Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:03:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói xong, thầy Hoàng liền luôn.

 

Thầy cũng chẳng thiết ăn cơm nữa, trực tiếp tìm hiệu trưởng.”

 

“Anh Đào, giờ tính đây?

 

Sẽ thật sự xử phạt tụi chứ.”

 

Hứa Đào sờ sờ gò má đ-ánh sưng của :

 

“Lão t.ử mới sợ nhé, rõ ràng là lão t.ử chịu thiệt!

 

Không ngờ con nhỏ đó đ-ánh nh-au như !

 

Hôm nay chịu thiệt thòi , nhất định tìm cách đòi !”

 

“Vẫn đ-ánh tiếp , đ-ánh .”

 

“Sao mà đ-ánh , chuẩn kỹ càng thêm chút nữa.”

 

Hứa Đào cũng hạ quyết tâm , nhất định gỡ thể diện.

 

Nếu thì uất ức quá.

 

Phía bên , Lâm An An đạp xe tới công xã.

 

Tuy xe đạp, nhưng Lâm An An cũng về nhà ăn cơm.

 

Chủ yếu là công xã nhà ăn, việc gì chạy một quãng đường xa xôi như về chứ?

 

Mệt ch-ết .

 

Đường xá bằng phẳng, đạp xe vất vả lắm.

 

để dành sức lực để đối phó với việc học buổi chiều.

 

Ôi, chú ba cuối cùng cũng cơ hội trả nợ ân tình cho bố cô .

 

Lâm An An dựng xe đạp ở công xã, bên trong.

 

Ở cổng ngăn hỏi gì.

 

Lâm An An :

 

“Cháu tìm nhân viên bưu tá công xã Lâm Trường Hỷ, cháu là cháu gái của chú .”

 

Ông cụ gác cổng lập tức :

 

“Đều ở nhà ăn cả , cháu tự qua đó .”

 

Sau đó chỉ đường cho Lâm An An.

 

Lâm An An liền khóa xe , về phía nhà ăn.

 

Lâm Trường Hỷ là nhân viên bưu tá công xã, bình thường bữa trưa ăn ở nhà ăn công xã, cần về nhà ăn.

 

Nhà ăn công xã thỉnh thoảng thức ăn khá ngon, tối chú về còn thể mang ít đồ ngon về cải thiện cho bọn trẻ ở nhà.

 

Lâm An An thấy mấy chú mang miếng cá, miếng thịt về cho Hữu Quang và Điềm Điềm ăn.

 

Cái mùi thơm đó, khiến cô lúc bấy giờ cứ nuốt nước miếng ừng ực.

 

Lâm An An đến đúng lúc, lúc Lâm Trường Hỷ còn đang xếp hàng lấy cơm.

 

Cô liền chạy tới:

 

“Chú ba!”

 

Lâm Trường Hỷ thấy tiếng Lâm An An thì sững :

 

“Sao cháu tới đây?”

 

“Cháu tới ăn cơm mà.

 

Chú ba, nhà xa quá.

 

Thể lực cháu , định chạy chạy nữa.

 

Chú ăn ở nhà ăn công xã tiện như , đúng lúc dắt cháu theo luôn.”

 

Ở công xã cũng một nhà cán bộ qua đây ăn cùng.

 

Cũng trả tiền, chỉ là cơm nước ở nhà ăn chắc chắn là rẻ hơn so với quán cơm quốc doanh.

 

Thỉnh thoảng thêm món ngon thì tới đây ăn.

 

Lâm Trường Hỷ thấy lời của Lâm An An thì da đầu .

 

Thể lực ?

 

Lúc đ-ánh nh-au thì hung hãn hơn bất cứ ai!

 

Nói đến đ-ánh nh-au...

 

Chú thấy vết đỏ sưng mặt Lâm An An:

 

“Cháu đ-ánh nh-au với ?”

 

Với cái bộ dạng hung dữ của cô, chắc đến nỗi bắt nạt nhỉ.

 

“Mấy cái hạng tiểu nhân bắt nạt cháu, cháu liền tay thôi.

 

Cũng chịu đòn lắm, đ-ánh xong vặn đến giờ ăn cơm.”

 

Lâm An An .

 

Lâm Trường Hỷ:

 

...

 

Con gái nhà ai mà hung dữ thế ?

 

“Chú ơi, cháu đều thương , chú định mặc kệ cháu chứ.

 

Chú đừng tưởng cháu , chú và thím ba ít thư cho kế cháu nhỉ.

 

Thím ba cháu đều mặc quần áo gửi về , bác cả gái cháu thì chẳng gì cả.

 

Mẹ kế đối xử phân biệt như , chú tưởng cháu lý do tại ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-76.html.]

 

Lâm Trường Hỷ thực sự thấy da đầu tê dại .

 

“Cháu đừng bừa, chuyện đó .”

 

“Chú phủ nhận cũng vô ích, dù hôm nay ăn cơm thì cái danh chú cùng kế hợp mưu bắt nạt cô cháu gái đáng thương sẽ truyền khắp cơ quan chú cho xem.”

 

Lâm Trường Hỷ cuống giận.

 

Lâm An An đến quá đột ngột, những lời cũng quá đột ngột, khiến chú nhất thời giải quyết .

 

Phía lấy cơm đến lượt chú .

 

Chú đành c.ắ.n răng đồng ý.

 

Thức ăn là hạn định, nhưng nếu lấy thêm cơm thì nộp thêm phiếu lương thực.

 

Lâm Trường Hỷ ngày thường tự ăn cơm đều nỡ lấy nhiều cơm.

 

Chỉ sợ vượt quá trả thêm tiền.

 

Tuy chú lương, nhưng cũng tiết kiệm tiền để nuôi gia đình nhỏ.

 

Lần lấy phiếu cơm để lấy cơm cho Lâm An An, chú thực sự xót ruột.

 

Đặc biệt là khi thấy Lâm An An lấy bát đũa từ trong cặp sách , liền con bé chuẩn mà đến.

 

Hai bưng bát cơm ngoài tìm một chỗ xổm xuống ăn cơm.

 

Lâm Trường Hỷ buồn bực :

 

“An An, cháu cũng thể cứ ăn của chú mãi như .”

 

“Cô út còn cho cháu ăn đồ ngon, chú đến miếng cơm cũng nỡ cho cháu ăn ?”

 

Lâm Trường Hỷ:

 

...

 

“Yên tâm , lát nữa cháu về với bà một tiếng, bù phần khẩu phần ăn trưa ở nhà của cháu cho chú.”

 

“Cái đó giống, thức ăn cháu ăn ở đây là của chú mà.”

 

Lâm Trường Hỷ .

 

Lâm An An :

 

“Ăn của chú miếng rau mà chú đau lòng ?

 

Nếu chú và thím ba bày mưu tính kế lưng, lẽ cháu thủ đô ăn đồ ngon .

 

Còn thèm khát miếng thức ăn của chú ?”

 

Sắc mặt Lâm Trường Hỷ đổi:

 

“Cháu đừng bừa, chuyện đó.

 

Chú phát hiện cháu luôn nghĩ khác .

 

Ví dụ như chuyện cô út giới thiệu đối tượng cho cháu, cháu cũng là oan uổng cô , cháu đừng tưởng chú chuyện gì xảy .”

 

“Ồ, hóa chú kế cháu bảo cô út giới thiệu đối tượng cho cháu, để cháu mãi mãi ở quê nhà .

 

Chú mà chú lên tiếng, chú đây là giúp kẻ ác bậy!

 

Đồng khỏa!”

 

Lâm Trường Hỷ nhất thời còn lời nào để phản bác.

 

Lâm An An tiếp tục :

 

“Dù các đều là ngăn cản cháu tìm bố mà thôi.

 

Các chính là cháu sống .

 

Đã như thì tất cả cùng sống luôn.

 

Chú tưởng chú và thím ba bình thường can thiệp chuyện của cháu thì sẽ chuyện gì ?

 

Cháu là trẻ con, nhưng cháu ngốc.

 

Mẹ kế cháu đến một miếng ăn cũng nỡ cho cháu thêm, mà thể gửi đồ cho các , lẽ nào là vì lòng ?”

 

Lâm Trường Hỷ những lời , lòng bắt đầu chột .

 

Chú ngờ cái con nhỏ mà ngay cả những chuyện cũng đoán .

 

Lẽ nào con nhỏ ai cũng thấy , nên đây là đoán mò mà trúng ?

 

Hay là con bé thực sự thông minh đến ?

 

Lâm An An :

 

“Dù thì, lương thực bữa trưa cứ để ở nhà bù cho chú.

 

Thức ăn thì hai chúng chia ăn.

 

Cứ ăn như cho đến khi cháu thủ đô.”

 

Lâm Trường Hỷ:

 

...

 

Chú lầm bầm :

 

“Cháu cũng tiền, cháu tự bỏ tiền mua một phần ?”

 

“Tiền của cháu đều dùng việc quan trọng, vả , thức ăn mi-ễn ph-í , việc gì mua?

 

Cháu cũng ngốc.”

 

Lâm An An một cách hiển nhiên.

 

Lâm Trường Hỷ thực sự tức đến no , công xã chỉ mấy món , chú cứ trông chờ bữa cơm mỗi ngày để cải thiện đời sống đây.

 

Nếu đồ ngon còn thể mang về cho bọn trẻ ở nhà ăn.

 

Giờ đây đều chia cho An An ăn ?

 

 

Loading...