Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 529
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
......
Trong đội sản xuất Tiểu Bát Giác, đội trưởng Sài núi, dẫn hai đang việc ở trang trại nuôi lợn đó xuống, bảo họ thu dọn đồ đạc để theo của công xã rời khỏi đây.
Hai đều là giáo sư đại học ở tỉnh.
Nghe là bối cảnh hải ngoại, sinh viên tố cáo.
Một giỏi toán, một giỏi ngoại ngữ.
Dù thì cũng giống với những khác.
Đội trưởng Sài cho phép trong đội tiếp xúc với họ, sợ ảnh hưởng.
Những trí thức chắc chắn thông minh hơn đám chân lấm tay bùn, dễ tác động đến xã viên trong đội.
Vì , khi hai điều , ông thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Hai họ thì chẳng biểu cảm gì đặc biệt.
Từ lúc đến đây và bắt đầu nuôi lợn trong núi, họ chẳng còn suy nghĩ gì nữa .
Chỉ là mỗi ngày vẫn âm thầm các công thức xuống đất, những con chữ quen thuộc, để trí nhớ của mờ nhạt .
Giờ chuyển nơi khác, họ cũng chỉ ý nghĩ thuận theo tự nhiên.
Làm xong thủ tục, họ liền theo của công xã đến đón.
Sau khi , đội trưởng Sài mới trút gánh nặng.
Chỉ hy vọng trong đội đừng thêm ngoài nào nữa.
Những việc thì xong, còn lôi thôi, phiền phức.
Đặc biệt là còn nhiệm vụ, thường xuyên lôi những để mở đại hội học tập.
Đó đều là những công việc thêm mệt .
Nhắc đến đại hội học tập, đội trưởng Sài thấy đau đầu.
Thằng cháu đích tôn nhà họ Lâm cũ là Lâm Hữu Thành, cậy học xong trung học, vài chữ, suốt ngày bày trò tổ chức mấy hoạt động trong đội, ảnh hưởng đến công việc sản xuất.
Ông đến tìm nhà họ Lâm để chuyện , nhưng nhà họ Lâm chẳng ai thèm quản.
Làm cha thì bảo quản nổi con trai, chú thì chẳng liên quan đến , cũng mặc kệ.
Khổ nỗi, chính đội trưởng Sài cũng gì nó.
Thằng nhóc rêu rao chú lãnh đạo trong quân đội, bản học thức trung học, thế mà lọt mắt xanh của văn phòng huyện, kiếm một chức vụ.
Băng đỏ đeo tay, chẳng ai dám đụng đến nó.
Đừng là đội trưởng Sài, ngay cả chú ba của Lâm Hữu Thành là Lâm Trường Hỷ cũng nó mắng cho một trận mà dám hó hé lời nào.
Thực ban đầu, Lâm Hữu Thành còn thể hiện quyết tâm đại công vô tư, lúc mở đại hội đem chuyện nhà họ Lâm ngược đãi Lâm An An ngày một tràng.
Kết quả là em Lâm Hữu Quân và em gái Lâm Bình Bình vốn tính nóng nảy, trực tiếp xông lên đài c.h.ử.i bới ầm ĩ với nó.
Kết quả cuối cùng là đôi bên xé xác lẫn .
Những chuyện xa nhà họ Lâm từng chẳng thiếu một món nào, đều lôi ánh sáng hết sạch.
Lúc đó, đám đông bên xem một màn kịch lớn.
Theo quy định, cả nhà họ đều giáo d.ụ.c.
ai bảo tổ tiên mười tám đời nhà họ đều là bần nông cơ chứ?
Hơn nữa, nhà họ còn xuất một hùng chiến đấu.
Vì , cuối cùng hình phạt là bắt cả nhà gánh phân suốt một tháng.
Gánh xong một tháng phân, Lâm Hữu Thành lẽ nhà dễ chọc , nên tầm mắt chuyển hướng bên ngoài.
Suốt ngày rình rập bắt bẻ trong đại đội, gây thù chuốc oán bao nhiêu mà kể.
Đội trưởng Sài cảm thấy, Lâm Hữu Thành cứ như thì chẳng kết cục gì .
Những việc nó tuy do nhà họ Lâm dạy, nhưng ai bảo nó họ Lâm cơ chứ, nhà họ Lâm quản nó, trong đội cũng sẽ ghi hận lên đầu cả nhà họ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-529.html.]
Sau gia đình trong đội chắc chắn sẽ sống yên .
Lần , ông bạn già cùng thủ đô về truyền tai thái độ của Lâm lão nhị đối với nhà họ Lâm cũ.
Ngay cả khi nhà họ Lâm đến thủ đô giúp đỡ Lâm Thường Thắng, nhưng Lâm Thường Thắng cũng chẳng thèm cho cha em một sắc mặt nào.
Người bây giờ đối với quê cũ chẳng còn tình cảm gì nữa, chỉ còn chút lương tâm thôi.
Mỗi tháng gửi tiền phụng dưỡng cho cha , còn những việc khác đều mặc kệ hết.
Vì , sự bất mãn của trong đội đối với nhà họ Lâm cũng chẳng cần kiêng dè Lâm Thường Thắng nữa.
Đội trưởng Sài cảm thấy, Lâm Hữu Thành cứ tiếp tục loạn như , sớm muộn gì cũng hỏng bét.
Đi đấu tố địa chủ, đ-ánh cường hào thì thôi , đằng tìm mấy lão nông trong thôn gây sự gì.
Con gái nhà mua sợi dây đỏ buộc tóc cũng lôi giáo d.ụ.c một trận, cứ thích nâng quan điểm loạn lên.
là bao nhiêu chữ nghĩa học đều đổ xuống sông xuống biển hết.
Ông nhớ đến Lâm An An, một đứa trẻ thông minh và tiền đồ bao, mà nhà họ Lâm vùi dập đến mức bỏ .
Lâm Thủy Căn và Tôn Ngân Hoa đúng là hai kẻ mắt mờ tâm mù.
Đứa con thứ hai tiền đồ thì họ thích.
Đứa cháu gái xuất sắc thì họ sức đày đọa.
Còn đứa cháu đích tôn họ hết mực cưng chiều thì thực sự trở thành một tai họa .
Ông thở dài châm một điếu thu-ốc lào, về phía xa xăm đầy cảm thán.
Cùng lúc đó, những điều từ khắp nơi, khi trải qua nhiều trạm trung chuyển, lên cùng một chuyến tàu hỏa, hướng về cùng một phương trời.
Sau hơn một năm thời gian, nhiều mệt mỏi, phong trần và đầy vẻ sương gió.
Ban đầu giữa họ đều mang theo vài phần phòng , lên tiếng trò chuyện.
ngờ, gặp bạn cũ tàu.
Có quen, tự nhiên bầu khí cũng cởi mở hơn.
Nói chuyện qua , khó tránh khỏi việc hỏi sự nghi hoặc trong lòng:
“Sao đột nhiên để chúng vùng biên cương nhỉ?
Lại còn nhiều cùng như ."
Người bạn cũ đoán:
“Có lẽ bên đó mới xây dựng nông trường chăng?"
“Cũng thể, bên đó đất hoang nhiều, chắc là cần khai hoang."
“Haizz..."
Cũng mang ý kiến khác.
Bởi vì đãi ngộ của những ở các nơi là khác .
Có gặp sự khó dễ, đãi ngộ đương nhiên .
Có gặp những dễ chuyện, những cũng sẵn lòng chi-a s-ẻ với họ một vài tin .
Ví dụ như một , chủ nhiệm nông trường của ông là một khá dễ tính.
Lần khi điều họ , chủ nhiệm bí mật với họ rằng, lẽ đây là chuyện .
Bởi vì điều bộ đều là trí thức, hơn nữa còn là trí thức cao cấp, là những từng kinh nghiệm nghiên cứu và phát triển.
Chỉ thông qua thông tin , thể phân tích một kết luận.
Nếu là khai hoang, tại đưa yêu cầu ?
Chẳng lẽ bắt những như họ nghiên cứu xem khai hoang như thế nào ?
Mang theo sự tò mò đó, tâm trạng của trong suốt chặng đường còn giống như một vũng nước đọng nữa.
Khi cuối cùng họ cũng đến điểm dừng chân, tảng đ-á lớn trong lòng rốt cuộc cũng đặt xuống.