Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 461
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:00:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngoại trừ buổi sáng thể ăn một bữa cơm đàng hoàng, bữa trưa và bữa tối thường xuyên đều quên mất.
Trợ lý mang cơm đến phòng thí nghiệm, đều nguội lạnh hết cả , cũng .
Đôi khi cũng chẳng quản nóng lạnh, cứ thế mà ăn.”
Giáo sư Đào cực kỳ lo lắng, mà khuyên .
Liền cảm thán với bọn Lâm An An, đây chỉ hy vọng thể việc , nhưng bây giờ cũng quá liều mạng .
Sợ c-ơ th-ể chịu nổi.
Lâm An An dạo chính cũng bận, trái cũng mấy chú ý đến sự đổi của Thẩm Vũ Hành.
Nghe giáo sư Đào như , liền nghĩ bụng qua đó xem thử, đừng để kích động bởi chuyện gì đó.
Bộ não thiên tài chẳng lẽ khác với bình thường ?
Dù Lâm An An cũng chỉ quen mỗi một thiên tài như thôi.
Cho nên thực sự đây coi là bình thường .
Cấp bậc của Lâm An An, quyền hạn vẫn khá cao, vì thường xuyên tham gia vận hành máy tính của các phòng thí nghiệm khác , nên trái thể phòng thí nghiệm của bọn Thẩm Vũ Hành.
Lúc cô đến, Thẩm Vũ Hành đang cả chìm đắm một loại cảnh giới quên .
Giống như gặp khó khăn gì đó .
Nhìn thấy như thế , Lâm An An liền ngay, đây là gặp vấn đề nan giải mấu chốt .
Cô cũng nên phiền .
Nếu Thẩm Vũ Hành đang suy nghĩ vấn đề quan trọng thì ?
Cô phiền như , chẳng lẽ rối loạn mạch suy nghĩ của ?
Chỉ cần tự đặt cảnh đó một chút, Lâm An An cảm thấy sẽ phiền muộn.
Bỏ , là sáng mai lúc chạy bộ thì hỏi một chút .
“Lâm An An?"
Ngay lúc Lâm An An nghĩ thông suốt, đang định rời , Thẩm Vũ Hành đột nhiên gọi cô một tiếng.
“Anh đến ?"
Lâm An An kinh ngạc, còn tưởng rằng Thẩm Vũ Hành đạt đến cảnh giới quên chứ.
Không ngờ còn thể chú ý đến cô cơ đấy.
Uổng cho cô còn ở đây do dự xem nên gọi .
Thẩm Vũ Hành :
“ chú ý thấy ."
Tiếng bước chân của Lâm An An, thấy.
Trong đầu nhớ rõ âm thanh .
Tần suất bước trong mắt là đặc biệt.
Lâm An An hỏi:
“ phiền ?"
“Không ."
Thẩm Vũ Hành lắc đầu:
“ vẫn suy nghĩ thứ ."
Trong đầu một chút linh cảm cũng .
Anh luôn cảm thấy sắp tìm thấy điểm mấu chốt đó , nhưng sờ soạn .
Người thì sốt ruột.
Càng sốt ruột càng nghĩ .
Cũng ăn cơm nghỉ ngơi.
Đợi Lâm An An đến , mới thoát khỏi trạng thái .
Lâm An An :
“Nghe giáo sư Đào dạo ăn cơm đúng giờ, cũng nghỉ ngơi t.ử tế.
Trách sáng nay thấy tinh thần cũng lắm.
Anh đây là đến thời điểm mấu chốt của nghiên cứu ?"
Thẩm Vũ Hành :
“Là gặp một khó khăn."
Lâm An An :
“Thí nghiệm của chúng cũng luôn gặp khó khăn, đây cũng luôn thích xong hết việc mới nghỉ ngơi, nhưng phát hiện điều đó .
Trạng thái c-ơ th-ể , càng ảnh hưởng đến đại não.
Thà rằng thả lỏng một chút.
Nghỉ ngơi , đầu óc mới minh mẫn ."
Thẩm Vũ Hành cúi đầu:
“ sớm thành nghiên cứu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-461.html.]
“Đó là chuyện một sớm một chiều.
Anh ăn cơm ."
Lâm An An chỉ chỉ hộp cơm.
“Được."
Thẩm Vũ Hành lúc mới qua ăn cơm, thực cũng chẳng nếm mùi vị gì.
Chỉ là cứ trông mong đống tài liệu .
Lâm An An :
“ giúp mang qua đây, thể ăn xem."
Sau đó hỏi:
“Có chạm ?"
Chỉ sợ là tài liệu bí mật gì đó chạm .
Mắt Thẩm Vũ Hành sáng rỡ gật đầu.
Tất nhiên là thể chạm .
Những thứ chính là món quà của dành cho cô.
Lâm An An từng chút một dọn dẹp, mắt trái thấy những thứ đó.
Cô dù cũng là từng nghiên cứu về mạch tích hợp, tự nhiên hiểu đôi chút.
Nhìn Thẩm Vũ Hành dường như đang nghiên cứu một loại kỹ thuật xử lý phiến silicon.
Đây là để chuẩn cho mạch tích hợp quy mô lớn.
Công việc nghiên cứu phát triển của giáo sư Hứa hiện tại cũng mấy thuận lợi, hiện giờ cũng đang thực hiện như một nhiệm vụ tấn công then chốt.
Điều thực cũng bất lực, tuy ở đây các phương diện đều ủng hộ, nhưng điều kiện nghiên cứu phát triển ở đây vẫn cách với thủ đô.
Việc trao đổi thông tin với các viện nghiên cứu khác cũng hề dễ dàng.
Bây giờ đều cắt đứt liên lạc .
Hơn nữa tận mắt thấy đều bắt đầu tạo thu nhập cho vùng biên giới , phía bên còn nghiên cứu phát triển lâu dài, áp lực của đội ngũ cũng lớn.
Thẩm Vũ Hành ăn cơm, chằm chằm tài liệu, thỉnh thoảng ngước mắt lên Lâm An An một cái.
Lâm An An tự nhiên chú ý thấy:
“ ở đây phiền , về đây.
Anh ăn hết cơm nhé."
Gấp rút thí nghiệm thì , chỉ cần nhớ đến chuyện quá khứ là .
Vừa cô mới thấy, bao cát ngoài đều còn hình vẽ nữa .
Xem dạo dùng cái nữa.
Đây chẳng lẽ chứng tỏ, Thẩm Vũ Hành dần dần bước khỏi quá khứ ?
Với tư cách là bạn bè, Lâm An An mừng cho .
Trong những bạn mà cô tiếp xúc, Thẩm Vũ Hành là dễ thỏa mãn nhất.
Có lẽ vì đây nhận quá ít, cho nên những phương pháp thô sơ ban đầu của cô, cũng thể khiến chấp nhận, và còn tác dụng nữa.
Thấy Lâm An An , động tác ăn cơm của Thẩm Vũ Hành cũng chậm , chút hụt hẫng.
Sau đó thấy tài liệu, bắt đầu phấn chấn trở .
Tháng sáu là sinh nhật của An An, thành tháng sáu....
Cuối tuần, Lâm An An lúc lên lớp phát hiện , Tần Minh đến.
Đây là thật sự đến nữa ?
Dù Tần Tư Vũ cũng giải thích với cô.
Sau khi ký tên xong, liền trực tiếp lên lớp.
Lâm An An cũng nghĩ nhiều, tiếp tục dạy học cho .
Trên lớp học, Khương Minh Hi vẫn trưng bộ mặt thối, rõ ràng là vẫn còn đang trong dáng vẻ dỗi hờn.
Về tình huống , Lâm An An cũng thể hiểu nổi.
Dỗi hờn như , chẳng lẽ thấy khó chịu ?
Trái là Giang Nam, dường như cũng đầy tâm sự.
Cũng đang nghĩ cái gì.
Sau khi tan học, cô về phòng thí nghiệm, mà mua thức ăn, về nhà .
Bởi vì là Chủ nhật, nên mợ Lưu Vân ở nhà.
Nhìn thấy cô về, còn khá vui vẻ:
“Nghe Minh Nghị cháu bận, mợ còn đang nghĩ bao giờ cháu mới về đây.
Lần hiếm khi thể về ban ngày."
Trước đây đều là bận rộn đến tối mịt mới về ở một đêm.
“Thực công việc ở phòng thí nghiệm chính là bận một hồi rảnh một hồi, chủ yếu là do bản cháu cảm thấy học vấn của đủ, đôi khi liền học tập nhiều hơn."