“Ồ hô, Sở Dao hướng tầm mắt về phía Thiết Liên, đây đúng là một “nhân tài" nha!
Một chiêu giả khổ, lấy lui tiến thật xuất sắc!”
Hơn nữa gã còn ăn hơn Hàn Chiêu Đệ nhiều.
Hai rõ ràng là kẻ xướng họa, kẻ đ.ấ.m xoa, chậc.
Chủ tịch Mã Thiết Liên, vẻ mặt giãn rõ rệt, bà nhẹ nhàng :
“Đồng chí Thiết Liên, chuyện vốn dĩ là của các , các sai ở chỗ sinh mà dưỡng."
Thiết Liên liên tục gật đầu:
“Chủ tịch Mã đúng, đều là của chúng , chúng nên sinh."
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thiết Liên, Sở Dao nhịn thò đầu :
“Nếu sinh, thì trực tiếp đến bệnh viện thắt ống dẫn tinh .
Giải quyết d-ứt -ểm một cho xong, cũng tránh để xảy chuyện phạm pháp như vì nuôi nổi con mà đem bán con."
Lời đến nước , cô mà bồi thêm câu thì thật với bản .
Những khác:
“..."
Lần đều đổ dồn ánh mắt về phía Sở Dao.
Lúc Chủ tịch Mã chắn phía nên họ chú ý đến cô, giờ thấy câu , họ chỉ một cảm giác:
“Đàn bà ở Hội Phụ nữ thật là tàn nhẫn!”
Vẻ mặt Thiết Liên cứng đờ, thốt nên lời.
Thắt ống dẫn tinh?
Gã đương nhiên là .
Gã ngẩng đầu về hướng Sở Dao, gã xem xem là ai câu đó.
Đối diện với ánh mắt của Thiết Liên, Sở Dao nở một nụ ngoan ngoãn:
“Không các lao cải (lao động cải tạo), chủ động tích cực nhận ?
Đây chính là thành ý của đấy."
Thiết Liên:
“..."
Thành ý cái nỗi gì!
Đây rõ ràng là đang ép gã, hoặc là thắt ống dẫn tinh, hoặc là lao cải!
Hàn Chiêu Đệ kéo lấy Thiết Liên, hét lớn:
“Không , chúng thắt, chúng còn sinh con trai."
Chủ tịch Mã chẳng thèm để ý đến Hàn Chiêu Đệ, lúc bà cũng mấu chốt vấn đề ở .
Bà Thiết Liên:
“Lời vẫn tin tưởng, giờ xem hành động của thế nào."
Thiết Liên nghẹn một ngụm m-áu ở cổ họng.
Hành động?
Gã thể hành động gì chứ?
Gã cũng con trai mà, suốt ngày mắng là đồ “tuyệt tự", gã ngóc đầu lên nổi.
Ánh mắt Sở Dao xoay chuyển, cô thong thả :
“Đại đội trưởng cũ của đại đội chúng đây, vì sai chuyện mà đưa lao cải.
Nghe giờ ngày nào cũng lấy nước mắt rửa mặt, cuộc sống khổ cực vô cùng, ăn no mặc ấm, mỗi ngày còn báo cáo tư tưởng..."
Theo lời kể của Sở Dao, vẻ mặt Thiết Liên lộ rõ sự hoảng loạn.
Gã chịu khổ, gã sống sung sướng, nếu gã chẳng bán công việc của tìm một vợ chính kiến như Hàn Chiêu Đệ.
Nếu bắt gã lao cải, gã nhất định cam lòng...
nếu thắt ống dẫn tinh, gã còn là đàn ông nữa ?
Nghĩ đến đây, gã đưa ánh mắt cầu cứu về phía những đồng chí nam khác trong văn phòng, nhưng ai nấy đều né tránh ánh mắt của gã.
Bên , Chủ tịch Mã vẫn đang đợi câu trả lời của Thiết Liên:
“Anh nghĩ kỹ ?
Bí thư Nhâm bận rộn như , thời gian đây chờ ."
Bí thư Nhâm lặng lẽ bưng chén , nhưng trong lòng nghĩ:
“Không bận, ông chẳng bận chút nào!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-202.html.]
Ông cũng xem xem Hội Phụ nữ thể “hung dữ" đến mức nào!”
Cuối cùng, Thiết Liên vì để lao cải, để bảo vệ cuộc sống hiện tại, ngậm ngùi :
“ thắt!"
Chủ tịch Mã:
“Vậy thôi, cùng ."
Những khác:
“..."
Ác, vẫn là đàn bà Hội Phụ nữ ác nhất.
Khi Sở Dao và Chủ tịch Mã trở về Hội Phụ nữ, cả hai đều nở nụ môi.
Chuyện cuối cùng giải quyết thỏa, còn lo lắng Hàn Chiêu Đệ vì sinh con trai mà đem bán con gái nữa!
Thấy hai về, nhóm Vương Hàm vô cùng nhanh nhảu rót rót nước, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
Tôn Mộng líu lo:
“Chủ tịch Mã, hai thực sự quá lợi hại."
A a a, dù cô , nhưng cả Ủy ban thành phố đều đang đồn đại .
Nói là Chủ tịch Mã ép kẻ bán con gái thắt ống dẫn tinh, thật là quá ngầu.
Chủ tịch Mã bình thản:
“Không chúng lợi hại, mà là Thiết Liên điểm yếu."
Mà con hễ điểm yếu thì dễ chuyện, chỉ sợ hạng như Hàn Chiêu Đệ, cứng đầu cứng cổ, nhất quyết sinh con trai...
đúng là não vấn đề!
Sở Dao tán đồng gật đầu:
“ từng thấy ai như Thiết Liên, ước mơ lớn nhất là hưởng phúc.
À , chỉ là ước mơ, mà gã thực hiện ."
Nói đến cuối, Sở Dao chút ngưỡng mộ.
Đương nhiên, cô chỉ ngưỡng mộ kiểu sống đó chứ tuyệt đối ý định bắt chước!
“Đầu óc Hàn Chiêu Đệ vấn đề thật."
Vương Hàm nhịn mắng, cô thấy ai ngu như , ngu đến mức não.
À , não, mà trong não chỉ con trai, ồ, còn cả đối tượng nữa, hạng gì .
Sở Dao gật đầu:
“, quả thực bệnh."
Nếu ai dám bắt cô việc như Hàn Chiêu Đệ, cô sớm nhịn mà tay .
Chủ tịch Mã thở dài, bà bất lực :
“Những như Hàn Chiêu Đệ là ít.
Rất nhiều phụ nữ đều như , từ nhỏ họ thấy hy sinh và cống hiến cho gia đình, nên họ cũng quen với cuộc sống như thế."
Và việc họ cần là nỗ lực hết sức giúp đỡ những phụ nữ như , để họ rằng những thói quen đó là sai lầm!
Tôn Mộng bĩu môi :
“Cho nên vẫn học thôi, tiếp nhận kiến thức mới, nếu cả đời chỉ thể như ."
Chủ tịch Mã:
“..."
Đối mặt với sự ngây thơ của Tôn Mộng, bà gì hơn.
Sở Dao Chủ tịch Mã đang nghẹn lời, nhịn :
“Đi học cũng dễ dàng .
Ở nông thôn, nhiều đứa trẻ thể học nhưng ở nhà coi là nửa lao động chính .
Thế nên trừ khi điều kiện gia đình khá giả, nếu học vẫn là thiểu .
Ồ, và đa trong đó là con trai."
Cô từ nông thôn nên hiểu rõ tình hình ở đó.
Đáng tiếc là đôi khi dù , cô cũng khó cách nào đổi.
“Con trai thì chứ, chẳng lẽ con trai học giỏi hơn chắc?
Không hẳn , em thấy nhiều khi con gái học giỏi hơn đấy."
Tôn Mộng hậm hực .