Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 501

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:07:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe thấy từng lời phân tích và ý kiến đóng góp của Lâm An An.

 

Giang Nam vốn dĩ đang mịt mù đột nhiên cảm thấy bừng tỉnh đại ngộ.”

 

“An An, cảm ơn cô.

 

Có cô thật .

 

Cô còn nhỏ hơn hai tuổi mà hiểu nhiều hơn ."

 

Lâm An An :

 

“Có lẽ vì từ nhỏ đến lớn chỗ dựa dẫm, duy nhất thể dựa chỉ chính .

 

quen với việc cân nhắc nhiều vấn đề.

 

Thực nếu cô ở cảnh của , tự nhiên cô sẽ tìm đường lui cho thôi."

 

Giang Nam bần thần một lúc, cô nghĩ rằng, những năm qua thực sự sống định, cho nên mới cái gan để loạn .

 

Cho dù cô vui đến mức nào, nhưng ít nhất cũng chỗ ở, cơm ăn.

 

Còn thể học.

 

nên oán khí gì cả, cô hạnh phúc hơn nhiều .

 

Nên dành hết tâm trí việc chính, chứ oán trời trách đất.

 

Người chê bai cô thì liên quan gì ?

 

Nếu giống như An An, từ nhỏ ngay cả việc ăn cơm cũng thành vấn đề thì thể những tâm tư chứ.

 

Nói cho cùng, vẫn là do quá nhàn rỗi.

 

Cũng vì , khi Trương Thục Trân đến tìm cô , cô gặp.

 

Bởi vì thể phủ nhận, những năm qua, vẫn luôn là chỗ dựa của cô .

 

Trương Thục Trân ở cổng lớn đợi một lúc, thấy Giang Nam thì vui mừng.

 

mặt vẫn cố tỏ nghiêm nghị, thể hiện đang tức giận.

 

Muốn để con gái chịu thua.

 

“Nam Nam, cả đêm qua ngủ .

 

Cứ nghĩ đến việc con đòi đoạn tuyệt quan hệ với là trong lòng đau xót."

 

Giang Nam :

 

“Con là liên lụy đến .

 

Cũng chỉ vì chuyện mà con những lời đó với ."

 

Trương Thục Trân buồn bã :

 

“Là liên lụy đến con , , chuyện là do bốc đồng."

 

Nhìn thấy thái độ của Trương Thục Trân, lòng Giang Nam lập tức mềm nhũn.

 

Trong lòng cô thực chất vẫn luôn xót xa cho .

 

Vất vả cực nhọc như , nhưng cuộc sống như những dì khác trong đại viện.

 

Nhà ít nhất con cái còn tôn trọng .

 

Người thể quản giáo con cái trong nhà.

 

thực sự chẳng trông mong gì.

 

đang định an ủi một chút, kết quả thấy:

 

“Chú Tần của con hôm qua cũng về trách mắng , chuyện là sai .

 

Ban đầu tưởng chuyện cứ để gánh vác là , nhưng chú Tần gánh nổi, ông cũng chịu trách nhiệm.

 

Cho nên Nam Nam, con thể tìm bác Khương của con giúp vài câu .

 

Bảo bác đừng trách chú Tần của con.

 

Chuyện đều là do cả."

 

Giang Nam:

 

...

 

“Mẹ đến tìm con chỉ vì chuyện ?"

 

Trương Thục Trân :

 

“Đương nhiên là chỉ , còn chuyện tại con dọn ngoài ở nữa.

 

Cả đêm con về nhà, con ở ?

 

Con là con gái lớn , thể qua đêm ở bên ngoài ."

 

“Con ở bên cùng với bạn, cũng chỉ ở một đêm thôi.

 

Con đang định tìm bác Khương nhờ giúp đỡ, nhưng giúp chú Tần, con là bác Khương giúp con tìm một chỗ ở.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-501.html.]

Ân tình của ba con, chính bản con còn nỡ dùng, lẽ nào con dùng cho khác ?"

 

Trương Thục Trân còn kịp nổi giận vì chuyện Giang Nam tìm chỗ ở dọn ngoài, thấy những lời lạnh nhạt phía .

 

Người khác gì chứ, đó là chú Tần của con mà.

 

“Sao con thể như chứ, đều là một nhà cả, con như thật khách sáo quá."

 

“Con chính là khách sáo đấy, dù con cũng coi bọn họ là một nhà.

 

Bọn họ cũng thôi.

 

Mẹ, đừng nữa.

 

Chuyện con sẽ quản .

 

Sau con sẽ phụng dưỡng , nhưng con sẽ ở nhà họ Tần nữa ."

 

Trương Thục Trân còn giảng đạo lý với con gái, đột nhiên mấy chiếc máy cày chạy tới, đó là một nhóm ào ào xuống.

 

Lại hướng về phía cổng lớn quân khu mà tới, cảnh vệ ở cổng vội vàng hối thúc nào thì , nào thì .

 

Giang Nam vội vàng bảo , đó khu thí nghiệm.

 

Trương Thục Trân thì kéo sang một bên.

 

còn hiểu chuyện gì đang xảy thì thấy hai bên bắt đầu đối đầu với .

 

Một nhóm đeo băng tay đỏ la hét đòi của quân khu giao những phần t.ử .

 

Đừng bao che cho những phần t.ử đó.

 

Trận thế đối với Trương Thục Trân mà đáng sợ.

 

Đặc biệt là chuyện do bà gây .

 

Lúc thực sự nhận chuyện gì .

 

Sợ hãi vội vàng bỏ chạy.

 

Người của quân khu đương nhiên cũng nhận tin tức , những đó yên phận nữa.

 

Chỉ riêng khu vực trong thành phố vẫn thỏa mãn lòng bọn họ.

 

Lần quân khu tiếp tục để mặc cho bọn họ loạn, chỉ tăng thêm nhân lực ở cổng lớn.

 

Để đối đầu với bọn họ.

 

Thế là cuộc đối đầu kéo dài thêm một ngày nữa.

 

Người bên trong khu thí nghiệm vẫn chút căng thẳng, mặc dù , nhưng tình hình cũng khiến bọn họ lo lắng.

 

Sợ lúc nào đó sẽ trực tiếp xông bắt .

 

Hơn nữa của khu hai vẫn thể đến khu một, bọn họ thể tham gia công việc .

 

Một dự án mới bắt đầu ảnh hưởng.

 

Lâm An An cảm thấy tình hình ảnh hưởng đến công việc.

 

Lòng đều yên định, thí nghiệm chứ.

 

cô cũng , chuyện vội , chỉ thể đợi kết quả thôi.

 

Cô tin rằng, sự sắp xếp, và chuyện cuối cùng ước chừng sẽ ảnh hưởng lớn.

 

Theo như những tin tức mà cô từ cả, cùng với suy đoán của , hai bên đây đều đang mượn “chuyện nhỏ" để một chuyện lớn.

 

Huyện chuẩn lấy cái cớ để tấn công khu thí nghiệm, thực chất cũng là vươn tay trong quân khu.

 

Vậy thì hiện giờ quân khu chỉ đối đầu với bọn họ mà đưa phản hồi nào khác, e rằng cũng là một hành động lớn nào đó.

 

Sau một ngày đối đầu, những đó rời .

 

Giang Nam vốn định tìm Khương Việt Sơn nhờ giúp đỡ, nhân tiện đề cập đến chuyện hủy bỏ hôn ước.

 

thấy tình hình , cảm thấy bác Khương lúc chắc hẳn đang bận rộn với những việc , cô cũng tiện gây thêm rắc rối cho lúc .

 

Nên chỉ thể về nhà họ Tần.

 

Lúc bước cổng nhà họ Tần, tiếng mắng mỏ bản trong lòng cô càng lớn hơn.

 

Biết rõ là kẻ nhà để về, sớm dự tính cho chứ?

 

phát hiện thực sự ngu ngốc nhu nhược.

 

nhịn mà sùng bái Lâm An An, ngưỡng mộ cô sống một cách thấu đáo.

 

Người nhà họ Tần thấy cô về thì thở phào nhẹ nhõm.

 

Những lời như đoạn tuyệt quan hệ chắc chỉ là chơi thôi.

 

Trương Thục Trân hôm nay một phen hú vía, còn kịp với Tần Khải Toàn về thái độ của Giang Nam.

 

Lúc thấy Giang Nam về, bà cũng nhẹ lòng hơn một chút.

 

Giang Nam về xong là trực tiếp đun nước nóng tắm rửa nghỉ ngơi ngay.

 

Cửa phòng cũng chốt c.h.ặ.t.

 

 

Loading...