Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 285

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:59:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sở Dao ho một tiếng, cô Phương Phương :

 

“Đồng chí Phương Phương, chào mừng chị gia nhập với chúng em.”

 

Phương Phương lập tức hết giận, cô Sở Dao đắc ý :

 

“Thấy , chị bảo mà, Mã Lan chắc chắn sẽ đồng ý để chị cùng em.”

 

Khóe môi Sở Dao giật giật, cô Phương Phương đang đắc ý, nỡ vạch trần đối phương.

 

Bởi vì đó lúc Phương Phương chặn đường cô, chị như .

 

cũng sắp đến giờ tan , cô cũng vì chuyện mà khiến Phương Phương nổi giận.

 

Không là sợ, chỉ là thấy phiền phức thôi.

 

Phương Phương :

 

“Ngày mai Chủ nhiệm Vương nghĩ cách để thể đường đường chính chính đại đội Dương Hà khám xét, cho nên chúng tự do hoạt động.”

 

Phương Phương:

 

“…”

 

Nghe thấy , cô Sở Dao bằng ánh mắt thể tin nổi.

 

Cô ngẩn , tự do hoạt động nghĩa là ?

 

Vốn dĩ cô định hỏi cho rõ, nhưng thấy ánh mắt híp mí của Sở Dao, cô đờ đẫn gật đầu.

 

Tự do hoạt động thì tự do hoạt động , cùng lắm thì ngày mai cô đến Hội Phụ nữ xem tài liệu.

 

Sau khi thỏa thuận xong với Phương Phương, Sở Dao vui vẻ chuẩn về.

 

Chào ba Đàm Linh một tiếng, cô cầm đồ đạc chạy lon ton ngoài.

 

Hôm nay xe đạp , cô bộ về nhà....

 

Đến khi Sở Dao chạy về đến nhà, .

 

Mặc dù bề ngoài còn biểu hiện gì nhiều, nhưng vành mắt vẫn đỏ hoe.

 

Cô cũng gì thêm, chỉ ôm lấy cánh tay bà hỏi:

 

“Mẹ ơi, tối nay nhà ăn gì thế ạ?”

 

Phùng Vân cũng chẳng màng đến chuyện khác nữa, vội vàng hỏi cô:

 

“Con ăn gì nào?”

 

Sở Dao chớp chớp mắt :

 

“Mẹ nấu gì con ăn nấy ạ.

 

, hôm nay Du Minh tăng ca, lẽ để cơm cho nữa.”

 

Vẫn nên để suy nghĩ xem ăn gì, tránh để bà cứ nghĩ ngợi lung tung buồn lòng.

 

Lý Thúy bên cạnh lập tức phụ họa:

 

đúng đúng, bà thông gia cứ quyết định , bà nấu gì chúng ăn nấy.

 

cần quản tiểu Minh , dù nó cũng tự nấu, để nó về tự cũng .”

 

Cảm ơn hôm nay bà thông gia ở nhà, thì bà và con dâu ăn uống qua loa .

 

Phùng Vân lập tức :

 

“Thế , tiểu Minh cả ngày , khó khăn lắm mới về nhà thể để nó tự nấu cơm .”

 

Nói đoạn bà về phía bếp, , cũng quên gọi ông Cố đang ở phòng khách.

 

Ông Cố:

 

“…”

 

Ông con gái riêng một cái, ừm, con gái riêng đúng là bài để trị ruột, bởi vì lúc nãy ông còn chẳng dám lên tiếng.

 

Nhìn ruột đang lục lọi trong bếp xem gì ăn , Sở Dao và chồng đều ăn ý dám gì.

 

Khụ khụ, đây khi ở đây, Du Minh cũng là cả ngày về nấu cơm mà.

 

Sở Quảng Giang và em Sở Chấn Quốc sẽ nhận hình phạt như thế nào, nên Phùng Vân ý định ở lâu.

 

Sau bữa tối, bà phòng với Sở Dao rằng định ngày mai sẽ về.

 

bà và ông Cố đều công việc, về chứ.

 

Sở Dao sững , cô ngẩng đầu hỏi:

 

“Mẹ ơi, và chú Cố hôm qua mới đến, ngày mai , như là vội vàng quá ạ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-285.html.]

Thời gian ở nhà còn nhiều bằng thời gian lãng phí đường .

 

Phùng Vân cô mỉm :

 

“Dao Dao, con lớn , thông minh hơn , nhiều chuyện ngay cả khi ở đây con cũng thể xử lý .

 

Khi nào con thật sự cần , sẽ đến ở bên con.”

 

sẽ còn những lúc như nữa.

 

Bởi vì Dao Dao của bà khôn lớn, mà bà bỏ lỡ những năm tháng con gái cần bà nhất.

 

là một , bà với con gái .

 

Nghĩ đến đây, vành mắt Phùng Vân khỏi hoen lệ.

 

Sở Dao ôm lấy cánh tay nũng:

 

“Mẹ ơi, xem kìa, lúc nào con cũng cần hết, vì con nấu ăn .”

 

Phùng Vân đang đầy cảm xúc:

 

“…”

 

Mấy cái suy nghĩ m-ông lung bay sạch sành sanh.

 

con gái mà đầy lo lắng:

 

“Dao Dao , là con học nấu ăn với tiểu Minh một chút .

 

Con và chồng con đều nấu, lúc tiểu Minh nhà thì còn đỡ, nhưng nó cũng thường xuyên đường dài mà.

 

Bây giờ hai đứa con thì còn ăn uống qua loa ở nhà ăn , con thì tính đây.”

 

Nhắc đến chuyện lo sốt vó.

 

Nếu bà còn công việc thì bà bỏ mặc ông Cố để đến đây chăm sóc con gái .

 

Có điều, công việc cũng thể bỏ...

 

Sở Dao ướm hỏi:

 

“Dao Dao , là khi nào con và tiểu Minh con, sẽ nghỉ việc đến trông cháu cho hai đứa nhé?”

 

Sở Dao chớp chớp mắt hỏi:

 

“Mẹ ơi, thế còn công việc của thì ạ?”

 

Phùng Vân xua tay:

 

“Ôi dào, ai chẳng thiếu việc .

 

Mẹ mà thì chắc chắn khối tranh ngay.”

 

thể đổi công việc lấy một khoản tiền, lúc đó còn thể hỗ trợ thêm cho con gái, đúng là càng nghĩ càng thấy .

 

Vả công việc của bà cũng quan trọng lắm, lương cũng chẳng cao, ngày thường bà cũng muộn về sớm...

 

Sở Dao cảm thấy cũng lý.

 

cô hỏi tiếp:

 

“Thế còn chú Cố của con thì ạ?”

 

Chú Cố của cô ngày thường bận tối mắt tối mũi, ngay cả cùng cô về, chẳng lúc về trực bù cho bao nhiêu ca nữa.

 

Phùng Vân một cách cực kỳ thản nhiên:

 

“Có gì , chú Cố con nấu ăn mà.

 

Hơn nữa nếu nấu, ông còn thể nhà ăn, chắc chắn là tự lo cho .”

 

Nghĩ nghĩ , dường như con gái cần bà hơn là lão Cố!

 

Sở Dao:

 

“…”

 

Cô đờ , đặc biệt là khi qua khe cửa khép hờ thấy vẻ mặt đầy oán hận của chú Cố, cô vội vàng :

 

“Mẹ ơi, cần đổi việc đến chăm con .

 

Du Minh , nếu con mang thai, chồng con sẽ mời bà nội của đến ạ.”

 

Dọa ch-ết cô , cô thật sự lo cô vì cô mà vứt chú Cố sang một bên.

 

Khụ khụ, nếu thật sự như , chẳng cô sẽ chú Cố oán trách ch-ết .

 

Phùng Vân cô bằng ánh mắt khó tả, nhịn :

 

“Bà nội tiểu Minh đúng là thật chẳng dễ dàng gì mà.”

 

 

Loading...