Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [Xuyên Thư] - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:05:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật là, cứ luôn ăn đồ sẵn, chuyện mà để đầu bếp Vương chắc ông phát điên mất.”

 

Sở Dao hừ một tiếng, khách khí :

 

“Chị luyện tập lâu như , luyện xong ?"

 

Bây giờ món chị hoặc là mặn chát, hoặc là nhạt nhẽo, ồ, thỉnh thoảng nhân phẩm bộc phát thì mới một bữa ngon, quan trọng nhất là cho khách thì bình thường, lẽ bọn em tốn tiền chăng!

 

Dương Bình khóe miệng giật giật, chị cố gắng tự biện minh:

 

“Chị cố gắng hết sức , nhưng nấu ăn thật sự dễ dàng gì, vả chị cũng đều là món gia đình mà, khi nào một loại khả năng là khẩu vị của các em đều đầu bếp Vương nuôi đến kén chọn ?"

 

Sở Dao liếc chị một cái đầy chê bai:

 

“Tuyệt đối thể, chị vẫn nên tự nỗ lực luyện tập nấu ăn ."

 

Nếu khẩu vị cô nuôi đến kén chọn, thì tuyệt đối công lao của một đầu bếp Vương, Du Minh nhà cô chiếm công đầu!

 

Khúc Xu tán đồng gật đầu:

 

“Em thấy Dao Dao đúng đấy."

 

Dương Bình lập tức về phía Khúc Xu, chị nheo mắt :

 

“Đối tượng của Sở Dao nấu ăn nên cô cần học, nhưng còn em thì , em cũng cần học ?"

 

Còn dám chị, da mặt .

 

Khúc Xu nghẹn lời, thời gian qua cô và Chúc Đồng gặp mặt hai , thật, Chúc Đồng đúng là một tháo vát và chính trực, nhưng một điểm , nấu ăn...

 

Khụ khụ, tất nhiên là dù như cũng mãn nguyện , dù chú hai cô cũng , bỏ lỡ Chúc Đồng cô lẽ sẽ gặp hơn .

 

Chính vì lời của chú hai mà giờ bà nội cô bắt cô học nấu ăn .

 

Nghĩ đến đây, Khúc Xu u uất thở dài, cô khó khăn :

 

“Em cũng chăm chỉ học nấu ăn thôi, em mệnh như Dao Dao, đối tượng của em nấu ăn."

 

Dương Bình lập tức thấy an ủi, chị vỗ vai Khúc Xu :

 

“Em nghĩ thế là đúng , chúng vẫn tự học thôi, dù bây giờ đồng chí nam nấu ăn hiếm, đặc biệt là thật thà như Du Minh, đúng là lông phượng sừng lân, những chúng gặp đều là đồng chí nam bình thường."

 

Sở Dao:

 

“..."

 

“Này, hai đừng quá đáng, Du Minh nhà em cũng là bình thường."

 

Cô bất mãn , đừng tưởng cô Dương Bình đang ám chỉ cái gì.

 

Dương Bình quét mắt cô một cái:

 

“Là thật thà lời em."

 

Đừng bình thường, nếu Du Minh như là bình thường, thì bắt các đồng chí nam khác sống ?

 

Nói đùa qua một lúc, ba bắt đầu bận rộn.

 

Đợi đến khi thật sự bận xuể, Khúc Xu thậm chí còn chạy lên tầng hai kéo chú hai xuống.

 

Chủ nhiệm Khúc chút thắc mắc:

 

“Rõ ràng Dương Bình nấu ăn ngon bằng đầu bếp Vương, vẫn nhiều khách đến thế ?"

 

Phải lúc Dương Bình đầu cầm muôi, hầu như chẳng ai đến cả.

 

Nghe thấy câu hỏi , Sở Dao im lặng cúi đầu, tại ?

 

Tất nhiên là vì cô bày kế cho Dương Bình, lúc xào rau thể cho thêm một chút xíu dầu , cô đúng là thông minh quá mà.

 

Dương Bình nghiêm túc :

 

“Chủ nhiệm Khúc, đây chắc chắn là vì khổ luyện nấu nướng, cuối cùng cũng thành tựu ạ."

 

Chủ nhiệm Khúc:

 

“...

 

Có lẽ ."

 

Ông giữ thái độ nghi ngờ đối với câu trả lời , cũng vấn đề phong thủy , mấy cô đồng chí ở quán ăn của họ dường như đều mấy thiện nghệ chuyện bếp núc!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-115.html.]

Sở Dao vội vàng dậy:

 

“Cháu đun sủi cảo, một lát nữa chúng ăn sủi cảo."

 

chạy mau, vạn nhất lát nữa chị Bình cuối cùng đùn cô thì , chạy, mau chạy thôi.

 

Chủ nhiệm Khúc chút ngạc nhiên hỏi:

 

“Sáng nay bận rộn như mà các cháu vẫn thời gian gói sủi cảo , lợi hại thật đấy."

 

Mấy cô đồng chí tiến bộ ít nha.

 

Khúc Xu thật:

 

“Chú hai, sủi cảo là hôm qua chú Vương gói sẵn ạ."

 

Bọn họ lợi hại đến thế, cũng thời gian.

 

Chủ nhiệm Khúc:

 

“...

 

Để chú bếp xem ."

 

Khen sớm quá , mà lão Vương , nghỉ ngơi còn chuẩn đồ ăn cho ngày hôm , chuyện bình thường nha....

 

Đợi đến tối, chủ nhiệm Khúc cuối cùng cũng phát hiện nguyên nhân quán ăn quốc doanh kinh doanh như .

 

Ông cảm xúc lượng dầu còn trong hũ dầu, hỏi Dương Bình:

 

“Hôm nay cô dùng nhiều dầu như , nghĩ tới ngày mai ?"

 

Dương Bình lắc đầu, thật lòng:

 

nghĩ tới ạ, ngày mai đầu bếp Vương về ."

 

Nay rượu nay cứ say, cô cứ cầm cự qua ngày hôm nay cái .

 

Chủ nhiệm Khúc khóe miệng giật giật:

 

“Tốt lắm, cô đây là đầu bếp Vương dám nghỉ ngơi nữa mà."

 

Khoảnh khắc , ông phát tự đáy lòng thương xót lão Vương, t.h.ả.m, quá t.h.ả.m .

 

Dương Bình nhếch mép đắc ý :

 

“Chủ nhiệm Khúc, lời là ông nhé, ."

 

Cô là , thể nghĩ như thế chứ.

 

Chủ nhiệm Khúc tiếp chuyện bọn họ nữa, ông lên lầu.

 

Tuy nhưng ông phụ trách thu mua, ông nghĩ xem vạn nhất hết dầu thì kiếm thêm ít dầu đây?

 

Ông thật sự là quá nhớ lão Vương , cái quán ăn quốc doanh lão Vương đúng là xong mà!

 

Lúc tan , Sở Dao và Dương Bình song song ở cửa quán ăn quốc doanh, cứ thế trơ mắt Chúc Đồng đến đón Khúc Xu.

 

Dương Bình đầu hỏi cô:

 

“Du Minh nhà em sắp về ?"

 

Sở Dao hiểu , nghĩ một chút :

 

“Sắp ạ, chắc chỉ vài ngày nữa thôi, chuyện gì chị?"

 

Dương Bình:

 

“Không gì, tan thôi, chúng nhé."

 

Chị nghĩ đến việc đợi hai ngày nữa chỉ một về, trong lòng thấy chẳng mấy dễ chịu.

 

Không , chị tìm đối tượng của , bảo học tập khác cho , tuyệt đối để chị mất mặt.

 

Sở Dao:

 

“..."

 

Ngày hôm đầu bếp Vương thấy lượng dầu còn trong hũ dầu, lập tức lôi đình trận lôi, miệng còn ngừng lẩm bẩm:

 

“Phá gia chi t.ử, đúng là phá gia chi t.ử, hôm qua dùng nhiều dầu như thế, hôm nay ."

 

 

Loading...