Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 403
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:53:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm An An mỉm :
“An Na , định xong xuôi ạ.
Bên đó nhiều trẻ tuổi, chị ở trong ký túc xá của quân đoàn, cũng tương tự như ký túc xá đại học của chúng .
Chỉ điều đồ ăn kém một chút, vì môi trường chung bên đó là như , vật tư thiếu thốn.
ạ.
Bên đó cơ hội tuyển dụng cũng nhiều.
An Na văn hóa, thể tham gia kỳ thi tuyển dụng, công việc , cuộc sống sẽ lên thôi."
Nghe thấy tình hình của An Na, hai vợ chồng đều mừng rỡ rơi nước mắt.
Như là lắm .
Người trẻ tuổi, một nơi để dừng chân.
Không ai phiền con bé.
Sau thể yên tâm tìm một công việc, sống những ngày tháng bình yên.
Đây là điều tuyệt vời bao.
Làm cha , cuối cùng cũng thể yên tâm .
Trong một khoảnh khắc, từ trong mắt hai họ Lâm An An dường như thấy vẻ mặt quyết tuyệt.
Tim cô thót , với họ:
“Cháu về đây là để với hai bác, bên đó vẫn tiếp nhận những trí thức như hai bác.
Hai bác thể đơn xin, cháu giúp hai bác nộp lên, hai bác cũng sang bên đó , tuy rằng vất vả nhưng thể thường xuyên gặp mặt An Na."
Bây giờ bên phía vẫn tin tức gì, lúc mà sang đó thì chính là tham gia lao động.
Lâm An An cũng quản nhiều như nữa.
Cứ đưa sang đó tính .
Nghe thấy lời của Lâm An An, hai ngẩn ngơ một lát, giáo sư Hà :
“Chuyện ... thể ?
Chúng , liệu phiền cuộc sống của An Na ?"
“Bên đó đều đang đẩy mạnh sản xuất, đẩy mạnh xây dựng.
Trong môi trường khắc nghiệt như , ai quan tâm đến hai bác .
Nếu hai bác lo lắng ảnh hưởng đến An Na thì ít gặp mặt cũng .
ít nhất An Na hai bác ở bên cạnh thì chị sẽ yên tâm hơn.
Một chị cô độc nơi nương tựa ở biên cương, cũng đáng thương."
Nghe thấy lời , hai ngẩn .
Dường như chút chân tay luống cuống.
giáo sư Ngô đỏ hoe mắt:
“Vậy biên cương, đến bên cạnh An Na."
Giáo sư Hà nắm lấy tay bà:
“Được, chúng biên cương."
Nghe thấy lời của hai , Lâm An An mỉm :
“Vậy lát nữa cháu sẽ giúp hai bác điền đơn xin, đến lúc đó thủ tục xong là hai bác thể .
Dạo hai bác cứ chờ tin tức nhé."
Hai vợ chồng vội vàng gật đầu ứng lời.
Tuy rằng họ cảm ơn Lâm An An, nhưng cũng giữ cô ở nhà lâu.
Sợ đột nhiên xông đến gây chuyện.
Lâm An An căn nhà trống trơn, gì mà thẳng cửa chính.
Giáo sư Hà ngoài , đó thấy ai mới để Lâm An An cửa.
Đợi Lâm An An , hai vợ chồng ôm chầm lấy .
Giáo sư Hà :
“Như là lắm , ít nhất cả nhà ở bên .
Thật khó khăn chỉ là nhất thời thôi, ?"
Giáo sư Ngô cuối cùng cũng nụ :
“ , chúng còn thể ở bên cạnh An Na."
Lâm An An đến nhà giáo sư Tần.
Cũng may nhà giáo sư Tần biến động gì lớn.
Có lẽ cũng bởi vì sinh viên chuyên ngành máy tính ít, hơn nữa kẻ gây chuyện ban đầu gây một sự hiểu lầm lớn, nên ngược ảnh hưởng đối với bên máy tính tương đối nhỏ.
Giáo sư Tần thấy Lâm An An đến cũng vô cùng kinh ngạc:
“Sao em tới nữa ?"
“Em đến thăm hai bác ạ."
Giáo sư Tần để cô nhà, trong nhà giáo sư Tần chỉ ông và phu nhân ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-403.html.]
Con cái của ông đều cho về.
Để họ ở tỉnh ngoài.
Vốn dĩ họ cũng đang xây dựng tổ quốc ở khắp nơi, đều công việc của riêng .
Lâm An An cũng nhiều thời gian, cô chỉ với giáo sư Tần rằng một chuyến đến biên cương.
Cũng hỏi thăm , bên đó tiếp nhận .
Cảm thấy nếu bên vấn đề gì thì để giáo sư Tần và những khác thể cân nhắc lúc đó chuyển sang bên đó.
“Điều kiện bên đó tuy vất vả nhưng đều đang nỗ lực xây dựng tổ quốc.
Tràn đầy nhiệt huyết."
Giáo sư Tần thật sự từng cân nhắc đến khả năng .
Trong lòng ông vẫn luôn mong mỏi thể mở lớp , thể bắt đầu việc nghiên cứu thí nghiệm.
Ông chuyên cái , rời khỏi phòng thí nghiệm thì còn ý nghĩa gì nữa.
“Chuyện để suy nghĩ thêm ."
Sau đó :
“ một giáo sư lúc sang đó, bên đó thật sự tiếp nhận ?
Là sang gì?"
Lâm An An bây giờ sang bên đó chính là cùng tham gia lao động.
“Cũng , lao động cũng ."
Giáo sư Tần lẩm bẩm.
Lại hỏi Lâm An An thủ tục gì.
Lâm An An liền đưa thủ tục đơn xin cho ông .
Giáo sư Tần thở phào nhẹ nhõm.
Cảm thấy đây là một con đường.
Lâm An An cũng thêm gì nhiều, dù chuyện của vẫn chốt định, đều chắc .
Cô cũng tiện tiết lộ .
Dù đến lúc tin tức của tới, cô sẽ đến khuyên nhủ các giáo sư.
Rời khỏi trường học, Lâm An An dạo quanh phố một lát, mua một sách.
Sau đó phát hiện trong hiệu sách nhiều cuốn sách thấy nữa.
Cũng may là các loại sách kỹ thuật vẫn còn đó.
Lâm An An mua một đống lớn.
Lần biên cương, những thứ khác thiếu thốn thì cô cũng cảm thấy ảnh hưởng quá lớn.
Dù ở Tiểu Bát Giác trong môi trường như cũng vượt qua .
Điều duy nhất cô thể chịu đựng chính là tài liệu học tập bên đó quá khan hiếm.
Đối với một yêu thích học tập như Lâm An An mà , sách vở thì những ngày tháng chút khó khăn.
Cho nên tranh thủ lúc còn ở thủ đô, cô mua nhiều một chút gửi sang đó.
Chuẩn cho đời sống nghiệp dư phong phú của .
Buổi chiều khi cả Khương Minh Nghị qua đưa cơm tối cho cô, Lâm An An với về chuyện ở trường học.
Khương Minh Nghị :
“Đơn xin em cứ điền lên , chuyện đó em cần quản nữa.
Chuyện nhất định sớm, càng phức tạp thì càng khó thao tác."
Lâm An An liền vội vàng đơn xin cho vợ chồng nhà họ Hà, đó mang đến văn phòng khu phố nơi trường học tọa lạc để đóng dấu.
Lại đến đồn công an đóng dấu.
Chỉ cần hộ khẩu bên chuyển ngoài là thể rời khỏi trường học, biên cương nhập hộ khẩu .
Đồng chí công an phụ trách việc liền tò mò:
“Sao biên cương ?"
Thật sự là hiện nay phận giảng viên đại học chút nhạy cảm.
Tự nhiên hỏi thêm một câu.
Lâm An An :
“Biên cương đang thiếu mà chú, cháu thăm từ bên đó về, cháu cũng dự định sang đó.
Xây dựng biên cương tươi của tổ quốc là trách nhiệm thể chối từ của chúng .
Chuyện còn cần lý do ạ?
Họ kiến thức văn hóa thì càng nên ."
Sau đó với công an:
“Nếu trong nhà các chú ai thì cũng thể đăng ký ạ."
“..."
Đồng chí công an mỉm .