Sở Ca: “...”
Ngay khi Sở Ca tưởng rằng Cố Thanh Diễn chuẩn lời gì đó khiến đỏ mặt, thì đột nhiên khàn giọng tiếp lời: “Mơ thấy em...” Lời còn dứt, cửa phòng bỗng nhiên “rầm” một tiếng đẩy mạnh .
Sở Ca và Cố Thanh Diễn cùng lúc ngoảnh đầu , kinh ngạc xuất hiện.
“Có chuyện gì ?” Cố Thanh Diễn nhíu mày Lý Ngạn.
Thông thường mà , Lý Ngạn bao giờ hấp tấp đến mức gõ cửa xông như .
Lý Ngạn cầm điện thoại, ở cửa khựng một chút: “Gia đình gọi điện cho .”
“Chuyện gì?”
“Bà nội bệnh nặng, gặp cuối.”
Dứt lời, Cố Thanh Diễn bật dậy như lò xo.
Anh bước nhanh tới chỗ Lý Ngạn, cầm lấy điện thoại máy.
Sau khi hỏi nhanh vài câu, Cố Thanh Diễn sang Sở Ca, mím môi : “Sở Ca, chúc mừng em nghiệp.
Những chuyện Lý Ngạn với em, em hãy suy nghĩ kỹ nhé.
Có chuyện gì cứ gọi cho , về Ninh Thành ngay bây giờ.
Buổi liên hoan tối nay hãy chú ý an .”
“Vâng.” Sở Ca vẫn còn đang ngẩn , nhất thời nên lời an ủi thế nào cho .
Cô chỉ khẽ gọi: “Cố Thanh Diễn.”
“Ơi?”
Cô mỉm : “Bà nội chắc chắn sẽ .”
Cố Thanh Diễn khẽ nhếch môi, nặn một nụ : “Hy vọng là .”
“ đây.”
“Vâng, đường cẩn thận.”
Cố Thanh Diễn vội.
Đến khi Sở Ca định thần , cô thẫn thờ hộp quà mà Cố Thanh Diễn mang đặt bàn.
Lúc họp xong qua đây tiện tay mang , chỉ là hai còn kịp chuyện gì về món quà thì Lý Ngạn xông .
Sở Ca đưa tay cầm lấy chiếc hộp tinh xảo bên cạnh, cúi đầu lướt qua.
Từ vẻ ngoài mà , thể đoán bên trong là thứ gì.
Trong lúc đang ngẩn ngơ, điện thoại của Giang Tâm gọi đến: “Alo?”
“Sở Ca, đang ở ?
Bọn tớ chuẩn đến chỗ liên hoan nè.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-showbiz-cua-nu-than-hoc-ba/chuong-56.html.]
“Tớ qua ngay đây, cứ , chắc tớ sẽ đến muộn một chút.”
“Được , thế tớ xí chỗ cho nhé.”
Sở Ca bật , đáp: “Được.”
Bóng chiều tà khuất dần những kẽ lá thưa thớt, ánh nắng trải dài mặt đất, một vệt sáng màu cam vàng nơi chân trời đang chậm rãi lặn xuống.
Vừa bước khỏi khách sạn, Sở Ca cảnh tượng mắt cho giật .
Hai bên đường phố chật kín qua , lẽ là dư âm kỳ thi đại học, làn xe chạy cũng đang tắc nghẽn nghiêm trọng.
Cô hiện giờ Cố Thanh Diễn đến , nhưng nghĩ , dường như sự lo lắng chút dư thừa.
Đưa tay day nhẹ thái dương, Sở Ca men theo đường phố Nam Thành bộ về.
Khách sạn cách nhà hàng mà lớp cô định liên hoan xa lắm, bộ tầm hai mươi phút là tới.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Dọc đường , Sở Ca thấy ít đường bàn tán về đề thi đại học, cô nhịn mà lắc đầu mỉm .
Thực cô ơn tất cả những gì đang , bởi đây cô từng trải qua cảm giác thi đại học.
Còn bây giờ, thứ thật tuyệt vời, một cơ thể khỏe mạnh và một tương lai đầy hứa hẹn.
Khi Sở Ca đến nhà hàng, Giang Tâm đang ở cửa đợi cô.
Vừa thấy cô, Giang Tâm nhịn mà hét lớn: “Sở Ca, ở đây !”
Ngay lập tức, ánh mắt của xung quanh đều đổ dồn về phía Sở Ca.
Sở Ca cúi đầu bước nhanh tới chỗ Giang Tâm, đưa tay vỗ nhẹ đầu cô bạn: “Cậu gọi to thế gì, để tớ nổi tiếng thêm nữa ?”
Giang Tâm hì hì : “Thế nào ?”
“Cái gì thế nào?”
Hai cùng bên trong.
Giang Tâm “ôi” một tiếng: “Thì chuyện thi cử chứ còn gì nữa.”
Nghe , Sở Ca lắc đầu: “Tớ .”
“Hả?”
Giang Tâm kìm mà tiếp: “Phải là thi thử cuối cùng thứ ba khối đấy nhé, hy vọng giật giải nhất trường Trung học Nam Thành ?”
Sở Ca suy nghĩ một chút: “Không nữa.”
Giang Tâm: “...”
Hết thương nổi.
Sở Ca bật , cô thực sự chắc, chỉ là cô cảm thấy đề thi đại học năm nay cũng , quá khó.
Những dạng bài cô đều qua khi ôn tập nên đối với cô thành vấn đề.
Ngoại trừ câu đại cuối cùng trong môn Toán khiến cô băn khoăn một chút, còn cô đều trôi chảy.