Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:04:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhân lúc Phương Phương tìm Chủ tịch Mã, cô vội vàng hỏi nhỏ:

 

“Chuyện của Tiểu Thảo xử lý xong hết ?"

 

Vẻ mặt Đàm Linh thật khó tả, cô gật đầu :

 

“Coi như là xử lý xong , Chủ tịch Mã nhờ Ủy ban Cách mạng bắt vợ chồng Tiêu Đại ."

 

Sở Dao nhướng mày, cô mỉm :

 

“Đây là một tin mà, nhưng vẻ mặt của chị là ?"

 

“Có vợ chồng Tiêu Đại cắt đứt quan hệ với Tiểu Thảo ?"

 

Tôn Mộng nhịn xúm hỏi.

 

Sở Dao hừ lạnh một tiếng:

 

“Số ngày vợ chồng Tiêu Đại nhận nuôi Tiểu Thảo đếm hết mười đầu ngón tay, thể tình cảm sâu nặng như , họ lừa ma chắc."

 

Đàm Linh cô bằng ánh mắt nên lời:

 

“..."

 

Vương Hàm giơ bàn tay nhỏ lên trả lời cô:

 

“Chủ tịch Mã cũng như , cho nên Chủ tịch Mã giận hề nhẹ."

 

Nhìn vẻ mặt “cô và Chủ tịch Mã thật hiểu ý " của Vương Hàm, Sở Dao hít một thật sâu :

 

“Vậy đó thì ?

 

Chủ tịch Mã kiểu sẽ vợ chồng Tiêu Đại dắt mũi ."

 

Tôn Mộng về phía văn phòng, giọng điệu lộ một sự phấn khích khó tả:

 

“Chủ tịch Mã tất nhiên dắt mũi , Chủ tịch Mã trực tiếp dùng lý do vết thương đầu Tiểu Thảo để giúp họ đoạn tuyệt quan hệ, đó còn tống vợ chồng Tiêu Đại lao cải ."

 

Vương Hàm ở bên cạnh bổ sung:

 

“Lúc đó chỉ vợ chồng Tiêu Đại đến, còn những khác nhà họ Tiêu nữa, vốn dĩ những khác nhà họ Tiêu còn ăn vạ, kết quả đòn của Chủ tịch Mã dọa cho dám hó hé gì."

 

Tôn Mộng tức giận :

 

“Đừng nhà họ Tiêu tỏ vẻ quan tâm Tiểu Thảo thế nào, thật chẳng qua là một lao động miễn phí mặc tình đ.á.n.h mắng mà thôi."

 

Sở Dao gật đầu đồng tình, Tiểu Thảo tuy mới năm sáu tuổi, nhưng trẻ con lớn lên ở nông thôn, thẳng , năm sáu tuổi thể giúp nhiều việc , cho nên tính toán của nhà họ Tiêu cũng khá kỹ.

 

“Vậy bây giờ vấn đề coi như giải quyết xong mà, Chủ tịch Mã tức giận cái gì?"

 

Nghe một hồi, Sở Dao vẫn nén nổi thắc mắc mà hỏi .

 

Lần trả lời đổi thành Đàm Linh, cô bàn :

 

“Tất nhiên là vì tức giận vì kẻ quá nhiều ."

 

Sở Dao:

 

“..."

 

Cô cúi đầu Đàm Linh, đối diện với thần sắc nghiêm túc của đối phương, cô nhịn :

 

“Kẻ quá nhiều cái gì chứ, đó là vì đều đang lo ăn sống qua ngày, lấy thời gian và sức lực những chuyện lộn xộn ."

 

Xem lời xem, còn kẻ quá nhiều nữa chứ, cô thấy lời mà để Chủ tịch Mã thấy, Chủ tịch Mã sẽ còn giận hơn.

 

Phương Phương ở cửa văn phòng nhỏ gọi:

 

“Sở Dao, cô mau đây."

 

Sở Dao liền thấy vẻ mặt vẫn còn sợ hãi của Phương Phương, cô khựng , đột nhiên cô một dự cảm lành, Phương Phương chọc Chủ tịch Mã giận thêm đấy chứ?

 

Mặc dù Sở Dao phỏng đoán , nhưng vì bằng chứng, nên cô vẫn chậm chạp đến cửa văn phòng, thò đầu ...

 

Ừm, vặn đối diện với ánh mắt của Chủ tịch Mã!

 

Cô vội vàng chào:

 

“Chủ tịch Mã vất vả ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-303.html.]

 

Chẳng là vất vả , đối phó với hạng như nhà họ Tiêu.

 

Chủ tịch Mã định , liền thấy câu tiếp theo của Sở Dao:

 

“Chủ tịch Mã, ngài tỉnh họp, hãy để xử lý những việc vặt , g-iết gà dùng d.a.o mổ trâu!"

 

Chủ tịch Mã:

 

“..."

 

Bà chấn động cả , lập tức thẳng dậy :

 

“Cái đó thì cần , hạng tiểu nhân như nhà họ Tiêu, cứ giao cho , kinh nghiệm."

 

từ chỗ Phương Phương là đồng chí Sở Dao lên tỉnh những gì , cho nên bà thà bận rộn ở Hội Phụ nữ chứ lên tỉnh!

 

Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô buồn :

 

“Chủ tịch Mã, ngài thế , chẳng giống đang tức giận chút nào cả."

 

Chủ tịch Mã ho một tiếng :

 

“Khụ, giận xong ."

 

Phương Phương ở bên cạnh bổ sung:

 

“Chủ tịch Mã của các cô chính là nghĩ thông, cảm thấy đời hạng như vợ chồng Tiêu Đại."

 

Bản ở trong vũng bùn thì thôi , mà còn kéo khác xuống cùng, đúng là mất hết nhân tính.

 

Sở Dao an ủi một cách mấy thành tâm:

 

“Trên đời đến hạng như ở đại đội Dương Hà còn , cho nên hạng như Tiêu Đại cũng chẳng gì lạ."

 

Phương Phương:

 

“..."

 

Cô há hốc mồm Sở Dao, đột nhiên nên lời, chỉ dùng ánh mắt thương hại liếc Mã Lan một cái, cô loáng thoáng, lúc nãy ở bên ngoài Sở Dao hề an ủi bọn Đàm Linh như , quả nhiên là đối xử khác biệt.

 

Nghe đến đại đội Dương Hà, Chủ tịch Mã lập tức thông suốt:

 

“Cô đúng, so với đám ở đại đội Dương Hà, những khác vẫn còn tính là con ."

 

Phương Phương:

 

“..."

 

Cô thu vẻ ngạc nhiên mặt, bình thản sang một bên, gì nữa.

 

Sở Dao Chủ tịch Mã hỏi:

 

“Vậy bây giờ Tiểu Thảo sắp xếp thế nào ạ?"

 

Chủ tịch Mã day day thái dương:

 

“Đã xuất viện , tạm thời để ở đồn công an, ở cùng với Nữu Nữu, nhưng còn về việc sắp xếp Tiểu Thảo thế nào, e là còn cân nhắc một chút."

 

Dù nghĩ thế lắm, nhưng nếu Tiểu Thảo là một bé trai, e là nhận nuôi từ lâu .

 

Sở Dao cụp mắt suy nghĩ một lúc :

 

“Lúc chúng xuống các đại đội bên thể lưu ý một chút, ở đại đội bên nhà nào nhận nuôi bé gái thì ."

 

Và cô cũng cảm thấy, lẽ đối với Tiểu Thảo, ở nông thôn sẽ hơn, Tiểu Thảo thể sống như cá gặp nước.

 

Chủ tịch Mã suy nghĩ kỹ một chút:

 

“Cũng , chỉ là ở các đại đội đều nghèo, e là hiếm ai bằng lòng nuôi con nhà khác."

 

Phải rằng còn nhiều đến con nhà còn nuôi nổi cơ mà!

 

Sở Dao nhịn :

 

“Chủ tịch Mã, chúng cũng nhiều trẻ con, chỉ mỗi Tiểu Thảo thôi."

 

Cho nên tìm một gia đình, chắc vẫn thể tìm chứ.

 

 

Loading...