Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 562
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:22:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lâm An An đội đầu chiếc kẹp tóc nhỏ do Hà An Na tặng, về phía khu thí nghiệm.”
Thẩm Vũ Hành bên cạnh thỉnh thoảng cúi đầu tóc cô, vẻ mặt phức tạp.
Anh đặt yêu cầu quá cao cho món quà đang , giữa chừng sửa đổi nên vẫn xong.
Tối nay mới thể xong .
cam đoan món quà chắc chắn sẽ hơn chiếc kẹp tóc !
Lâm An An dường như vẻ khó xử của , cũng đoán là vì chuyện gì:
“Năm nào cũng đón sinh nhật mà, nào cũng cần tặng quà .
Anh tặng em nhiều thứ , đừng tốn tâm tư vì quà cáp nữa.”
Thẩm Vũ Hành gật đầu, còn lọt tai thì chỉ .
Trong một chuyện, chút bệnh cưỡng chế.
Tuy nhiên Lâm An An thực sự tâm trí nghĩ đến chuyện khác, cô vẫn còn lo cho bên phía Khương Minh Nghị.
Thấy cả bận rộn như , tối qua chạy ngoài cả đêm về, điều tra gì , nguy hiểm gì .
Nói cũng , Lâm An An thực sự căm ghét sâu sắc cái loại sinh vật gọi là đặc vụ .
Chúng nghèo như , lạc hậu như , nỗ lực như thế để cuộc sống tươi hơn, mà chúng cứ tới phá hoại.
thật là thấy khác sống mà, chủ nghĩa đế quốc thật sự quá xa.
Đôi khi cô còn nghĩ, hận thể tự tham gia bộ phận của cả, dùng võ lực của bản để bắt đặc vụ.
Dĩ nhiên, chuyện cũng chỉ thể nghĩ mà thôi.
Cô một kiên định.
Tuy nhiên là thể đóng góp.
Ví dụ như khi thấu hiểu ngôn ngữ máy tính, cô thể học thêm chuyên ngành khác, tham gia các dự án nghiên cứu khoa học khác, giúp cả thiết kế một thiết bắt đặc vụ chẳng hạn.
Buổi tối lúc ăn cơm, Lâm An An phát hiện Thẩm Vũ Hành đến nhà ăn.
Chỉ thấy trợ lý Tiểu Lưu.
Tiểu Lưu bưng hộp cơm, vẻ mặt đầy sầu não.
Lâm An An hỏi:
“Dự án bận xong , vẫn bận rộn thế?”
“Không bận dự án, đang hí hoáy cái gì nữa.
Bướng bỉnh lắm, Giáo sư Đào cũng quản nổi.
Giáo sư Đào bảo nếu gặp cô thì với cô một tiếng.
Trưởng nhóm Thẩm bảo cho .
cũng rốt cuộc nên với cô nữa.”
Lâm An An:
……
Hà An Na phụt một tiếng nhịn mà rộ lên.
Cái trợ lý mà Thẩm Vũ Hành dẫn dắt mà ngây ngô thế .
Ui chu cha...
Lâm An An khiến khác cảm thấy Thẩm Vũ Hành lời , nên cô cũng là sẽ tìm Thẩm Vũ Hành.
Chỉ bảo Tiểu Lưu cứ đưa cơm cho Thẩm Vũ Hành .
Ăn cơm xong, Lâm An An phòng thí nghiệm một chuyến, thành nốt công việc còn dang dở.
Nhìn đồng hồ cảm thấy muộn , cô vội vàng khóa cửa, đó tìm Thẩm Vũ Hành.
Đã từng tham gia nghiên cứu dự án, Lâm An An quá hiểu cái cảm giác quên ăn quên ngủ, vận dụng trí não quá độ đó.
Nó thật sự hề nhẹ nhàng hơn việc tay chân chút nào.
Cả thể kiệt sức từ trong ngoài.
Vì , thông thường khi kết thúc một dự án đều nghỉ ngơi.
Thẩm Vũ Hành cứ bận rộn như là màng đến sức khỏe.
Lâm An An cảm thấy vẫn nên nhắc nhở một chút.
Đừng cậy còn trẻ mà coi trọng c-ơ th-ể.
Khu bán dẫn và máy tính cách nơi xa, bộ một lát là tới.
Từ xa , các phòng thí nghiệm khác vẫn còn ánh đèn.
Xem là đang gấp rút thành dự án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-562.html.]
Cảm nhận nhiệt huyết phấn đấu của , Lâm An An cũng cảm thấy tinh thần đặc biệt phấn chấn.
Lát nữa về còn thể sách thêm một lúc.
Đến khu bán dẫn, cô phát hiện đèn phòng thí nghiệm tắt.
Xem về nghỉ ngơi cả .
Cũng đúng, mới bận xong một dự án lớn, cũng cần phục hồi sức khỏe, ngoại trừ Thẩm Vũ Hành bận gì mà tăng ca, những khác đều thể về nghỉ sớm.
Có vẻ Thẩm Vũ Hành cũng xong và về .
Lúc cô cũng với Tiểu Lưu là sẽ đợi Thẩm Vũ Hành.
Thẩm Vũ Hành tự nhiên sẽ đợi cô .
Lâm An An đang định rời , đột nhiên, bên trong cửa sổ kính cánh cửa dường như một bóng thoáng qua.
Tuy chỉ là trong nháy mắt, nhưng thị lực của Lâm An An nên thấy rõ ràng.
Sau cánh cửa kính là phòng nghỉ, phòng nghỉ mới là phòng thí nghiệm.
Bên trong còn một lớp cửa nữa.
Bình thường Thẩm Vũ Hành tăng ca đa cũng là ở trong phòng nghỉ nghiền ngẫm công việc.
Chẳng lẽ vẫn về?
Sao bật đèn?
Cô tới, phát hiện cửa thật sự khóa.
Cô bật đèn ở ngoài cửa, đó đẩy cửa bước :
“Thẩm Vũ Hành?
Anh vẫn đang bận ?”
Không tiếng trả lời.
Ngay khoảnh khắc , Lâm An An cảm thấy da gà nổi hết cả lên.
Cô chắc chắn thấy bóng , nhưng bây giờ ai lên tiếng.
Nếu là Thẩm Vũ Hành ở bên trong, chắc chắn trả lời từ lâu .
Có ở trong phòng thí nghiệm!
Lâm An An lùi một bước:
“Không ai , khóa cửa nhỉ, thật là đoảng.”
Cô giả vờ như chuyện gì, đang định ngoài thì đột nhiên một bóng từ bên cạnh lao .
May mà Lâm An An phản ứng nhanh nhẹn, theo bản năng né .
tới phản ứng còn nhanh hơn, Lâm An An còn rõ mặt đó, một cú đ-ấm của nện tới.
Trực tiếp nhắm chỗ hiểm.
May mà Lâm An An né nhanh, cô dùng tay đỡ một cái.
cánh tay vẫn nện trúng.
Cánh tay lập tức đau điếng.
Bản đối thủ của , đây luôn cảm thấy đ-ánh nh-au giỏi, gặp loại tay thật sự mới cách.
“Có đặc vụ!”
Lâm An An nhịn đau hét lớn.
Tên đó thấy Lâm An An hét lên, lập tức móc một thứ, Lâm An An rõ mặt , thứ trong tay chĩa thẳng về phía cô.
Lớn bằng ngần , Lâm An An từng trải qua khoảnh khắc như thế bao giờ, dẫu bình thường cô là một điềm tĩnh nhưng lúc não bộ cũng trống rỗng trong giây lát.
Vừa định thực hiện một động tác né tránh thì tiếng s-úng vang lên.
Tiếng lớn lắm, vẫn tiêu âm.
Lâm An An hề thấy đau đớn .
Bởi vì ngay khoảnh khắc họng s-úng chĩa cô, một bóng xông , lao về phía tên đó.
Phát s-úng đó trúng ngay xông .
“Thẩm Vũ Hành!”
Thì xông từ cửa chính là Thẩm Vũ Hành, lao về phía tên đặc vụ đó, dẫu trúng đ-ạn, vẫn ôm c.h.ặ.t lấy tay của .
Có m-áu từ nhỏ xuống đất.
Chứng kiến cảnh tượng , Lâm An An trợn trừng mắt vì giận dữ.
Cô lập tức tung lao tới, nện một cú thật mạnh tay đang cầm s-úng của tên đặc vụ.