Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:02:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau đó còn theo cô, xem cô phòng học nào.”
Lâm An An thẳng phòng học lớp 8 (2).
Đó là phòng học mới, nhưng lớp học thì vẫn đổi.
Những học sinh bên trong vẫn là những bạn cùng lớp từ lớp 7 cũ.
Năm nay cô là học sinh lớp cuối cấp vinh dự .
Tháng bảy sang năm là thể tham gia kỳ thi trung học.
Tuy nhiên khi Lâm An An tìm hiểu về vấn đề học lên cao, cô dự định học cấp ba ở đây nữa, cô định lên thủ đô học cấp ba.
Ngoài lý do về chất lượng giáo d.ụ.c, còn lý do liên quan đến việc thi đại học.
Lâm An An dạo gần đây tìm hiểu rằng, kỳ thi đại học là do mỗi trường tự đề tuyển sinh.
Tình hình chắc chắn lợi cho học sinh địa phương nơi trường đó tọa lạc.
Lâm An An đương nhiên học đại học ở thủ đô .
Cho nên vẫn lên thủ đô học cấp ba.
Bước chân trong phòng học, Lâm An An thu hút sự chú ý của trong lớp.
Có hồi lâu mới nhận :
“Bạn là Lâm An An hả?"
Lâm An An tùy ý tìm một chỗ xuống:
“Là !"
Cô cũng qua những khác trong lớp, mà chẳng nhận mấy .
Bởi vì chủ nhân c-ơ th-ể quả thực hiếm khi đến trường.
Có đến thì cũng trầm mặc.
Học xong là vội vàng ngay.
Một năm lớp 7, tiết học cô tham gia mà đếm hết hai bàn tay.
Sau đó là tham gia mấy kỳ thi.
Với tình hình như , kết quả thi đương nhiên là mấy lý tưởng.
Lâm An An một nữa cảm thán, nhà họ Lâm suýt chút nữa thui chột một thiên tài!
“Bạn đúng là Lâm An An ."
Các bạn học vây quanh .
Lý do họ nhớ đến Lâm An An cũng là vì Lâm Bình Bình từng nhắc đến tình hình của Lâm An An với những khác trong lớp, Lâm An An là một đứa trẻ , bố cũng chẳng thèm quan tâm đến nó.
Giống như một cây cải bẹ xanh tội nghiệp .
Cô đồng cảm với Lâm An An, mà là hy vọng đều coi thường cô.
Trong ấn tượng của các bạn học, Lâm An An quả thực cũng là một bạn học trầm mặc ít , đáng thương vô cùng.
Cô bắt nạt cũng chỉ nhẫn nhịn, âm thầm lóc, ngay cả mắng cũng dám.
hiện giờ so với hình tượng trong ấn tượng thì chênh lệch quá lớn .
Lâm An An thích cái ánh như khỉ của khác:
“Các bạn , đừng vây quanh nữa.
Lát nữa thầy giáo đến , như ảnh hưởng ."
Cô lên tiếng, càng kinh ngạc hơn, đây Lâm An An dám ngẩng đầu lên chuyện với khác như chứ.
Trong lớp học sinh nữ ít, cộng thêm tình hình của Lâm An An nên cũng chẳng ai quan hệ với cô, thấy lời của Lâm An An, lập tức tản .
Tuy nhiên vẫn đang lén lút cô, tò mò thảo luận.
Lâm Bình Bình cuối cùng cũng đến trường khi bắt đầu tiết học, lúc tìm chỗ còn đặc biệt tìm đến chỗ Lâm An An:
“Sao em chở chị cùng, chị bộ một xa như thế."
Lâm An An :
“Trước đây chị cũng đợi em ."
“Em xe mà."
“Nếu chị bằng lòng đưa cho em năm xu để san sẻ tiền thuê xe, em sẽ miễn cưỡng dạy chị tập xe, đó chị chở em."
Lâm Bình Bình:
……
Cái gì cũng tiền tiền tiền hết, chui trong đống tiền mà sống luôn ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-72.html.]
“Chúng là những dân nghèo khổ, ngày nào cũng treo tiền miệng, em đây là học theo ai thế?"
“Học theo bác cả đấy ạ, tám đồng tiền sinh hoạt phí của cháu gái……"
“Khụ khụ khụ ——" Lâm Bình Bình vội vàng ho sặc sụa, cắt ngang lời của Lâm An An:
“Chị đây.
Sắp học ."
Rất nhanh, thầy giáo chủ nhiệm lớp đến lớp thu tiền học phí.
Thời buổi các bậc phụ đều bận rộn kiếm điểm công, kiếm tiền lương, ai đặc biệt bỏ thời gian đến để nộp học phí cho con cả.
Đều là lũ trẻ tự mang tiền đến lớp để nộp.
Học phí cũng đắt, một học kỳ ba đồng.
Lâm An An và Lâm Bình Bình là nộp học phí.
Bởi vì lúc trường trung học công xã xây dựng, Lâm Thường Thắng về thăm quê, lãnh đạo công xã đến đội sản xuất tuyên truyền, bảo những gia đình nào con cái sắp học trung học thì nộp một khoản phí xây trường.
Mỗi gia đình nộp vài đồng.
Lâm Thường Thắng lúc đó chuyện , trực tiếp bỏ hai trăm đồng để hỗ trợ quê hương xây dựng trường học, còn giúp họ giải quyết khó khăn về nguyên vật liệu xây dựng.
Lãnh đạo công xã lúc đó vô cùng cảm kích, trực tiếp quyết định rằng con cháu đời của nhà họ Lâm khi lên cấp hai đều nộp học phí nữa!
Cũng vì lý do mà những đứa cháu của nhà họ Lâm, bất kể thích học đều ép học cấp hai, cố gắng gỡ gạc chút tiền bỏ .
Chủ nhân c-ơ th-ể tội nghiệp mới cơ hội học cấp hai.
Nếu thì bà cụ vốn keo kiệt như , đầy rẫy tư tưởng con gái học hành vô dụng, cũng chẳng đời nào để Lâm An An học cấp hai .
Lúc thầy giáo đang thu tiền và đăng ký cho từng em một từ bàn đầu xuống bàn cuối.
Đến chỗ Lâm Bình Bình, cô chỉ cần ký tên là xong.
Mỗi khi đến lúc , Lâm Bình Bình lộ vẻ mặt kiêu ngạo.
Nhìn những đứa trẻ khác lúng túng cầm mấy đồng tiền học phí trong tay.
Điều mang cho cô vài phần cảm giác thỏa mãn.
Đến lượt Lâm An An ở phía , thầy giáo nhất thời cũng nhận Lâm An An.
Ngược là Lâm An An nhận thầy:
“Thầy Hoàng, em là Lâm An An ạ."
Thầy Hoàng ngạc nhiên một chút, gật đầu, bảo cô ký tên, tiếp tục xuống phía .
Thầy cô giáo ở trường trung học công xã nhiều, một thầy cô dạy nhiều lớp.
Cho nên giáo viên lớp 8 vẫn là những giáo viên từ lớp 7 đó.
Thầy chủ nhiệm họ Hoàng, ngoài năm mươi tuổi, tóc hoa râm.
Thầy Hoàng còn là giáo viên dạy Ngữ văn của lớp.
Ấn tượng của Lâm An An về thầy chính là một thầy giáo nghiêm khắc, thầy phản đối việc Lâm An An nhiều trốn học học.
Thầy nhiều tìm Lâm An An để chuyện.
Lúc đó Lâm An An cũng dám hé răng, chỉ cúi đầu.
Sau đó thầy Hoàng còn đến tận nhà tìm Tôn Ngân Hoa để công tác tư tưởng.
Bởi vì học sinh nữ trong lớp quá ít .
Có thể giữ một em nào em đó.
Thời buổi đều tuyên truyền nam nữ bình đẳng , kết quả trong lớp là con trai, coi ?
Tôn Ngân Hoa còn kiên định tư tưởng hơn cả thầy Hoàng nữa.
Dù việc trong nhà cũng .
Con gái lấy chồng cũng chẳng dùng đến học vấn gì.
Còn về việc thi đại học thì càng cần thiết.
Con gái thi đại học cũng là lợi cho nhà thôi.
Có thời gian đó chi bằng bồi dưỡng cho cháu trai.
Cuối cùng thầy Hoàng trực tiếp đuổi .
Sau đó thầy Hoàng cũng chẳng còn cách nào với chuyện nữa.
trong lòng Lâm An An vẫn cảm kích thầy Hoàng.
Mặc dù thầy thất bại.
thầy cũng là duy nhất từng quan tâm đến tương lai của Lâm An An.