Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 522

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:15:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nếu thì đời sẽ chỉ kém hơn đời mà thôi.”

 

Nói xong chuyện của con cái trong nhà, Giang Việt Sơn nhắc đến việc sắp xếp cho con Giang Nam.

 

Lâm An An bèn kể quyết định của Trương Thục Trân, rằng bà thật sự ly hôn.

 

Nghe thấy , đều im lặng một hồi.

 

Tuy đều ủng hộ nhưng khi thực sự đến bước , ai nấy đều thấy bùi ngùi.

 

dì Trương cũng ở nhà họ Tần mười mấy năm .

 

Cuối cùng kết thúc như thế .

 

Lâm An An là nghĩ thoáng nhất:

 

“Cho dù xảy chuyện , dì Trương lẽ nào thể yên dưỡng già ở nhà họ Tần ?

 

thể trông cậy ai nhà họ Tần đây?

 

Có khi còn chăm sóc Tần Khải Toàn lúc già yếu.

 

Cả nhà chỉ chịu khổ.

 

Không đáng."

 

Giang Việt Sơn :

 

“Cái con bé , suy nghĩ gì mà lạ lùng ?

 

Ở bên ngoài đừng như thế nhé."

 

Thời đại , con gái đều chú trọng sự siêng năng, tề gia nội trợ.

 

Lâm An An :

 

“Con thấy con lý.

 

Cậu ơi, nếu con lấy chồng, ngày nào cũng hầu hạ cả một gia đình lớn, còn chẳng lời nào.

 

Rồi đến tuổi già còn hầu hạ dưỡng già, thấy cuộc sống như ?"

 

“..."

 

Giang Việt Sơn nghĩ , trong lòng thực sự thoải mái chút nào.

 

Thậm chí còn tức giận.

 

Dựa cái gì chứ, một trí thức cao cấp của nhà họ hầu hạ cả một gia đình lớn như .

 

Chỉ cần nghĩ đến thôi là lửa giận bốc lên .

 

Giang Minh Hy lập tức bày tỏ thái độ:

 

“Dù con cũng bằng lòng!"

 

Lưu Vân liếc con gái một cái, thầm nghĩ cũng chẳng trông mong gì con.

 

Với cái tính cách , nếu gả đến nhà khác thì cũng chỉ nhà chịu thiệt thôi.

 

Lâm An An :

 

“Cho nên trong nhà đều quan tâm mợ nhiều hơn.

 

Phải cùng chi-a s-ẻ việc nhà."

 

Lưu Vân:

 

“..."

 

Bà mím môi, nhịn mà mỉm .

 

Giang Việt Sơn cũng hắng giọng, nỡ lên tiếng.

 

Ngoài nhà họ Giang, các gia đình khác trong đại viện con cái cũng đang tiến hành giáo d.ụ.c gia đình.

 

Những vấn đề liên tục nổ ở nhà họ Tần khiến các vị lãnh đạo trong đại viện thực sự nhận rằng, bản nỗ lực thôi là đủ.

 

Nếu gặp một đứa con phá gia chi t.ử, bao nhiêu nỗ lực cũng đổ sông đổ biển hết.

 

Cuối cùng còn chẳng còn mặt mũi nào ai.

 

, ai nấy đều dạy bảo con cái đừng những chuyện bất chính.

 

Phải quang minh chính đại.

 

Ngày thường bản cũng chú ý một chút, nếu ý gì thì nên giữ cách thích hợp với khác.

 

Giống như Giang Minh Đức , hãm hại, cho dù là con trai của thủ trưởng Giang thì cũng chịu xử lý.

 

Lần là do may mắn, nếu cởi bỏ quân phục bây giờ chính là .

 

Ngoài việc giáo d.ụ.c, ở nhiều gia đình thậm chí còn vang lên tiếng nỉ non, đó là những đứa trẻ bướng bỉnh đang giáo d.ụ.c bằng đòn roi.

 

Ngày thường chạy lung tung trong đại viện ai quản, bây giờ bắt đầu quản .

 

Trái ngược với các gia đình khác, bên nhà họ Tần yên tĩnh.

 

Tần Minh và Tần Tư Vũ trở về.

 

Hành động của hai đến mức tù, nên khi điều tra rõ ràng và kết quả xử lý, cũng thả .

 

Chỉ là thả nhưng cũng chẳng gì vui vẻ cả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-522.html.]

Thả nhưng tiền đồ cũng mất sạch.

 

Chẳng thà cứ nhốt mãi, ít nhất chức vụ vẫn còn.

 

Còn một tia hy vọng.

 

Trương Thục Trân vẫn trở về, trong nhà lạnh lẽo vắng vẻ.

 

Ngay cả cơm cũng chẳng ai nấu.

 

Tần Khải Toàn bảo cảnh vệ bên cạnh giúp mua cơm từ căng tin về.

 

Lúc mang về cơm canh nguội ngắt.

 

trong nhà đến một hâm nóng cơm cũng .

 

Những năm qua, họ quen với cuộc sống khác chăm sóc.

 

Bây giờ còn chăm sóc đó nữa, họ đột nhiên chẳng gì cả.

 

nhà họ Tần hề nghĩ đến những cái của Trương Thục Trân.

 

Bởi vì bây giờ họ trở nên như thế , tất cả đều trách Trương Thục Trân.

 

Họ cho rằng nếu Trương Thục Trân lấy cuốn nhật ký đó thì chuyện ầm ĩ đến mức .

 

Họ sắp thành công .

 

Tần Minh ngừng phàn nàn, Tần Tư Vũ dám hé răng.

 

Sợ trách móc chuyện nhật ký.

 

Tần Khải Toàn cũng gì nhiều, chỉ bảo họ từ nay về khiêm tốn.

 

Đừng gây chuyện nữa.

 

Đợi tình hình lên, ông chuyển ngành, trong nhà vẫn còn hy vọng.

 

Hơn nữa khi chuyện lắng xuống, sắp xếp cho họ công việc bình thường khác cũng thành vấn đề.

 

Tuy công việc bình thường đối với bình thường là một bát cơm sắt , nhưng đối với hai em họ thì đều chút chướng mắt.

 

cũng chẳng còn cách nào khác.

 

Chỉ là khi ăn xong, Tần Khải Toàn vẫn với con gái một câu:

 

“Tư Vũ , đừng nhật ký nữa."

 

Trở về phòng, Tần Tư Vũ tủi nhục sấp giường.

 

cũng ngờ hủy hoại bởi cuốn nhật ký.

 

Thói quen bắt đầu từ bao giờ, chính cô cũng nhớ rõ nữa.

 

Chỉ đầu tiên nhật ký là ngày đầu tiên Giang Nam đến nhà, cô phát hiện chỉ cần một câu vu vơ của khiến cô bé trông vẻ hào nhoáng vui, cô cảm thấy thành tựu, nên ghi chép chuyện đó.

 

Dường như từ lúc đó, cô thói quen như .

 

Giống như , cô thể quên tâm trạng tự ti khi ở đại viện thủ đô.

 

Sẽ cảm thấy bản thật ưu tú.

 

Sau khi chuyện giải quyết, Lâm An An tự nhiên cần thường xuyên về.

 

công việc quá bận rộn, hơn nữa thời tiết cũng ngày càng lạnh hơn.

 

Tuy nhiên, thông qua Giang Nam ngày nào cũng về nhà, Lâm An An vẫn nắm rõ những diễn biến đó.

 

Ví dụ như thủ tục ly hôn diễn thuận lợi, Tần Khải Toàn hề gây khó dễ chút nào.

 

Lâm An An cũng thấy lạ, tình trạng nhà họ Tần hiện giờ, Trương Thục Trân cũng thể nào sống chung với họ nữa.

 

Thậm chí họ còn đề phòng dì Trương ngày thường để mắt đến họ.

 

Chi bằng sớm chia tay cho xong.

 

Sau khi ly hôn, Trương Thục Trân cũng chỗ ở trong nhà máy diêm.

 

Một căn phòng đơn nhỏ, nhưng một ở thì đủ.

 

Bây giờ bà ngày nào cũng ăn ở căng tin, tự nấu cơm nữa.

 

Con cũng rảnh rang hơn, chuẩn việc cho thật .

 

Sau đó buổi tối vẫn còn thời gian, Giang Nam đăng ký cho bà một lớp học bổ túc văn hóa ban đêm.

 

Chủ yếu là để xóa mù chữ, phấn đấu nhận mặt chữ nhiều hơn một chút.

 

Sau thể tự báo và sách vở.

 

“Mẹ với hối hận, bảo nếu sớm sẽ nông nỗi thì ban đầu kết hôn .

 

Cứ một nuôi , lẽ những năm qua sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Công việc cũng sẽ hơn.

 

Mẹ còn dạy bảo , đừng nghĩ đến chuyện dựa dẫm đàn ông, đặc biệt là đàn ông rổ rá cạp .

 

Trông cậy họ bằng tự năng lực.

 

Mẹ bảo cuối cùng vẫn dựa công việc .

 

Nếu công việc , nửa đời của mới thực sự còn hy vọng gì nữa."

 

 

Loading...