Sở Ca ăn nhanh, khi cô buông đũa sang Giang Tâm thì cô bạn cũng vặn đặt đũa xuống.
"Ăn xong ?" Sở Ca nhướng mày phần thức ăn còn sót trong bát cô bạn.
Giang Tâm ngẩn gật đầu: "Xong ."
Sở Ca mỉm : "Vậy chúng về trường thôi."
Giang Tâm mấp máy môi định gì đó, nhưng thấy ánh mắt hiệu của cạnh, cô liền nuốt lời trong, chẳng nên gì nữa.
Sở Ca dậy định bước , nhưng lên cô mới nhận một vấn đề.
Cúi đầu đàn ông vẫn đang điềm nhiên cạnh ăn nốt, Sở Ca chút ngượng ngùng.
Cô đưa tay chạm vành tai nóng lên của , khẽ hắng giọng đàn ông đang vững như bàn thạch , mím môi : "Làm ơn cho nhờ ngoài một chút?"
Cố Thanh Diễn nhúc nhích.
Nghe thấy giọng Sở Ca, thong thả đặt đũa xuống.
Đôi môi vì cay mà ửng đỏ và sưng lên.
Anh khẽ mím môi, ngước mắt cô.
Hai ánh mắt chạm , Cố Thanh Diễn khẽ nhếch môi: "Bây giờ thể qua ."
Sở Ca: "..."
Nhìn lối chặn , cô chỉ hỏi rốt cuộc qua kiểu gì.
Những quán ăn nhỏ thế vốn dĩ theo nguyên tắc nhồi nhét bao nhiêu bàn thì bấy nhiêu.
Nhóm bọn họ ở cái bàn trong cùng, lưng Sở Ca là khách bàn khác, chỗ để lách qua.
Chỉ cách là đàn ông bên cạnh dậy thì cô mới ngoài .
Trong mắt Cố Thanh Diễn thoáng qua một tia , nghiêng , co chân một chút, để lộ một trống chỉ rộng chừng vài centimet, cô bảo: "Ra ."
Sở Ca ngơ ngác cái khe hẹp tí hin đó, c.ắ.n môi: "Không ."
Cố Thanh Diễn: "Ra mà."
Sở Ca: "..." Suy nghĩ một chút, cô chút bực bội Cố Thanh Diễn, sắc mặt lạnh nhạt: "Anh dậy một chút ."
Nghe , Cố Thanh Diễn mím môi, sắc mặt lạnh xuống.
Ngay khi Hạ Châu tưởng rằng Cố Thanh Diễn sắp nổi cáu thì thực sự dậy, thậm chí còn lịch sự lời xin .
"Xin ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-showbiz-cua-nu-than-hoc-ba/chuong-22.html.]
Anh rút một tờ khăn giấy lau môi, đeo chiếc khẩu trang đặt sang một bên, đó mới thẳng nhường lối cho Sở Ca bước .
"Cảm ơn." Vẻ mặt Sở Ca chút phức tạp, chủ yếu là cô ngờ xin , khiến cho giọng điệu lạnh lùng lúc nãy của cô bỗng trở nên quá đáng.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Ừm." Cố Thanh Diễn cô nữa mà sang bảo Hạ Châu: "Đi thôi."
Hạ Châu khẽ gật đầu chào hai cô gái: "Tạm biệt." Rồi nhanh ch.óng theo chân Cố Thanh Diễn bước ngoài.
Sau khi lên xe, Hạ Châu cầm lái, sang hỏi Cố Thanh Diễn: "Cậu dị ứng ?" Nếu , dựa theo tính cách của Cố Thanh Diễn thì đời nào rời nhanh như thế, còn mở miệng xin .
Cố Thanh Diễn tháo khẩu trang , thần sắc nhạt nhẽo ừ một tiếng.
Hạ Châu qua, quả nhiên là , Cố Thanh Diễn bắt đầu xuất hiện những nốt mẩn đỏ li ti.
"Đến bệnh viện thôi."
Cố Thanh Diễn nhíu mày, từ chối.
Hạ Châu lái xe lải nhải: "Cậu xem kìa, ăn cay còn cố ăn gì?
Giờ dị ứng đấy, ít nhất một tuần mới khỏi."
Hạ Châu hiểu rõ tình trạng sức khỏe của Cố Thanh Diễn còn hơn chính bản .
Hạ Châu cảm thấy cứ như một bà già, ngày ngày lo lắng đủ thứ cho cái .
Cố Thanh Diễn : "Lát nữa hãy đến bệnh viện."
"Hả?"
Anh đưa tay chỉ hai cô gái đang bộ ngoài cửa sổ: "Đưa cô về trường mới ."
Hạ Châu: "..." Cố nén cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng phát, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Cậu đang gì đấy?"
Cố Thanh Diễn trả lời.
Anh tất nhiên rõ.
Lúc nãy sở dĩ nếm thử loại ớt đó chỉ là vì hương vị mà thường thích là như thế nào thôi.
Nhìn vẻ mặt kiên định của , Hạ Châu thầm mắng một câu trong lòng.
Anh dám chắc rằng, chắc chắn sẽ còn nhiều chuyện khác phá lệ hơn nữa.
Và sự thật chứng minh đúng như nghĩ.
Cô gái ngoài đối với Cố Thanh Diễn mà giống như một liều t.h.u.ố.c độc, hễ chạm là chẳng thể nào buông bỏ .