Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:13:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giấc mơ ban ngày gì chứ, đây là mục tiêu sắp thực hiện .”

 

Lâm An An vẫn lòng tin điểm .

 

Bởi vì từ việc đòi thành công hai mươi đồng thể thấy, Lâm Thường Thắng đại khái là quá keo kiệt về tiền bạc.

 

Từ trải nghiệm cá nhân của ông thể thấy, ông là một đặc biệt chí tiến thủ.

 

Vậy thì vì để con cái tiền đồ mà bỏ chút tiền, gì là thể chứ?

 

Lâm Tiểu Hoàn :

 

“Cô tin mợ hai sẽ mua cho cháu .

 

Đồ vật mấy trăm đồng bạc đấy.”

 

“Cô tin thì thôi, đến lúc đó chừng còn nhờ cô tìm mối dẫn cháu mua đấy.

 

Ở huyện thành tuy cháu quen, nhưng cũng thể cứ phiền mãi .

 

, đến lúc đó phiền cô phí tâm .”

 

Lâm Tiểu Hoàn vẫn tin, cho nên cũng buông lời:

 

“Được thôi, cháu lấy phiếu và tiền , cô liền dẫn cháu mua.”

 

Sau đó khinh miệt hừ một tiếng.

 

“Vậy , nếu sớm, chừng tuần cháu tìm cô .

 

bất kể đồ đến , tuần cháu vẫn đến ăn bánh bao thịt.

 

Lần cho nhiều thịt một chút, thơm hơn.”

 

“Còn ăn nữa ?”

 

Lâm Tiểu Hoàn tức đến mức thở nổi.

 

Lâm An An :

 

“Đó là đương nhiên đến , Thông Thông Minh Minh đều hoan nghênh cháu mà.”

 

hai đứa nhỏ vẫy tay:

 

“Tuần chị đến để cô bánh bao thịt cho chúng ăn, nào?”

 

Hai em lập tức lớn tiếng ủng hộ:

 

“Được ạ!”

 

“Xem xem , hai đứa em trai đều hoan nghênh cháu như đấy.”

 

Lâm An An .

 

Lâm Tiểu Hoàn mặt cảm xúc, chỉ đ-ánh con trai một trận.

 

Đợi Lâm An An , Lưu Kiến Thiết mới từ chỗ cha về.

 

Lúc nãy khi bánh bao thịt, bỏ .

 

Lo lắng thể giữ sắc mặt với Lâm An An, dứt khoát mắt thấy thì tâm phiền.

 

Lúc trở về liền tìm Lâm Tiểu Hoàn chuyện, bảo cứ tiếp tục thế cũng :

 

“Đứa trẻ cũng quá khách sáo .”

 

“Chuyện em với hai , chúng thể hùng vô danh .

 

Anh hai sự hy sinh của chúng .”

 

Lưu Kiến Thiết nhấn mạnh.

 

Lần nhắc chuyện , Tiểu Hoàn nhắc với vợ thứ hai .

 

Lâm Tiểu Hoàn miễn cưỡng :

 

“Đương nhiên là , hai đều cả đấy.

 

Nói sẽ cảm ơn chúng .”

 

“Vậy thì còn , ây, nếu , cứ để con bé đến ăn .”

 

Kể từ khi vợ thứ hai , Lưu Kiến Thiết tự nhiên cũng tiếc nữa.

 

……

 

“Ôi chao, giáo viên cũng thật khen .

 

Ha ha ha ha.”

 

Lâm Thường Thắng ở trong văn phòng lớn thành tiếng.

 

Ông đang xem thư.

 

Vốn dĩ thấy thư con gái Lâm An An gửi đến bộ đội, ông còn tưởng trong nhà xảy chuyện gì , ngờ mở xem, đây là một bức thư của giáo viên trường trung học công xã ở quê cho ông .

 

Chủ yếu là khen ngợi con gái Lâm An An của ông thông minh, thiên phú, cần cù hiếu học, là một mầm non đèn sách.

 

Còn con bé tiếp tục kiên trì, đại học chắc chắn là vấn đề gì.

 

Lâm Thường Thắng lúc nhỏ học hành gì nhiều, kiến thức của ông đều là học khi bộ đội.

 

Cũng học nhanh.

 

Lúc thấy khen Lâm An An học cũng thông minh, ông liền cảm thấy đây là di truyền từ .

 

“Chắc chắn là giống , chính là thích học tập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-89.html.]

 

Con chỉ học tập mới thể tiến bộ, tiến bộ mới thể thấy thế giới rộng lớn hơn.”

 

Cậu cảnh vệ bên cạnh cũng :

 

“Thủ trưởng, đây gọi là hổ phụ sinh khuyển nữ ạ, sai chứ.”

 

“Không sai, từ dùng sai.

 

Xem cũng kiên trì học tập.

 

Như , con tiến bộ mà.”

 

Lâm Thường Thắng tâm trạng cực .

 

Có một loại niềm vui sướng khi gặt hái mùa màng.

 

Lúc Từ Nguyệt Anh tới, liền thấy ông đang hớn hở.

 

“Lão Lâm, chuyện gì mà vui thế ?”

 

mỉm hỏi.

 

Lâm Thường Thắng trả lời bà , mà là nhíu mày:

 

“Sao bà đến đây, đây là nơi việc, đừng vì chuyện trong nhà mà qua đây.

 

Như ảnh hưởng .”

 

Ông đối với phương diện tác phong vẫn yêu cầu nghiêm khắc, cho phép đưa chuyện cá nhân bộ đội.

 

Đặc biệt là những nơi như văn phòng, coi như ở nhà thì chút nào.

 

Ông nghiêm khắc yêu cầu khác, cũng yêu cầu chính .

 

Từ Nguyệt Anh nén sự bất mãn trong lòng, thở dài :

 

“Đây chẳng chuyện quan trọng ?

 

Nếu cũng thể tùy tiện tới đây mà.

 

Còn là chuyện liên quan đến An An ?”

 

“Chuyện của An An?

 

An An thế?”

 

Lâm Thường Thắng nghĩ đến bức thư giáo viên khen ngợi Lâm An An .

 

Tâm trạng vui vẻ thêm vài phần.

 

“Lão Lâm, đang bàn bạc kỹ với ông đây, đứa trẻ thật sự thể nuông chiều quá .

 

Dễ học những thói quen .

 

Con bé thư cho , mở miệng là đòi xe đạp và đài radio, như thuận tiện cho việc học tập.

 

Ông xem, con cái nhà ai học trung học mà đòi những thứ ?

 

cũng nỡ mua, là lo lắng cơ, lo lắng con bé vì trong tay cầm nhiều tiền quá mà học thói lãng phí.

 

Chúng thể quên tinh thần gian khổ phấn đấu , ông thấy ?”

 

Lâm Thường Thắng xong, suy nghĩ một chút:

 

“Con bé xe đạp và đài radio để thuận tiện học tập?”

 

thế, là mỗi ngày lên trấn xa, nhưng trẻ con trong đội chẳng đều như ?

 

Con bé như là quá đặc thù .

 

Thế .

 

Đài radio cũng , chỉ vì để học tiếng Nga mà đòi cái .

 

Sau nếu con bé thi đỗ đại học, chúng chắc chắn sẽ mua cho con bé.

 

Bây giờ sớm ?

 

Đứa trẻ còn nhỏ, chỉ sợ tâm tính định, hình thành thói quen .”

 

Lâm Thường Thắng cũng cảm thấy con gái đột nhiên đòi những thứ chút đột ngột.

 

đều là đồ lớn, trẻ con đòi những thứ gì?

 

nghĩ đến con gái thi đại học, phía giáo viên cũng đang khen con bé nữa.

 

Hèn gì bức thư của giáo viên , đại khái cũng là sợ đồng ý, cho nên giáo viên mới trong thư hy vọng ông ủng hộ việc học của con bé.

 

Đã thế , Lâm Thường Thắng thể ủng hộ ?

 

Vốn dĩ ở bên cạnh, bỏ tâm sức chăm sóc.

 

Con bé tự tiền đồ , đưa tay về phía .

 

Ông thể cho?

 

Quay đầu ngộ nhỡ đứa trẻ thi đỗ đại học, chẳng sẽ oán trách ông ủng hộ ?

 

Người là giáo viên nghĩ thế nào, khó khăn lắm mới một mầm non, giáo viên đều giúp đỡ lo lắng , bản cha còn nỡ bỏ tiền…… chuyện thông nha.

 

Chủ yếu là Lâm Thường Thắng từ khi bộ đội liền một lòng đ-ánh giặc, ăn mặc ở đều là bộ đội sắp xếp.

 

Vật tham chiếu nuôi con chỉ con nhà và con cái ở khu đại viện bên cạnh.

 

Cho nên những yêu cầu của Lâm An An đối với Lâm Thường Thắng mà , thật sự cảm thấy vượt quá phạm vi bình thường.

 

 

Loading...