Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:03:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau khi bận rộn xong, thầy Hoàng những chỗ trống trong lớp, lòng trĩu nặng.
Lại thiếu mất mấy học sinh, những ngày tới đến .”
Từ khi đất nước kết thúc chiến tranh đến lúc kiến quốc, đến nay phổ cập giáo d.ụ.c, cũng chỉ mới mười mấy năm.
Những đứa trẻ học vẫn còn nhiều.
Đa đều chỉ học vài năm tiểu học, vài chữ là thôi học nữa.
Trong lòng những nông dân, học hết cấp hai thì , học lên cấp ba quá ít.
Mà học xong cấp ba cũng khó thi đậu đại học.
Đến lúc đó cũng chẳng thành phố việc , chẳng thà ở nhà sớm mà kiếm điểm công.
Loại tư tưởng lạc hậu là một lẽ, mặt khác vẫn là vì nghèo.
Hai năm những nơi khác xảy nạn đói, bên cũng ảnh hưởng, việc ăn uống còn thành vấn đề, càng ai chú trọng chuyện học hành.
Rất nhiều chỉ vì mấy đồng tiền học phí mà trực tiếp từ bỏ cơ hội học.
Thầy thở dài vài tiếng, cầm tiền rời .
Vẫn còn một đứa trẻ nợ học phí, việc còn trao đổi với nhà trường, đợi cuối năm thu hoạch mùa thu xong, chia tiền chia lương thực mới đến nộp bù.
Thầy Hoàng thật sự lo lắng, lo rằng mấy học sinh sang học kỳ sẽ gặp nữa.
Lâm An An thấy thầy Hoàng thì cũng theo .
Cô nhanh ch.óng đổi ấn tượng trong lòng thầy giáo, nhận sự công nhận của thầy.
Phải chủ động xuất kích.
“Thầy Hoàng!”
Lâm An An phía gọi một tiếng.
Thầy Hoàng tiếng , thấy là Lâm An An, thầy khá ngạc nhiên khi đứa trẻ vốn luôn im lặng chủ động tìm .
“Em Lâm An An, tìm thầy việc gì ?”
Lâm An An ngẩng đầu nghiêm túc hỏi:
“Thầy ơi, em hỏi một chút, khi khai giảng bao lâu thì sẽ bài kiểm tra ạ?”
Thầy Hoàng hiểu:
“Cái đợi học xong ba đơn vị bài học thì mới tiến hành kiểm tra .
Chắc một tháng đấy.
Em sợ kiểm tra ?
Không gì khó , chỉ cần em kiên trì giảng, đều là nội dung trong sách cả.”
Lâm An An :
“Thầy ơi, em sợ kiểm tra, em khá mong chờ kiểm tra ạ.
Kỳ nghỉ hè em thương ở nhà, thương đầu.
Bác sĩ ở thành phố em di chứng, việc nặng.
Thế nên hiện giờ em chỉ thể học tập thật , coi đó là con đường duy nhất của .
Kỳ nghỉ hè em luôn tự học.
Em hy vọng nhận sự ủng hộ của nhà, nên em chuẩn lấy một tờ phiếu điểm thật cho họ xem, chứng minh em là mầm non đại học.”
Nghe thấy , thầy Hoàng quan tâm hỏi:
“Là loại di chứng gì, thương nặng đến thế ?”
“Là việc nặng, nếu sẽ dễ ch.óng mặt.
Học tập thì vấn đề gì, giờ em càng học càng thấy tinh thần phấn chấn.
Thế nên em nhất định trân trọng cơ hội học.”
Lâm An An .
Thầy Hoàng cảm thấy đứa trẻ thật dễ dàng gì, gia đình cũng thiếu tiền , thậm chí việc xây dựng trường học, bố em cũng bỏ tiền bỏ sức, kết quả là lớn trong nhà cho học.
Đứa trẻ cũng ảnh hưởng bởi lớn nên đây hứng thú với việc học.
Giờ đây cuối cùng cũng đổi tư tưởng, nhận thức tầm quan trọng của việc học .
Lần thương , coi là trong cái rủi cái may .
Để cổ vũ học sinh, thầy liền hỏi:
“Vậy em tự học đến mức độ nào ?”
Thầy thực ôm hy vọng gì nhiều.
Không đứa trẻ nào cũng khả năng tự học thành tài.
Việc đòi hỏi chỉ thông minh khá cao.
Lâm An An tự tin :
“Em học xong bộ chương trình lớp tám ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-73.html.]
Hoàn vấn đề gì!”
Cô hề khoác, mấy môn tự nhiên như Toán, Lý, Hóa đó đúng là qua là hiểu.
Những môn khác cần học thuộc lòng cũng dễ ghi nhớ.
Nghe câu trả lời , thầy Hoàng đặc biệt hỏi Lâm An An đang dối , nhưng cảm thấy hỏi như phù hợp với đạo đức của một giáo viên.
Là giáo viên, nên tùy tiện nghi ngờ học sinh.
“Vậy thế , ngày mai thầy tìm các thầy cô cho em mấy đề bài.
Chỉ ba môn chính thôi.
Chúng kiểm tra thử xem.
Trong lòng em cũng rõ trình độ ở .”
Thầy lo lắng Lâm An An đ-ánh giá sai thực lực của bản , quá mức tự tin dẫn đến học tập nghiêm túc.
Thế nên thầy chuẩn dùng bài kiểm tra để khiến Lâm An An học tập một cách vững vàng, thiết thực.
Khó khăn lắm mới một học sinh chuẩn theo con đường học hành , thầy giúp đỡ chỉ dẫn một chút.
Lâm An An xong lập tức vui mừng:
“Thầy ơi, như phiền thầy quá ạ?”
Cô rõ, sách giáo khoa và tài liệu trong trường hạn, đề bài đều do giáo viên tự .
Như tốn thời gian của giáo viên.
Thầy Hoàng :
“Không , chỉ mấy câu hỏi thôi mà.”
Lâm An An lập tức lời cảm ơn:
“Cảm ơn thầy ạ!
Em nhất định sẽ bài thật , phụ lòng mong mỏi của các thầy cô!”
Thầy Hoàng mỉm gật đầu:
“Ừm, về lớp học bài tiếp .
Đã chuẩn học hành t.ử tế thì chuyên tâm .”
“Dạ!”
Lâm An An lập tức đáp lời.
Cô cảm thấy cũng hẳn là quá t.h.ả.m, chẳng vẫn nhiều ?
Những cô gặp thật sự nhiều.
Trong lớp học, một vài cũng đang vây quanh Lâm Bình Bình bàn tán về chuyện của Lâm An An.
“Sao mặc thế nhỉ.
Tớ thấy quần áo mới tinh, chắc chắn là mới may .
Sao ?”
“ đấy, cặp sách cũng là đồ mới.
Còn xe đạp nữa chứ, tớ suýt chút nữa nhận luôn.”
“Không bảo cha ?”
Lâm Bình Bình những lời , lòng càng lúc càng thấy chua xót.
Lại chút chột .
Thế là cô bịa chuyện:
“Thì ở nhà loạn đòi bằng đấy.
Nhà thấy đáng thương nên mới mua cho thôi.”
Cô chỉ là Lâm An An ở trường học cũng nổi bật hơn .
Trong trường trung học công xã , đa học sinh đều là thị trấn, một bộ phận nhỏ mới là từ các đội sản xuất đến đây học.
Trẻ con thị trấn cơ bản nhà đều ăn lương thực hàng hóa.
So với trẻ con ở đội sản xuất vẫn cách nhất định.
Lâm Bình Bình vốn dĩ là đứa trẻ ở đội sản xuất, lẽ chơi với đám trẻ thị trấn .
Lâm Bình Bình một chú thứ hai giỏi giang mà, hồi đó xây trường , chú hai bỏ tiền, còn giúp vận động quan hệ với lãnh đạo huyện, lấy giấy phép mua xi măng và gạch đỏ, trường mới xây dựng thuận lợi .
Chuyện Lâm Bình Bình thường xuyên đem khoe khoang.
Trẻ con thị trấn cũng dám coi thường cô .
Bình thường Lâm Bình Bình ở đây thực sự là như cá gặp nước.
Địa bàn ở nhà An An chiếm lĩnh , ở đây, Lâm Bình Bình để Lâm An An tiếp tục đè đầu cưỡi cổ nữa.
Phía , mấy nam sinh trong lớp cũng đang bàn tán về Lâm An An.