Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:13:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tôn Ngân Hoa:

 

……

 

Tiền tiền tiền, con nhóc ch-ết tiệt thật sự rơi hố tiền .

 

Không nữa !

 

Sau đó tức, thứ như , thứ phù hợp với nhu cầu của bà như , con trai mua cho bà, ngược mua cho con nhóc ch-ết tiệt , đứa con trai đúng là nuôi uổng công !”

 

Cùng tâm trạng với bà còn Lâm Thủy Căn, ông cụ chính là thích chiếc đài radio .

 

Chỉ là miệng tiện mà thôi.

 

Trong lòng cũng oán trách con trai bất hiếu.

 

Cái nếu ông một cái, hằng ngày cầm trong đội một chút, cảnh tượng đó……

 

Lúc , những khác trong nhà họ Lâm đều chút mơ hồ.

 

Bởi vì Lâm An An thật sự một thứ như đài radio .

 

Một đứa trẻ, dễ dàng một món đồ lớn như .

 

Đài radio , xe đạp tự nhiên cũng là thật .

 

Cho nên Lâm An An sắp sở hữu hai món đồ lớn .

 

Điều đối với bọn họ mà , là chuyện cả đời cũng dám nghĩ tới.

 

Lâm An An cứ thế mà .

 

Sự xung kích như , khiến lòng bọn họ thể bình tĩnh .

 

Một nữa nhận thức cách giữa và lão nhị.

 

Và càng cảm thấy sự giúp đỡ của lão nhị đối với quê nhà những năm qua là quá ít.

 

Ông chỉ cần lọt từ kẽ ngón tay một chút thôi, cuộc sống trong nhà chẳng sẽ hơn nhiều ?

 

Ví dụ như chiếc đài radio , ông mua nổi, mua sớm cho nhà một chiếc, bọn họ chẳng sớm đài radio ?

 

Hoặc là mua xe đạp cho nhà, con cái lên huyện học trung học, bọn họ lên huyện mua đồ, chẳng thuận tiện hơn nhiều ?

 

Bọn họ cũng sẽ nghĩ xem Lâm Thường Thắng nên mua cho bọn họ , lúc bọn họ chỉ , thể mua cho An An ở quê, nếu mua sớm một chút, lúc đó An An còn hiểu chuyện, chẳng đều thể dùng ?

 

Lúc , trong lòng cũng thêm một tia oán trách đối với Lâm Thường Thắng.

 

Thậm chí bắt đầu hoài nghi, lão nhị đối với bọn họ keo kiệt như , tìm đến cửa nhờ giúp đỡ, liệu ông thật sự giúp ?

 

Ngay cả vợ chồng nhà tam phòng Lâm Trường Hỷ và Chu Tiểu Lan, cũng càng cảm thấy mợ hai quá keo kiệt.

 

Rõ ràng tiền như , bọn họ cũng thường xuyên chi-a s-ẻ nỗi lo với mợ hai, nhưng mợ hai ngoại trừ thỉnh thoảng gửi vài bộ quần áo rách về, thì chẳng còn gì khác.

 

mở miệng đòi đồ xong, mà cũng thấy tin tức gì.

 

Ngược gửi về cho An An món đồ lớn như đài radio .

 

Điều rõ mợ hai , bà nỡ.

 

dựa cái gì chứ, bọn họ đối xử với mợ hai như , An An ngược còn luôn tìm mợ hai đòi tiền đòi đồ, mợ hai mà thà cho An An, cũng cho nhà một chút gì.

 

Ngay cả một bức thư trả lời bọn họ cũng .

 

Cũng đừng mợ hai đối xử với An An, bọn họ rõ mợ hai chính là một kế miệng ngọt tâm đắng.

 

thể nào thương An An , nếu thì bao nhiêu năm qua bà thể mặc kệ quản ?

 

bây giờ bà thà cho An An đài radio, cũng cho nhà một chút đồ đạc gì.

 

Điều rõ cái gì?

 

Nói rõ chúng dễ đối phó?

 

Chu Tiểu Lan tức đến mức sắp giữ biểu cảm nữa , xoay trong phòng.

 

Lâm Trường Hỷ cũng theo phòng.

 

Những khác của nhà họ Lâm thì vẫn quấn lấy Lâm An An, tiếp tục đài radio.

 

Lâm An An gì cũng cho bọn họ , nhất định bắt bọn họ mua pin.

 

Nếu đừng hòng chiếm của cô một chút hời nào.

 

Cô vất vả đòi đồ về để chiếm hời ?

 

Mơ tưởng hão huyền nha, chiếm hời, thì bỏ tiền hoặc bỏ sức!

 

Lâm Thủy Căn vui :

 

“Đồ của con trai , còn ?”

 

“Đây là con trai ông cho cháu, nếu ông một cái, thì mà đòi con trai ông , xem ông cho .”

 

Lâm An An đắc ý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-96.html.]

Lâm Thủy Căn lập tức Lâm An An cho tức đến mức mặt đen như đ-ít nồi, đồng thời cũng oán hận con trai trong lòng là một đứa con bất hiếu.

 

Có đồ hiếu kính cha , cho một đứa con gái.

 

Ông xị mặt hỏi:

 

“Nghe cha cháu còn mua xe đạp cho cháu nữa?”

 

Lâm An An gật đầu:

 

“Chứ còn gì nữa, hôm nay cháu đặt xe xong , vài ngày nữa là dắt về.”

 

“Đã mua xong ?”

 

Tôn Ngân Hoa kinh hãi.

 

“Tốn bao nhiêu tiền?”

 

Ngô Tú Hồng hỏi.

 

Lâm An An :

 

“Cũng tốn bao nhiêu tiền ạ, một trăm tám thôi.”

 

Một trăm tám còn tính là nhiều?

 

Người nhà họ Lâm sắp tức đến thổ huyết .

 

Cảm thấy Lâm An An đang cố ý khoe khoang.

 

cũng thật sự cô khoe khoang thành công , lòng đều chua xót, đều chút thể chấp nhận .

 

Lâm Trường Phúc ủ rũ bên cạnh, một lời cũng .

 

Ông một nữa nhận , thật sự sống kém hơn lão nhị quá nhiều.

 

Lâm Hữu Quân và Lâm Bình Bình thì tràn đầy ngưỡng mộ.

 

Thậm chí bọn họ còn ngưỡng mộ Lâm Hữu Thành ở nhà, cần giống như bọn họ trong lòng cảm thấy chua xót thế .

 

Hương vị thật chẳng dễ chịu chút nào nha.

 

khó chịu nhất, vẫn là hai ông bà cụ nhà họ Lâm.

 

bọn họ cũng cảm thấy quan hệ của với Lâm Thường Thắng thiết hơn Lâm An An nhiều.

 

Không bọn họ thì tên Lâm Thường Thắng .

 

lúc , bọn họ một nữa phát hiện con trai bất hiếu đến nhường nào.

 

Đài radio và xe đạp cộng mấy trăm đồng bạc , con trai cứ thế mà cho.

 

đối với cha già già thì keo kiệt như !

 

Bà cụ nhịn nữa, hướng về phía trong phòng hét lên:

 

“Lão tam, mau đây, lập tức và cha , thư cho hai .

 

Bảo nó gửi chút đồ về!

 

Bà già sinh dưỡng nó một trận, sẽ xem nó quản !”

 

Trong phòng, Chu Tiểu Lan thấy lời , hối Lâm Trường Hỷ :

 

“Đi , !

 

Em cũng xem cha đòi họ, họ cho !”

 

Lần Chu Tiểu Lan thật sự mợ hai cho tổn thương .

 

Đều là đòi đồ từ mợ hai, mợ hai một bức thư cũng trả lời , trực tiếp cho An An nhiều đồ như .

 

Khiến trong lòng bà mất cân bằng.

 

Lâm Trường Hỷ đành , kiên trì giúp bà cụ thư.

 

“Mẹ, chúng đòi hai những gì ạ?”

 

“Đòi tiền, đòi đồ ăn, cái gì cũng đòi hết!”

 

Tôn Ngân Hoa tức giận .

 

Lại bổ sung:

 

còn đài radio nữa!”

 

Con nhóc ch-ết tiệt , như bà ?

 

Lâm Trường Hỷ luôn cảm thấy dễ dàng như , An An đòi đài radio thế nào, nhưng chắc chắn đơn giản như thế.

 

cũng thể gì, cả nhà bao nhiêu đang thế , lẽ nào ngăn cản?

 

mợ hai bày thái độ , vợ chồng mở miệng , mợ hai cũng cho.

 

Vậy thì xem hai ông bà cụ mở miệng, bà còn thể thế nào nữa.

 

Lâm An An cất đài radio xong, ở cạnh bàn học cửa sổ sách, tình hình bên ngoài, liền nhịn .

 

Loading...