Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 568
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:22:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngược , cuộc sống ở bên suốt mấy ngày qua càng giống như một giấc mơ hơn.”
Tuy nhiên bên cũng thật sự chẳng gì đáng để luyến tiếc cả.
Người xa cách, bạn bè cùng lớp cũng sớm tản mác mỗi một nơi vì lên đại học.
Những bạn mới quen cũng là bạn của Lâm An An .
Ngược ở bên , phóng mắt qua đều là những quen thuộc.
Những chuyện quen thuộc.
Vì Lâm An An hết sức thuận lợi chấp nhận thực tại rằng tương lai sẽ luôn sống ở thế giới .
Có lẽ là Lâm An An khôi phục bình thường nên buổi chiều nhà đều kéo đến.
Cậu, cả, hai, chị Minh Hy.
Nói cũng , Khương Minh Đức và Khương Minh Hy cũng thấy khá oan ức, vốn dĩ Lâm An An gặp chuyện nên đặc biệt về thăm cô, kết quả là thì chuyện gì lớn nhưng tính tình đột nhiên đổi, cũng họ ở bên cạnh.
Vì hằng ngày họ chỉ thể đến hai cái cũng thể ở lâu.
Lúc thấy Lâm An An cuối cùng cũng khôi phục thần thái ngày thường, đều thở phào nhẹ nhõm.
Họ thật sự lo lắng Lâm An An kinh hãi quá độ thương ở đầu, để di chứng gì đó khiến tính tình đại biến.
Bởi vì trạng thái mấy ngày của Lâm An An thật sự bình thường.
Đây nếu là bài trừ mê tín dị đoan thì chắc họ tìm về cúng bái .
Cũng may là hồi phục.
Lâm An An kể với họ rằng mấy ngày nay cô chỉ vì ch.óng mặt nên tinh thần mới như , giờ đều khỏe , bảo họ cần lo lắng nữa.
Bây giờ cô vấn đề gì cả.
Thấy cô tươi hớn hở, khí trong phòng bệnh cũng trở nên hơn.
Chỉ Khương Minh Nghị là chút gượng gạo.
Lâm An An chú ý thấy:
“Anh cả, em , thả lỏng một chút .”
Trong lòng Khương Minh Nghị tràn đầy tự trách:
“Nếu thể điều tra sớm hơn một chút thì .
Hôm đó khi em nhắc nhở mới nghĩ đến việc tra xét những đó.
Chỉ thiếu một chút... chỉ thiếu một chút nữa thôi là hai đứa trải qua những nguy hiểm .”
Cảnh tượng hôm đó thể nào quên .
Lúc đó m-áu chảy đầy đất, Thẩm Vũ Hành thoi thóp, An An càng bất tỉnh nhân sự.
Lúc đó sợ đến mức tim suýt ngừng đ-ập.
Làm công việc , chứng kiến quá nhiều sinh t.ử, cũng từng liều mạng chiến đấu.
thể chấp nhận việc của trải qua những nguy hiểm .
Mấy ngày nay ngoại trừ việc liều mạng việc , vẫn luôn sống trong tâm trạng sợ hãi.
Luôn nghĩ rằng nếu Thẩm Vũ Hành thì An An sẽ ?
Thế nên dẫu An An thì cũng nổi.
Lâm An An khuyên giải:
“Kẻ địch ở trong tối, cái phòng .
Thực sự mà thì chẳng em cũng mắc ?
Em mợ , ngay cả em cũng lợi dụng cơ mà.
Cũng là do lúc đó em với chuyện Lý Thanh Lộ khu thí nghiệm thì mới ngăn cản.
Nếu thì cũng là Lý Thanh Lộ khu thí nghiệm, sẽ những chuyện .”
Nhắc đến Lý Thanh Lộ, tâm trạng Khương Minh Nghị càng thêm nặng nề.
Lâm An An :
“Chuyện cứ để nó qua thôi, tự trách nữa, hứa với em đấy.”
Khương Minh Nghị mím môi gật đầu.
Khương Minh Hy thấy họ xong liền tiến tới nắm lấy tay Lâm An An:
“Em thật sự chị sợ ch-ết khiếp.
May mà em đ-ánh nh-au giỏi, tên đặc vụ đó lợi hại lắm, trúng đ-ạn mà vẫn còn thể giao thủ với cả cơ đấy.”
Khương Minh Đức :
“Người học là công phu g-iết , đương nhiên là lợi hại .”
Lâm An An :
“Trải qua em mới đây đúng là ếch đáy giếng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-568.html.]
Dù bây giờ cô cũng còn tự tin như nữa, hồi cô cứ tưởng giỏi giang lắm cơ.
Bây giờ nghĩ thì hồi đó là đ-ánh một lũ trẻ con thôi mà.
Cô vẫn từng đ-ánh nh-au với cao thủ thực sự bao giờ, đúng là nặng nhẹ bao nhiêu nữa.
Cậu Khương Việt Sơn nén nổi cảm thán:
“Lần đúng là hiểm nguy thật sự, đa tạ cái Tiểu Thẩm đó .
Nhà chúng thể bạc đãi .”
Lưu Vân :
“ mới mang canh qua cho , đứa trẻ đó cũng thật , cứ luôn lo lắng cho bên chỗ An An, bản còn thương nặng hơn cơ đấy.”
Lâm An An xong, trong lòng chút bận tâm.
Vừa nãy phiền Thẩm Vũ Hành nghỉ ngơi nên cô chịu dưỡng thương cho .
Người nhà chuyện một lát, Lưu Vân liền đề nghị đưa Lâm An An về nhà.
Cô hồi phục nên cần ở đây nữa.
Lâm An An thể bỏ mặc Thẩm Vũ Hành một ở bệnh viện .
“Con đều khỏe , con ở bên chăm sóc Thẩm Vũ Hành .”
Lời , cả nhà lập tức về phía cô.
Mọi vốn nghĩ tới việc để Lâm An An chăm sóc khác, cô chuyên nghiệp, hơn nữa bản cũng mới hồi phục.
Vì khi Lâm An An đề nghị thì đều kinh ngạc.
Lâm An An lý lẽ hùng hồn:
“Người cứu con, con cứ thế mà thì cũng quá trượng nghĩa .”
Khương Việt Sơn liền gật đầu:
“An An cũng lý đấy.”
Lưu Vân :
“Con yên tâm , mợ ngày nào cũng đến thăm mà, cũng sắp xếp y tá chuyên trách chăm sóc .
Con ở bên cũng chẳng việc gì, về nhà thỉnh thoảng mang chút đồ ăn qua bồi bổ cho còn hơn.”
Lâm An An cảm thấy như cũng .
Bản ở bên cũng chẳng giúp gì , cùng lắm là chuyện nhiều hơn thôi.
Lại còn chiếm dụng một giường bệnh.
Chẳng thà về nhà, ban ngày mang đồ ăn tới, trò chuyện với .
Thế là cô :
“Vậy ngày mai con mới , con qua chuyện với .
Mấy ngày nay tinh thần con nên cũng lời cảm ơn một cách đàng hoàng.”
Khương Việt Sơn cảm thấy cháu gái tấm lòng như là điều nên .
Đó chính là ơn cứu mạng mà.
Thế là ông gật đầu đồng ý.
Vì Lâm An An khỏe nên buổi tối đương nhiên cần ở bên bầu bạn.
Trò chuyện xong, ăn xong bữa tối do nhà mang tới, đều về nghỉ ngơi.
Đợi hết, Lâm An An mới xuống giường sang căn phòng bên cạnh.
Ngoài cửa quả nhiên trông coi.
cũng đều Lâm An An cũng là trong sự việc nên ai ngăn cản.
Lúc Lâm An An gõ cửa , Thẩm Vũ Hành đang nghiêng giường, trần nhà ngẩn .
Nghe thấy tiếng động liền qua, trong mắt lập tức ánh sáng.
Lâm An An thấy định xuống giường liền ngăn :
“Anh đừng cử động, em dạo chịu dưỡng thương cho , vẫn nên yên nghỉ ngơi .
Cố gắng để sớm xuất viện.”
Thẩm Vũ Hành :
“Anh cảm thấy sắp khỏe hẳn .”
Lâm An An :
“Nói dối.
Mợ em đều khỏe, em đương nhiên là tin lời bác sĩ .
Anh đừng gượng ép, sức khỏe quan trọng bao nhiêu chứ.
Nếu dưỡng c-ơ th-ể, thể việc ?”