Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 474
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:00:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Còn một sẽ tham gia công việc của các lớp đào tạo.
Dù ở đây cũng thiếu , đến bao nhiêu nữa cũng đều thể sắp xếp hết.”
Giáo sư Tần và những khác bắt đầu xem xét.
Họ phát hiện cả những chuyên gia thành tựu khá lớn trong lĩnh vực máy tính.
Giáo sư Tần còn thấy quen cũ của , Khâu Phúc Sinh.
Ông với Lâm An An, vị Khâu Phúc Sinh chính là một chuyên gia nghiên cứu sâu về ngôn ngữ máy tính.
“Chẳng cháu nghiên cứu sâu về ngôn ngữ máy tính ?
Lần , để ông chỉ điểm cho cháu, còn hơn là cháu tự mày mò nhiều.”
Hai đến đều là những nhân tài cao cấp thể phòng nghiên cứu máy tính.
Bên cạnh niềm vui, giáo sư Tần cũng chút chạnh lòng.
Nếu thể lựa chọn, đương nhiên ông mong thể ở đơn vị cũ.
Sau khi phân phối xong, nhân sự ở khu thí nghiệm hai đều tiến hành điều chỉnh và sắp xếp một lượt.
Cũng chỉ những bác sĩ như Thái quốc y là chỗ để .
Bởi vì những nhân viên thuộc loại ở đây nghiên cứu.
cũng để họ nhàn rỗi, trực tiếp sắp xếp đến trạm xá.
Trước đây trạm xá chỉ một bác sĩ, vị bác sĩ đó đôi khi cũng cách nào nghỉ ngơi.
Những lúc gặp họp thì càng bận rộn hơn.
Dù y tế ở bên vẫn còn kém, nhân viên y tế đủ.
Bây giờ thì , bác sĩ đến , bất kể là đông y tây y, thể chữa bệnh đều là bác sĩ giỏi.
Những bạn cũ gặp khiến những mới đến yên tâm.
Giáo sư Tần ôm chầm lấy bạn học cũ của :
“Lão Khâu, ông cũng đến !”
Lão Khâu :
“Ôi, sớm thế , hồi đó nên cùng ông .
Ông bảo thế là khổ sở vì cái gì chứ?”
Giáo sư Tần :
“Đừng hối hận vì những lựa chọn trong quá khứ, ai tương lai sẽ .
Bây giờ đến đây là , cứ yên tâm cùng chúng việc.
Tuy điều kiện bằng lúc , nhưng nơi yên tĩnh.”
Lão Khâu cũng chút thẩn thờ:
“ , yên tĩnh.”
Bước khỏi phố thị náo nhiệt, lúc mới sự yên tĩnh quý giá và khó đến nhường nào.
Cũng giống như lão Khâu, trong các phòng thí nghiệm khác, mỗi đều niềm vui riêng.
Vừa về cuộc sống hiện tại của họ ở đây, về công việc phân phối ngày hôm nay.
Biết trong đó một chênh lệch, những mới đến hôm nay cũng gì.
Mọi đều nghĩ thoáng.
Dù thì cũng đến muộn, còn đến bằng cách .
Bây giờ đãi ngộ thế là điều dám mơ tới .
Người ở khu một bảo bọn họ đừng tiêu cực, nhất định giữ vững nhiệt huyết công việc, sớm ngày tạo thành tích.
Dù nơi cũng đầu tư nhiều như , còn mạo hiểm rủi ro lớn như thế, chút thành tích nào thì xứng đáng với chứ?
Cái chính là, chứng minh giá trị của , nhỡ thật sự đến những nơi xa xôi hẻo lánh hơn thì .
“Như vợ chồng lão Hà ở phòng nghiên cứu phân bón đấy, hồi mới đến đây, họ từng ở trang trại vùng sâu vùng xa một thời gian đấy.
Nghe bên đó cực kỳ gian khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-474.html.]
Trời lạnh gì, quan trọng là dùng nước cũng khó khăn.
Ăn cơm thì càng khỏi bàn.
Làm việc đồng áng cũng từ sáng sớm đến tối mịt.
Họ bảo khi nếm trải những ngày tháng khổ cực đó mới đến đây, đúng là một trời một vực.”
Tình huống mới phù hợp với những gì những mới đến dò hỏi .
, lẽ họ đến để trải qua những ngày tháng như thế.
Bây giờ thế , ngược thật sự ngoài dự kiến.
Bên cạnh sự ngạc nhiên vui mừng, trong lòng họ cũng trân trọng, giữ vững những ngày tháng như hiện tại.
Thế là cũng chẳng màng đến chuyện hàn huyên nữa, vội vàng tìm hiểu tiến độ thí nghiệm hiện tại, xem thể tham gia giai đoạn nào.
Không thể ở đây ăn cơm trắng, nhàn rỗi .
Bất kể là khu một khu hai, bất kể đây trong lòng họ suy nghĩ gì, bây giờ đến đây, tâm thái của tự nhiên cũng đổi theo.
Nếu đây còn tranh giành chút danh tiếng, thì bây giờ cũng trở nên thực tế hơn nhiều.
Mục đích chỉ một, đó là tạo thành quả.
Bất kể là ai chủ trì dự án thí nghiệm, đều tạo thật nhiều thành quả, như mới thể để cuộc sống yên tĩnh hiện tại tiếp diễn.
Cho nên đối với những mới đến, những cũng khó, mà cố gắng giúp họ tham gia những công việc , quen với môi trường ở đây.
Lúc , Lâm An An cũng đang theo các giáo sư để giới thiệu tình hình dự án nghiên cứu cho những mới đến.
Nhìn thấy thành quả của nhóm giáo sư Tần, những cuối cùng cũng yên tâm, thể tạo thành quả.
Điều chứng tỏ điều kiện nghiên cứu phát triển ở đây cũng quá tệ, là một môi trường thể tạo thành quả nghiên cứu.
Thực các vị lãnh đạo lớn ở thủ đô cũng coi trọng nghiên cứu khoa học, ủng hộ việc nghiên cứu của họ.
Những lúc đất nước khó khăn như thế mà kinh phí cấp xuống vẫn đủ.
Nếu thì công việc nghiên cứu về máy tính của họ cũng thể tiến triển nhanh như , thể ngừng đuổi kịp kỹ thuật nước ngoài, rút ngắn cách với .
Nhà nước thật sự đang nỗ lực hết để ủng hộ họ bồi dưỡng năng lực tự nghiên cứu và phát triển.
Cho nên mới những kỹ thuật máy tính tự nghiên cứu ngừng đời.
Từ một vùng đất trống về máy tính đến khi năng lực tự nghiên cứu phát triển, cũng chỉ mất vỏn vẹn mười mấy năm công lao mà thôi, thể tách rời sự ủng hộ to lớn của đội ngũ quốc gia.
Đây cũng là lý do vì Khâu Phúc Sinh lúc đầu rời .
Viện nghiên cứu Hải Thành thật sự cái gì cũng thuận tiện, cần cái gì cũng thể điều động quốc.
ngăn nổi việc ông dạy dỗ những kẻ vô ơn, đám trẻ tuổi hùa theo loạn, khiến ông cũng .
May mà vẫn còn một đồng chí già tiếp tục công việc tại viện nghiên cứu Hải Thành.
Hy vọng họ thể tiếp tục tạo thành quả nghiên cứu ở Hải Thành.
Còn ông, cũng sẽ tiếp tục tỏa sáng và cống hiến ở đây.
“Ở đây thực cũng khá .”
Nhóm giáo sư Tần đều :
“ , bên tuy môi trường bên ngoài , nhưng môi trường nghiên cứu thì .
Mấy phòng thí nghiệm ở gần , ngày thường cũng hỗ trợ lẫn .
Có khó khăn gì thì cùng vượt qua.
ở đây cũng quen nhiều bạn bè , đúng là trong hoạn nạn thấy chân tình.
Lão Khâu, lão Tống, chào mừng các ông gia nhập, đội ngũ của chúng thêm các ông thì sẽ càng hơn .”
Nghe thấy lời , những mới đến cũng đều an tâm.
Khâu Phúc Sinh ngoài sự an tâm, cũng thấy nhẹ nhõm.
Đến đây gặp bạn cũ, quan trọng là cũng hoan nghênh ông, hề chê bai.
Nghĩ đến hồi ở Hải Thành, khi xảy chuyện, hàng xóm xung quanh tránh ông như tránh tà, bạn bè cũng dám liên lạc.
Tuy đó là lẽ thường tình, nhưng trong lòng cũng khỏi chút nguội lạnh.