Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:13:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Muốn , đòi mới là lạ!”
Những đến cái tinh túy của việc đòi đồ mà cũng chẳng nắm vững, cứ tưởng cứ mở miệng là xong chắc?
Lâm An An thích bọn họ cứ tìm đến thủ đô mà mở miệng đòi đồ.
Càng mở miệng nhiều, mối quan hệ giữa hai bên sẽ càng trở nên cứng nhắc.
Mâu thuẫn tự nhiên cũng sẽ nhiều thêm.
Người nhà họ Lâm tự nhiên nên rằng, nịnh bợ hai vợ chồng là vô ích.
Thứ Hai, Lâm An An tìm đến thầy Vi, rằng cha cô gửi về cho cô một chiếc radio để đài tiếng Nga.
Cô sẵn lòng đem cho cùng mỗi khi buổi phát sóng.
vì radio cần dùng pin, nên cần trường học hỗ trợ khoản pin .
Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, Lâm An An phát hiện thời gian phát sóng đài tiếng Nga đều trong giờ học, buổi tối về nhà cô , chỉ thể mang đến trường thôi.
Đã cùng thì dứt khoát để cùng luôn .
Có điều pin thì chắc chắn cùng mua .
Thầy Vi xong vui mừng:
“Cha em mà còn mua cả radio cho em nữa ."
Lâm An An :
“Trẻ con ở thành phố lớn đều điều kiện , chúng vì cạnh tranh suất đại học với họ, nên dù thế nào cũng tìm cách tạo điều kiện chứ ạ."
Thầy Vi xong liền thở dài:
“ , mỗi năm thi đại học, cơ hội đỗ của trẻ em nông thôn chúng thực sự là quá ít."
Lâm An An cảm thấy điều bình thường.
Họ chỉ cơ sở hạ tầng , mà phần mềm cũng .
Dinh dưỡng theo kịp, nhịn đói lên lớp.
Hơn nữa, trẻ em thành phố về nhà việc đồng áng mỗi khi đến mùa vụ.
Mà những trường trung học công xã như của Lâm An An, mỗi đến vụ thu hoạch mùa thu, trường còn cho học sinh nghỉ về nhà giúp đỡ gặt hái.
Thế thì học hành kiểu gì?
Người nào thể đỗ từ điều kiện , đó tuyệt đối là những đặc biệt đặc biệt lợi hại .
Những như thể bao nhiêu chứ?
Dù thì bản Lâm An An sẽ nỗ lực, nhưng cũng sẽ nỗ lực giảm bớt cách về phần cứng giữa và khác.
Có chiếc radio của Lâm An An, thầy Vi dự định hễ buổi phát sóng là sẽ mở cho học sinh cùng .
Cơ hội như thật quá hiếm .
Sau đó thầy Hoàng cũng chuyện , hỏi Lâm An An liệu thể trong giờ Ngữ văn , vì một nội dung phát sóng giảng về phương diện văn.
Lâm An An đương nhiên tỏ ý vấn đề gì, chỉ cần cung cấp pin.
Cô đều sẵn lòng cùng .
Kiến thức trong sách giáo khoa cô học gần xong , cô cũng hy vọng thông qua radio để tiếp xúc với nhiều thông tin bên ngoài hơn.
Còn việc như khiến thành tích của các bạn khác cũng lên , Lâm An An chẳng hề lo sợ.
Đừng là cô dự định sẽ chuyển trường rời khỏi nơi , cho dù cứ học ở đây, Lâm An An cũng lòng tin trong cùng một điều kiện, cô sẽ xuất sắc hơn khác.
Không đối thủ cạnh tranh cũng là một chuyện cô độc.
Buổi tối Lâm An An về nhà, tự điều chỉnh một chút.
Bắt đầu đài ở nhà.
Vừa vài câu, đột nhiên nhiều kéo đến.
Đều là xã viên trong đội.
Mọi đều bưng bát cơm, hoặc chén tráng men, đến nhà họ Lâm để xem radio.
Đến cả vợ đội trưởng cũng đến góp vui, bà hỏi:
“An An, cha cháu mua radio gửi về nhà ?"
Tuy Tôn Ngân Hoa tức giận vì con trai mua cho , nhưng điều cũng ngăn cản bà ngoài khoe khoang khoác lác.
Nói Lâm Thường Thắng mua radio cho gia đình.
Dù thì trong đội cũng chẳng nhà ai mua nổi thứ .
Đây chẳng là chuyện lạ ?
Sau khi tan , những thích hóng chuyện đều chạy đến xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-97.html.]
Lâm An An hề nể mặt bà già họ Tôn:
“Cha cháu mua cho cháu đấy ạ.
Bởi vì cháu thi đại học, cần học tập.
Radio thể giúp ích cho việc học của cháu, nên cha đặc biệt gửi cái về cho cháu."
Cô nhấn mạnh bốn chữ “đặc biệt cho cháu" nặng.
Bà con lối xóm đến hóng chuyện cũng .
Đây là Lâm Thường Thắng mua cho con gái ông mà.
Hèn gì, đây chẳng thấy mua thứ , đột nhiên mua về.
Hóa là để cho An An học tập.
Lâm Thường Thắng vẻ coi trọng đứa con gái đấy chứ, mà đây nuôi thành cái dạng , xem là nhà họ Lâm sống gì, bạc đãi đứa trẻ .
Nếu thì bây giờ cho tiền, cho thứ đồ quý giá thế ?
Cũng nhà họ Lâm chiếm bao nhiêu hời .
Bà già vốn dĩ khoe khoang, kết quả khéo quá hóa vụng, đây trở thành bằng chứng cho việc bà từng bạc đãi Lâm An An.
Có tò mò, bảo Lâm An An dò đài khác cho mở mang tầm mắt.
Lâm An An cũng từ chối, dò đến một kênh học tập, đang dạy thưởng thức văn chương.
Đừng chi, chiếc radio thật sự , Lâm An An thể thu nhiều kênh.
Ngay cả đài phát thanh của những thành phố lớn ở xa cũng .
Người trong đội một hồi thì thấy hiểu.
Muốn Lâm An An đổi đài.
Lâm An An :
“Cha cháu cho cháu dùng để học tập, dùng lung tung ạ.
Để cha cháu cháu dùng thứ để chơi bời, chẳng lẽ cháu cha phê bình ?
Cháu vốn là một đứa trẻ ngoan ngoãn lời mà."
Lời đến mức , còn thể ?
Chẳng lẽ bắt một đứa trẻ lời?
Mọi chỉ đành tiếc nuối rời .
đường về bắt đầu bàn tán về đám nhà họ Lâm.
Trong miệng họ, nhà họ Lâm chẳng ai là lành cả.
Đến cả Lâm Thủy Căn khi ăn xong bữa tối, theo thói quen ngoài hút thu-ốc lào cùng các ông bạn già, cũng ông bạn những lời đầy ẩn ý:
“Nhà ông đến cả radio cũng , còn giấu bao nhiêu thứ nữa đây.
Hôm nào cho bọn mở mang tầm mắt tí ?
Bao nhiêu năm bạn già với , gì mà thể cho bọn chứ?"
Lâm Thủy Căn:
...
Lời mà thấy khó chịu thế nhỉ?
Ông giấu thứ gì cơ chứ?
Vẫn là đồng hương cùng họ năm xưa cùng Lâm Thủy Căn chạy nạn đến đây bí mật bảo ông:
“Họ đều con thứ hai nhà ông gửi radio về cho gia đình, đây chắc chắn cũng gửi ít đồ về , ước chừng là nhà ông giấu ."
Lâm Thủy Căn lúc mới gánh cái nồi lớn đến mức nào.
Trước đây bà già cũng từng lải nhải, trong đội chắc chắn đều nghĩ hai ông bà đây lấy ít tiền của con bé An An.
Lúc đó ông còn chẳng để tâm.
Lúc đích trải nghiệm một , chỉ thấy uất ức đến mức sắp nhịn nổi nữa.
“Nói láo!"
Ông giận dữ mắng lớn.
“Không hề chuyện đó!"
Những khác vỡ lẽ gật đầu:
“Hóa là chuyện đó ..."