Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 438

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:54:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Minh Nghị :

 

, năm nay thể ở cùng .

 

Cho nên hôm nay đến đón em về nhà.

 

Tối nay rảnh chứ?”

 

“Có chứ ạ, chắc chắn rảnh .

 

Tuy rằng chúng cho nghỉ phép, nhưng buổi tối cũng tăng ca.”

 

Trên chính sách, đối sách, cho ăn mừng.

 

Mọi liền buổi tối lén lút về nhà ăn mừng.

 

Giống như những nhà ở bên cạnh như Hà An Na, thì nhà ăn ăn cơm, buổi tối tự ở nhà gói sủi cảo ăn.

 

Mỗi đều cách đón Tết của riêng .

 

Lâm An An vội vàng về ký túc xá thu dọn đồ đạc, đó đem những đồng tiền xu gói bằng giấy đỏ, tặng cho .

 

Đáng lẽ khi ăn cơm tối mới tặng, nhưng tối nay về thì sẽ cơ hội nữa.

 

Tặng cho Hà An Na , tặng cho Cát Xuân Mai và Diêm Lỗi, đó tìm Thẩm Vũ Hành, cũng tặng cho một cái.

 

Thẩm Vũ Hành :

 

“Đây là cái gì?”

 

“Quà năm mới ạ, để lấy may.

 

Bây giờ còn thịnh hành cái nữa, nhưng đem cho một chút hương vị ngày Tết.

 

Em đều chuẩn cho .”

 

Đây cũng coi như là sự an ủi về mặt tinh thần.

 

Chủ yếu là trong một năm qua, xảy quá nhiều chuyện, ảnh hưởng đến cũng quá lớn.

 

Thậm chí mấy xảy chuyện nguy hiểm.

 

Cho nên Lâm An An liền cầu một sự may mắn, hy vọng trong năm mới đều suôn sẻ bình an.

 

Lâm An An xong liền xua xua tay rời , nhanh ch.óng về nhà đón Tết .

 

“Anh cả em còn đang đợi, em nhanh chân lên thôi.”

 

Thẩm Vũ Hành cầm đồng xu, Lâm An An, đó bỏ trong túi của .

 

Sau khi về phòng, thỉnh thoảng lấy xem.

 

Giáo sư Đào hỏi:

 

“Đây là cái gì?”

 

“Quà của em, quà năm mới ạ.”

 

Thẩm Vũ Hành .

 

Trong giọng điệu mang theo sự tự hào hiếm .

 

Giáo sư Đào :

 

“Người tặng quà cho , định tặng cái gì ?”

 

Điều thật sự khó Thẩm Vũ Hành , thật sự nữa.

 

Cậu từng tặng quà.

 

Giáo sư Đào cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, thấy khó, liền mỉm lắc đầu, cảm thấy học trò của càng lúc càng khí chất con hơn .

 

Lại một nữa cảm thán, đến nơi là đúng !

 

Lâm An An theo Khương Minh Nghị suốt quãng đường về đại viện, hỏi thăm tình hình ở thủ đô.

 

Khương Minh Nghị :

 

“Vẫn thế thôi, vả càng lúc càng náo loạn.

 

em đến đây là sai .”

 

Lâm An An cũng hỏi thêm về vấn đề nữa, quan tâm hỏi:

 

“Vậy còn đó ?”

 

“Không , điều hẳn về đây .

 

Bộ phận của bọn , cả nước cũng .

 

Vừa ở đây chẳng đang phòng thí nghiệm , e là cũng chẳng bình yên .”

 

Vừa là nơi đóng quân biên cương, nghiên cứu thí nghiệm khoa học.

 

Sao thể yên tĩnh chứ.

 

Nghe thấy lời , Lâm An An cũng yên tâm .

 

Anh cả ở thủ đô một , vả công việc đang cũng tính là an , thời gian dài quả thực khiến lo lắng.

 

Khương Minh Nghị :

 

“Em và trong nhà đều chung sống chứ, với Minh Hy và những khác hợp ?”

 

Lâm An An :

 

“Mọi đều đối xử với em, em trái chẳng lo lắng cả.

 

Ngược là mâu thuẫn giữa hai khá lớn đấy ạ.”

 

Rồi kể cho cả về tình hình trong nhà trong những ngày mặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-438.html.]

Chủ yếu vẫn là mâu thuẫn giữa hai và .

 

Hở là cãi .

 

Cô cảm thấy mỗi vì chuyện mà cãi , thật chẳng đáng chút nào.

 

Nhà giống như nhà họ Lâm, cũng chẳng mâu thuẫn thể điều hòa.

 

Hoàn cần căng đến mức .

 

Khương Minh Nghị thở dài:

 

“Cái khó giải quyết lắm.

 

Ba và chú Giang giao tình sâu nặng, ông thể nào đứa con của chiến hữu con cái đối xử tệ bạc .

 

Minh Đức là cái tính bướng bỉnh, sẽ chịu khuất phục ba .

 

Cho nên chuyện còn mài giũa nhiều.”

 

Lâm An An hỏi:

 

“Vậy hiểu Giang Nam ạ?

 

Thường xuyên chị nhắc đến cô .

 

Cậu chắc đến mức lầm chứ ạ.”

 

Khương Minh Nghị suy nghĩ kỹ , ký ức cũng tính là nhiều, nhưng đ-ánh giá thì sẵn:

 

“Là một nữ đồng chí chút bướng bỉnh.

 

giống kiểu của Minh Hy.

 

Minh Hy là chỗ dựa, cô là vì chỗ dựa.”

 

Lâm An An :

 

“Em hiểu , tính cách của cô thực chính là một kiểu tự bảo vệ .”

 

Khương Minh Nghị gật đầu:

 

“Có thể coi là như .

 

Nghe cứ luôn đoàn văn công, thực phù hợp lắm, đoán lẽ là vì liên quan đến Tần Tư Vũ chăng, cô đại khái lo lắng Minh Đức sẽ Tần Tư Vũ cướp mất.”

 

Lâm An An lắng , cứ cảm thấy chuyện như , cô cảm thấy cả đoán sai .

 

sẽ hai mà nịnh nọt chị Minh Hy, mà thể vì hai mà thi đoàn văn công ?

 

Cô đưa nghi vấn của , Khương Minh Nghị cũng ngẩn , :

 

“Anh với cô tuổi tác cũng cách một quãng, cũng mấy khi tiếp xúc.

 

Chẳng qua là thông qua vài tiếp xúc mà tự suy đoán thôi.”

 

Sau đó bất đắc dĩ :

 

“Những việc khác thì đều thạo, chứ chuyện tình cảm, thật sự cái bản lĩnh .”

 

Anh quả thực cũng thể hiểu nổi chuyện tình cảm .

 

Ví dụ như cha sinh của , vì cái gọi là tình cảm, cũng chẳng thèm rõ tình hình thực tế, hùng hục theo đuổi khác, kết hôn.

 

Sau đó vì tình cảm mà vứt bỏ .

 

Điều khiến đối với chuyện tình cảm kiểu thật sự chẳng ý tưởng gì.

 

Vẫn là tình là quan trọng nhất.

 

Giống như cha nuôi nấng khôn lớn, tuy con ruột nhưng cũng chẳng khác gì con ruột, Minh Đức và Minh Hy cũng bao giờ coi ngoài.

 

Nay thêm một An An, cũng bao giờ coi ngoài.

 

Khương Minh Nghị cảm thấy như .

 

Anh với Lâm An An:

 

“Mặc dù lẽ đoán sai suy nghĩ của cô , nhưng vẫn chuẩn.

 

Tâm địa của Giang Nam hẳn là chính trực, tâm địa .

 

Nếu thì nhờ sự giúp đỡ của ba, cô cũng chẳng đến mức đoàn văn công.

 

Cho nên chuyện chúng điểm mấu chốt dễ giải quyết nhất , nhưng chúng cũng thể khó một nữ đồng chí như , em xem ?”

 

Lâm An An gật đầu.

 

Thực đều , chỉ là đều nỗi lo ngại mà thôi.

 

Hèn chi chuyện cứ mãi bế tắc như .

 

đổi là Lâm An An, Lâm An An cũng sẽ thấy khó xử, nhưng tiền đề của sự khó xử là Giang Nam thật sự nhắm trúng hai .

 

Nếu bản Giang Nam cũng nhắm trúng hai thì ?

 

Trò chuyện một trận như , Lâm An An đối với vấn đề của nhà đương nhiên cũng hiểu rõ hơn .

 

Cảm thấy nếu cãi , cô cũng thể mở lời hòa giải một chút.

 

Để tránh cho cơm cũng ăn ngon.

 

Hai xe đạp mới dừng , Lưu Vân .

 

Trên chỉ mặc mỗi một chiếc áo len.

 

Ngay cả áo bông cũng kịp khoác .

 

Lâm An An :

 

“Mợ ơi, mợ mau trong nhà ạ.”

 

 

Loading...