……
“Dao Dao, cô mau kìa, đó chính là đối tượng xem mắt của đấy, thế nào, chẳng là hơn mấy ?”
Khúc Xu nắm lấy cánh tay Sở Dao phấn khích hét lên.
Sở Dao theo bản năng ngẩng đầu sang:
“……”
Vốn dĩ còn đang buồn bã thì cô đột nhiên còn buồn bã nữa, cô chỉ đồng chí nam đang tới đằng hỏi:
“Cô chắc chứ?”
Ngũ quan của đồng chí nam dường như hài hòa cho lắm thì .
Khúc Xu vẻ mặt đầy tự hào :
“ chắc chắn mà, chẳng lẽ các cô cảm thấy ?
Người đàn ông , trai tân, công việc chính thức, nhà, điều kiện bao nhiêu chứ.”
Nói đến cuối cùng, Khúc Xu mãn nguyện vô cùng, cô cảm thấy chắc chắn thể thành công.
Dương Bình nghé đầu một cái, lập tức rụt hỏi:
“Cô ý kiến gì về ngoại hình của ?”
Chị cảm thấy nếu mà tìm một đối tượng như thế , thì ít nhiều gì cũng chút ảnh hưởng, cho dù là vì thế hệ , thì chuyện cũng suy nghĩ kỹ càng nha.
Khúc Xu bên ngoài một cái, lắc đầu:
“Không .”
Chỉ cần là hộ khẩu thành phố, thì ý kiến gì hết.
Sở Dao và Dương Bình:
“……”
Hai đồng thời hít một ngụm khí lạnh, trời đất ơi, bọn họ mà bao giờ phát hiện , thẩm mỹ của đồng chí Khúc Xu khác đến thế .
Thấy bọn họ lời nào, Khúc Xu cúi đầu chỉnh sửa quần áo của , ngẩng cao đầu:
“ ngoài đây, các cô ở đằng giúp xem xét nhé.”
Sở Dao và Dương Bình:
“……
Cái mắt bọn xem nổi chút nào !”
“Cái mắt chúng xem thế nào đây?”
Giọng Dương Bình chút phiêu hốt hỏi.
Sở Dao vội vàng lắc đầu:
“Không xem nổi, tùy cô thôi.”
Nhìn Khúc Xu, cô đột nhiên cảm thấy, cũng là thể hiểu Lữ Sảng, dù tìm một đối tượng trai, ít nhất cũng mát mắt mà.
Hai trốn ở bếp , chút rõ bên ngoài đang gì, nhịn nổi nữa, Dương Bình trực tiếp dậy :
“ ngoài lấy chút đồ.”
Sở Dao:
“……
cửa sổ đổi bảng cung ứng một chút.”
Đầu bếp Vương bỏ cuối cùng:
“……”
Lắc đầu thở dài:
“Mấy cái đứa trẻ con , chẳng chút kiên nhẫn nào thế nhỉ.”
Sở Dao vững cửa sổ thấy Dương Bình từ phía bên lén lút lẻn qua, cô vội vàng nhường chỗ sang một bên, đồng thời đặt tay lên miệng, hiệu đối phương đừng chuyện.
Bên ngoài, Khúc Xu đỏ mặt xong phần giới thiệu bản , đàn ông đó sắp bắt đầu .
“ tên là Thẩm Thanh, là con thứ sáu trong nhà, năm chị gái, một đứa em trai, cô gả nhà , nhất định sinh cho một đứa con trai, tuổi già sức yếu , việc nặng, cho nên khi cô gả qua đây, việc trong nhà đều là của cô hết, ngoài , em trai vẫn việc , cô gả nhà thì công việc của cô đưa cho em trai , cô chỉ cần chuyên tâm ở nhà chăm sóc gia đình là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-thap-nien-60-cua-co-nhi-xuyen-thu/chuong-110.html.]
“……
Quan trọng nhất là, cô là hộ khẩu nông thôn sổ lương thực, cho nên nhà quản ăn uống của cô , nhà đẻ cô phụ trách gửi lương thực cho cô hàng tháng, nếu thì cô cứ việc chịu đói , ồ, còn nữa, vì cô là nông thôn, nhà đưa sính lễ , cô còn điều kiện gì khác , thì bây giờ chúng thể đăng ký kết hôn luôn .”
Thẩm Thanh đến cuối cùng, mặt là vẻ kiêu ngạo.
Sau cửa sổ, Dương Bình cũng nhịn nữa, chị run rẩy đưa tay chỉ bên ngoài, trong khoảnh khắc chị mở miệng, Sở Dao bịt miệng chị , thấp giọng :
“Bình tĩnh.”
Dương Bình nghiến răng, nhưng cuối cùng cũng tìm một chút lý trí, chị hạ thấp giọng :
“ bình tĩnh nổi mà, đàn ông đó rốt cuộc là cái thứ gì , thể những lời hổ như thế chứ.”
Sở Dao nhếch mép :
“Cho nên đây mới là nguyên nhân đến giờ vẫn tìm đối tượng đấy.”
Dù các điều kiện khác của đàn ông thực sự vẫn thể coi là , công việc nhà cửa, chỉ dựa những thứ , ở thời đại chào đón , dù một công việc là thể nuôi sống cả gia đình, nhưng đến giờ vẫn tìm đối tượng, thể thấy nguyên nhân chính là ở đây, quá kỳ quặc !
Dương Bình chút kinh ngạc, chút kinh hãi:
“Khúc Xu sẽ thực sự đồng ý chứ?”
Chị cảm thấy là khả năng nha, bởi vì suy nghĩ của Khúc Xu và bình thường dường như cũng giống lắm.
Sở Dao:
“Tuyệt đối thể nào.”
Khúc Xu:
“Anh đang mơ đấy .”
Hai giọng c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, một cao một thấp đồng thời vang lên bên tai Dương Bình, chị Khúc Xu đang đập bàn bật dậy ở bên ngoài, Sở Dao đang điềm tĩnh ở bên cạnh, ngây .
Chị cẩn thận hỏi:
“Làm em đoán ?”
Sở Dao :
“Khúc Xu chỉ quan tâm đến hai chuyện thôi, thứ nhất chính là công việc của cô , thứ hai chính là hầu hạ nhà chồng.”
Mà thật may là, Thẩm Thanh chiếm trọn cả hai điểm , hơn nữa còn chiếm nặng nề, cho nên Khúc Xu nhịn mới là lạ.
Thẩm Thanh bất mãn :
“Đồng chí Khúc Xu, cô đây là thái độ gì , cô đừng quên, cô chỉ là một công nhân thời vụ, còn là hộ khẩu nông thôn, còn cải giá một , bằng lòng cưới cô là lắm .”
Khúc Xu xua tay một cái:
“ bằng lòng gả cho .”
Thẩm Thanh nhíu mày hỏi:
“Vì ?”
Khúc Xu:
“Bởi vì sợ sẽ nhịn mà bỏ nấm độc nồi đấy.”
Thẩm Thanh:
“……”
Anh chẳng một lời nào, sợ đến mức dậy chạy thẳng ngoài, đầu cũng thèm ngoái .
Khúc Xu đảo mắt một cái:
“Cái hạng như , cũng gan đề những yêu cầu đó, lấy mật gấu thế nhỉ.”
Bà mối Tiền ở bên cạnh đột nhiên :
“Ngoài Thẩm Thanh , chỗ còn một nữa quan tâm việc cô là hộ khẩu nông thôn.”
Sở Dao nheo mắt về phía bà mối Tiền, cô cảm thấy phía mới là bà mối Tiền thực sự giới thiệu cho Khúc Xu.
Khúc Xu chút ngập ngừng hỏi:
“Sẽ giống Thẩm Thanh đấy chứ?”
Nếu thêm một như Thẩm Thanh, cô sẽ nhịn mà tay .