vốn tưởng là đến Hội phụ nữ cơ, ngờ ngang qua đây thấy dì Dao Dao đang lầu xem náo nhiệt!
Sở Dao:
“...”
Cô khụ một tiếng:
“Chị khỏe, nên Chủ tịch Mã cho chị nghỉ phép ba ngày!”
Nghe thấy cô khỏe, Văn Văn lập tức quan tâm hỏi:
“Dì Dao Dao, dì thế?
Chỗ nào khỏe ạ?
Bố em quen bác sĩ đấy...”
Sở Dao:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-351.html.]
“...”
Cô vội vàng ngắt lời Văn Văn sắp hóa thành bà tám:
“Không , chuyện gì lớn .
Chỉ là sắp em bé thôi.
Đi thôi, dì Hoan Tâm của em còn đang đợi chúng đấy.”
Cô khá tò mò, rốt cuộc là ai đến tìm Hoan Tâm, Hoan Tâm tìm cô.
“Ồ ồ.”
Văn Văn thấy vẻ mặt cô thản nhiên, nhất thời phản ứng kịp.
Chờ đến khi cô bé phản ứng ...
“Dì Dao Dao, dì sắp em bé ạ?”
Văn Văn kinh ngạc hỏi.
Sở Dao vô cùng thản nhiên:
“ .”
Văn Văn:
“...”
Lần cô bé kinh ngạc nữa, mà theo bản năng tiến lên hai bước, đỡ lấy cánh tay Sở Dao, cẩn thận từng li từng tí :
“Dì Dao Dao, dì chậm một chút, đừng nhanh quá nhé.”
Nghĩ đến việc dì Dao Dao còn ngang qua đám đang gây chuyện, Văn Văn khỏi thót tim.
Nếu những đó va dì Dao Dao...
Không , cô bé chẳng dám nghĩ tiếp nữa.
Sở Dao dừng bước, cô sang Văn Văn, nhịn :
“Văn Văn, chị thật sự yếu đuối đến thế .”
Cô m.a.n.g t.h.a.i còn hai tháng mà, thật sự đến mức dìu thế .
Chờ đến lúc sắp sinh dìu cô cũng muộn.
Văn Văn vẻ mặt nghiêm túc:
“Dì Dao Dao, đường bằng phẳng, em dìu dì mới yên tâm .”
Sở Dao:
“...”
Vẻ mặt nghiêm túc của cô bé cô bắt đầu nghi ngờ mắt vấn đề , nếu thể bộ mà đường chứ!
cuối cùng cô cũng gì thêm.
Dìu thì dìu , cô cứ coi như Văn Văn thiết với .
Thế là, khi Vương Hoan Tâm mở cửa, cô thấy tư thế kỳ lạ của hai , khó hiểu hỏi:
“Sở Dao, em trẹo chân ?”
Sở Dao:
“...”
Chưa kịp để cô lên tiếng, Văn Văn bất mãn :
“Dì Hoan Tâm, dì cái gì thế.
Dì Dao Dao sắp em bé , dì đừng trù ẻo dì Dao Dao.”
Vương Hoan Tâm định Văn Văn ăn cây táo rào cây sung, nhưng nhanh phản ứng ý tứ trong lời đó.
Cô cúi xuống bụng Sở Dao hỏi:
“Có ?”
Sở Dao vẻ mặt đầy bất lực gật đầu:
“Vâng.”
Vương Hoan Tâm:
“!!!”
“Mau mau mau, nghỉ .
Đi đường xa thế mệt ?
Sớm em mang thai, chị dù thế nào cũng để Văn Văn gọi em, chị đích tìm em mới đúng.”
“Không chứ, em từ Hội phụ nữ qua đây mà nhanh thế, là chạy tới đấy chứ?
Em...”
Nhìn Vương Hoan Tâm lải nhải ngừng, Sở Dao giật giật khóe miệng.
Cô giơ tay ngắt lời Vương Hoan Tâm, hỏi:
“Chị gọi em đến gì thế?
Không việc gì em về đây.”
Cứ Vương Hoan Tâm tiếp, cô sợ sinh một đứa trẻ hóng hớt mất.
Vừa , cô bộ bỏ .
“Đợi chút đợi chút, chị tìm em chính sự đấy.”
Vương Hoan Tâm vội vàng kéo cô , đầu trong nhà gọi:
“Được , Sở Dao đến , mau đây .”
Nghe thấy lời , Sở Dao dừng bước, đầu trong nhà.
Sau đó cô thấy Dương Bình và một đàn ông từ bên trong , hơn nữa đàn ông trông còn chút quen mắt...