Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 443
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:00:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm An An :
“Chuyện là đương nhiên mà, chúng là những đầu, ai cũng kinh nghiệm.
Giờ chúng cứ rút kinh nghiệm thôi, lớp tập huấn cũng sẽ ngày càng trưởng thành và quy củ hơn."
Hà An Na trở nên phấn khích:
“Chúng là những đầu tiên của lớp tập huấn, chuyện đều do chúng mày mò, gây dựng, cảm giác thành tựu quá mất.
Không , tối nay chúng nhất định nghiên cứu cho kỹ."
Bên nhà họ Tần, Tần Minh về đến nhà Tần Tư Vũ chặn ngoài cửa, đó kéo đến chỗ để chuyện.
“Anh, về muộn thế?"
Tần Minh đáp:
“Đi việc chút."
Tần Tư Vũ :
“Làm việc gì, là tìm cô giáo Hà đó chứ?"
Tần Minh cô :
“Cái con bé , gì thế hả, thể?
Anh ngoài việc chính sự mà."
Tần Tư Vũ thở dài, lo lắng :
“Anh , bình thường mắt của cao lắm, bình thường còn chẳng thèm liếc mắt một cái, nhưng cô Hà , từ lúc lớp cứ chằm chằm, ánh mắt cô khác hẳn những khác.
Chúng lớn lên cùng , em hiểu mà.
Chẳng qua lúc đó Minh Hy ở đó nên em tiện gì thôi."
Bị em gái trúng tâm tư, Tần Minh lập tức nên lời.
Tần Tư Vũ vẻ mặt lo lắng :
“Dù thì cũng tỉnh táo một chút.
Anh nên tìm đối tượng như thế nào thì tự rõ.
Cô giáo Hà đó, em đều quan sát , chắc chắn xuất từ gia đình cán bộ, hơn nữa bối cảnh gia đình e là .
Em cô ảnh hưởng."
Tần Minh thấy cô quan tâm đến thì :
“Yên tâm , tự chừng mực."
Trong lòng thể rõ chứ?
Cùng lứa tuổi với , Khương Minh Đức thăng lên phó tiểu đoàn trưởng , còn vẫn chỉ là một đại đội trưởng của một đại đội bình thường.
Đó chính là cách.
Làm thể rõ ?
Thấy biểu cảm của Tần Minh, Tần Tư Vũ cũng yên tâm.
Cô tin rằng, những gì thấy và thấy ở thủ đô năm xưa chỉ mang ảnh hưởng sâu sắc cho cô , mà hai trai của cô cũng đều ảnh hưởng.
Sau khi thành lập nước, bố họ là Tần Khải Toàn phân công đến đây lãnh đạo, ban đầu họ cũng thấy khá mãn nguyện.
một bố thủ đô họp, họ theo.
Sau đó ở tại nhà khách quân khu.
Còn thấy đại viện ở thủ đô.
Thấy môi trường sống ở bên đó.
Anh em họ thấy sự chênh lệch.
Chỉ riêng chỗ ở giống , đại viện của sạch sẽ ngăn nắp, bên trong cái gì cũng .
Hơn nữa còn nhà kiểu Tây để ở.
Nhà vệ sinh đều ở trong nhà.
Còn đại viện bên của họ thì , tuy là nhà gạch nhưng chẳng gì cả.
Nhà vệ sinh vẫn là hố xí lộ thiên.
Hồi đó họ còn từng thấy xe đạp, mà mấy đứa trẻ mới vài tuổi ở đại viện quân khu thủ đô xe đạp đồ chơi .
Nghe còn là hàng nhập khẩu từ nước ngoài.
Ăn mặc thì càng khỏi , quần áo chỉnh tề.
Đâu như họ, lúc đó vẫn còn mặc đồ vá, mặt còn vết thương do trời lạnh.
Hồi đó họ cảm thấy tự ti , dạo phố, phát hiện bên ngoài mua đồ cũng thuận tiện, hàng cung ứng cái gì cũng .
Không giống như họ, cửa hàng cung ứng thường xuyên chẳng mua gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-443.html.]
Gần đại viện quân khu thủ đô một nhà hàng.
Người gọi đó là nhà hàng Tây, dân ở đó gọi là “Lão Mạc".
Một bữa cơm tốn đến mấy đồng bạc.
Trước lúc đó, đừng là ăn, ngay cả họ cũng từng qua.
Lúc đó tuổi còn nhỏ, về đến nhà khách liền hỏi bố, nhà chuyển đến thủ đô.
Khi đó bố họ là Tần Khải Toàn chỉ quốc gia cần, để họ ở thì họ nên ở đó.
là trẻ con, họ suy nghĩ nhiều đến .
Chỉ ghi nhớ những thứ ăn, mặc, chơi.
Vốn dĩ những xung quanh đều , đều như nên trong lòng ý nghĩ gì khác.
đột nhiên thấy những thứ đó , ai mà chẳng cảm thấy bất thăng bằng.
Cùng là nhà quân nhân, môi trường của chúng còn khổ hơn, tại cách lớn như ?
Dù Tần Tư Vũ suốt những năm qua vẫn luôn ghi nhớ chuyện .
gia đình họ ai giúp đỡ, ở cái nơi hẻo lánh .
Cô .
Thế là cô luôn tự chú ý đến tin tức, báo chí bên đó.
Thậm chí thường xuyên xem phim, xem các nữ diễn viên của xưởng phim thủ đô trông như thế nào.
Học theo cách ăn diện của họ, hy vọng khi đến thủ đô nữa sẽ cảm thấy tự ti.
Sau nhà họ Khương cũng đến nơi .
Nghe vốn dĩ thể ở thủ đô, chỉ là tự nguyện đến nơi thôi.
Hồi đó em Tần Tư Vũ còn lẩm bẩm ở nhà, bảo họ ngốc.
Về nữa chính là việc bố cô kết hôn với của Giang Nam, mà nảy sinh quan hệ với nhà họ Khương.
Cô đây là cơ hội.
Cơ hội là nắm lấy.
Không chỉ cô nghĩ , hai trai của cô tự nhiên cũng nghĩ như thế.
Họ cảm thấy bố chính là chịu thiệt thòi vì ai giúp đỡ.
Dù kết hôn với của Giang Nam, thiết với nhà họ Khương , nhưng bác Khương thà giúp Giang Nam tìm một công việc ở xưởng diêm, chứ bao giờ sẽ giúp đỡ bố họ một tay....
Lâm An An và Hà An Na cùng họp xong, phân bổ xong công việc giảng dạy.
Các môn cơ sở do Hà An Na và Cát Xuân Mai luân phiên giảng dạy, như đều nửa ngày thời gian để nghỉ ngơi.
Tiết thực hành thì Diêm Lỗi và Lâm An An chia phụ trách, hai cũng thể nghỉ nửa ngày.
Hà An Na dùng chất giọng khàn vì quá nhiều của với họ:
“Từ nay về , bố đây vất vả thế nào, cũng các giáo sư vất vả .
Sau chúng nỗ lực học tập!"
Mấy lập tức rộ lên.
Lâm An An :
“Chúng cũng cần đặt quy định quá khắt khe , nếu thực sự thấy mệt, thể bất cứ lúc nào."
Diêm Lỗi cũng bày tỏ, thể thế .
Thẩm Vũ Hành:
...
Có cũng nên điều đó ?
Chuyện bàn bạc xong xuôi, đều thấy vấn đề gì nữa.
Diêm Lỗi :
“Thực học viên bên chúng thực sự nhiều, tớ bên chăn nuôi và nông học đông lắm.
Chuyên ngành hóa học càng ít, là để đào tạo công nhân cho nhà máy phân bón mới xây dựng đấy."
“Ôi, chuyên ngành máy tính của chúng khi nào mới vẻ vang như đây."
Cát Xuân Mai cảm thán.
Lâm An An tự tin :
“Sẽ ngày đó thôi.
Đợi máy tính của chúng chức năng ngày càng nhiều, thể tích ngày càng nhỏ, sẽ giống như cái đài bán dẫn chứ.
Đến lúc đó ai cũng cần học ?"