Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 535
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thêm đó, những năm qua ảnh hưởng bởi bà và chuyện đó, lão Lý ngày càng xa cách với những bạn cũ của , thái độ của ông đối với bà cũng dần dần đổi.
Giữa hai còn tình cảm thuần túy như nữa.
Mọi thứ khác xa với những gì dự tính khi cưới.”
Lẽ nào bà thấy uất ức ?
Bà rõ ràng cũng là bên tổn thương mà.
Bà sai chuyện gì chứ?
Năm đó là Lý Hưng Nghĩa nhất quyết theo đuổi bà , kết hôn với bà .
Trước khi cưới bà rõ ràng, kết hôn hai thì , nhưng con.
Bởi vì lúc đó Lý Hưng Nghĩa còn trẻ, bà lo lắng đối phương con mà giấu giếm .
Bà ghét lừa dối, cũng khi còn trẻ gánh vác trách nhiệm thuộc về .
Thế nhưng Lý Hưng Nghĩa cam đoan hết đến khác rằng vợ và con mất từ lâu trong chiến tranh .
Gia đình chỉ còn một ông thôi.
Bà mới đồng ý kết hôn.
Vậy mà đột nhiên lòi một đứa con trai lớn.
Lúc đó bà cũng còn trẻ, bản cũng mới lâu, chính con còn chăm bẵm thạo.
Đối mặt với sự cố bất ngờ trong đời, bà thể chấp nhận ngay .
Lúc đó bà thực sự ly hôn, nhưng nhà đẻ cũng khuyên nhủ bà , bảo bà cân nhắc nhiều hơn vì chính con của .
Lão Lý thấy sự xoay chuyển, liền nghĩ đến việc sắp xếp đưa trường nội trú.
Bà thấy lão Lý nhượng bộ một bước nên tự nhiên cũng kiên trì đòi ly hôn nữa, mà đồng ý với sự sắp xếp của lão Lý.
Định bụng cứ thế mà sống tạm bợ qua ngày.
Thế nên mới những chuyện .
bà thấy cũng gì sai cả, đứa trẻ gửi trường nội trú thì chẳng lẽ bắt bà chăm sóc ?
Kết quả là nhà họ Khương chẳng chẳng rằng đón đứa trẻ luôn.
Sau đó liền những quen chuyện của hai vợ chồng họ như thế như thế nọ...
Nghĩ đến những uất ức chịu đựng bao năm qua, Tăng Mạn nước mắt giàn giụa.
“Mẹ, chúng đừng cầu xin họ nữa.
Con tin dựa bản lĩnh của mà con thi đỗ một công việc ."
Tăng Mạn lau nước mắt:
“Con thì hiểu cái gì, ở đây đông như , mỗi vị trí đều nhắm .
Những vị trí con là ngay .
Gia đình họ chỉ cần một câu thôi là dễ dàng hơn con tự bươn chải nhiều ."
“ họ quá đáng như , chẳng nể mặt mũi chút nào.
Cái cô tên An An đó chẳng chút lễ phép nào với cả."
“Ai bảo một giỏi giang chứ."
Tăng Mạn xuất từ gia đình quyền thế, từ nhỏ hiểu rõ tầm quan trọng của bối cảnh gia đình.
Bối cảnh gia đình chính là cái gốc rễ tạo nên sự tự tin cho một đứa trẻ khi giao thiệp với bên ngoài.
Tăng Mạn :
“Sau con sống ở đây đừng gây gổ với họ.
Ở đây giống như ở nhà .
Con học cách nhẫn nhịn.
Chỉ cần trai con sẵn lòng chăm sóc con, cuộc sống của con ở đây sẽ dễ dàng hơn nhiều."
Lý Thanh Lộ nhớ việc cả căn bản thèm cho một sắc mặt , lập tức tức giận :
“Anh chắc chẳng thèm đứa em gái , việc gì con nhận chứ?"
Tăng Mạn :
“Tình cảm đều là do tiếp xúc mà thành, hai đứa quan hệ huyết thống, tiếp xúc thêm một thời gian tự nhiên sẽ thôi."
Buổi tối khi Khương Việt Sơn trở về nhà, khi chuyện , sắc mặt ông cũng .
Ông cảm thấy nhà họ Lý thật là quá quắt.
Năm đó cần đứa trẻ, bây giờ gặp chuyện tìm đến đứa con trai lớn nhờ vả.
Họ coi Minh Nghị là cái gì ?
Có cảm thấy Minh Nghị là trái tim, sẽ đau lòng ?
Muốn gọi là đến, đuổi là ?
Lý Hưng Nghĩa thật là quá vô liêm sỉ!
ông lập tức bày tỏ thái độ mà tiên hỏi Khương Minh Nghị:
“Minh Nghị , nếu con suy nghĩ gì khác thì gia đình cũng tôn trọng ý kiến của con.
Cả nhà đều sẽ ủng hộ con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-535.html.]
Suy cho cùng đó là chuyện riêng của con trai, vẫn nên để tự lên tiếng.
Khương Minh Nghị mỉm :
“Cha, con thực sự chuyện gì .
Con chỉ duy nhất một gia đình thôi."
Khương Việt Sơn gật đầu:
“Để lát nữa cha với cổng bảo vệ một tiếng, cho họ nữa."
Lâm An An ăn sủi cảo , cả.
Ăn cơm xong, cô kéo Khương Minh Nghị ngoài dạo, nhỏ giọng hỏi:
“Anh cả, thực sự chứ?"
Trước đây mới họ sắp đến vui , giờ tìm đến tận cửa, còn bao nhiêu lời lẽ như , tâm trạng mà cho .
“Nếu vui thì cứ , đừng nén trong lòng."
Khương Minh Nghị cô, đưa tay xoa xoa đầu cô.
Lâm An An :
“Anh cả, em nghiêm túc đấy.
Anh đừng kìm nén.
Bất kể là ghét bỏ họ là vẫn còn vương vấn họ, em đều ủng hộ sự lựa chọn của .
Chỉ cần thấy vui là ."
Khương Minh Nghị liền bật :
“An An, thực như em nghĩ .
Anh cũng tức giận mà."
Lâm An An :
“Đó chẳng là chuyện bình thường ?
Ai mà chẳng chút tính khí cơ chứ?
Để em , em thực sự nổi chuyện lấy đức báo oán ."
Khương Minh Nghị :
“ là trọng sĩ diện.
Anh mong trong lòng , luôn là một .
Thế nên một suy nghĩ ."
Nói cái gì bây giờ?
Nói rằng những chuyện hồi nhỏ đều ghi tạc trong lòng ?
Anh cũng thù dai, oán hận mà.
Lâm An An liền hỏi thêm nữa.
Chỉ là cô vẫn chi-a s-ẻ một suy nghĩ của :
“Bất kể trong lòng nghĩ gì, chúng em đều cảm thấy là cả tuyệt vời nhất.
Em là bao che khuyết điểm, còn tiêu chuẩn kép nữa.
Đối với ngoài thì khắt khe, nhưng đối với nhà thì vô cùng rộng rãi.
Em cũng chẳng lành gì .
Thế nên đừng áp lực tâm lý quá lớn, đừng tự đặt yêu cầu quá cao cho bản .
Anh mà thể hiện quá thì sẽ khiến em trông đặc biệt xa đấy."
Khương Minh Nghị:
“..."
Anh nhịn mà bật thành tiếng.
Anh cũng chẳng tính cách của An An là do môi trường nào hun đúc nên nữa.
ngẫm , An An quả thực bao giờ những cảm xúc tiêu cực.
Cô luôn cái cởi mở như .
Có lẽ một ngày nào đó, cũng thể giống như An An.
Ngày hôm , Tăng Mạn đương nhiên tìm đến nữa, nhưng vì sự sắp xếp của Khương Việt Sơn nên bà thể đại viện.
Bà định bụng tìm trực tiếp Khương Minh Nghị.
Thế nhưng nơi đất khách quê , bà căn bản Khương Minh Nghị việc ở .
Nếu hỏi thăm khác, sẽ bà bằng ánh mắt như đặc vụ .
Cuối cùng còn cách nào khác, Tăng Mạn đành tự hỏi thăm xem thanh niên hỗ trợ vùng biên cương ở đây cơ hội tuyển dụng nào .
Sau khi hỏi thăm một hồi, bà nhận thấy tình hình cũng đến nỗi quá tệ.
Hiện nay khu thực nghiệm thường xuyên đạt thành tựu, các địa phương đều đang xây dựng nhà máy.
Vì thanh niên hỗ trợ vùng biên cương khá nhiều cơ hội tham gia thi tuyển dụng.