Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 399
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:48:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khương Minh Hy cái dáng vẻ vô tâm vô tính của Lâm An An, liền là phí lời .
Em thật là sắt đ-á quá mà.”
Cho đến tận buổi tối, Lâm An An đều cùng mợ nhào bột gói sủi cảo.
Trải nghiệm bầu khí gia đình .
Cô hình như chẳng mấy việc , nhưng Khương Minh Hy cũng , nên cũng chẳng thấy ngại ngùng gì.
Khương Minh Hy gói sủi cảo, nháy mắt hiệu với Lâm An An.
Đáng tiếc là Lâm An An mải cúi đầu gói sủi cảo quá chăm chú, nên chẳng hề nhận tín hiệu nào từ chị cả.
Điều Khương Minh Hy tức phát điên, chẳng thèm buồn chuyện với Lâm An An nữa.
Cảm thấy em đối với chẳng chút lòng thành nào.
Lâm An An cũng chẳng thèm quan tâm chị giận , cô cũng là kiểu sẽ vì khác mà bản chịu thiệt thòi.
Chuyện thì ai cũng vô dụng.
Hơn nữa, cô nhận là , chứ nhận chị họ .
Chị họ nếu chỉ vì một chuyện mà cô theo giận dỗi , thích nữa, thì Lâm An An cũng chẳng bận tâm.
Cô thói quen chiều chuộng tính tình của khác.
Buổi tối đương nhiên là một bữa cơm đoàn viên ấm cúng.
Tuy rằng sủi cảo gói trông , nhưng nhân bánh mợ trộn cực kỳ thơm.
Cậu ăn khen nức nở.
Lại còn hỏi xem mang sang cho nhà họ Tần một ít .
Để cho con bé Giang Nam bồi bổ một chút.
Lưu Vân :
“Mang sang .
Con bé đó vẫn đang ở nhà luyện múa, cũng đoàn văn công đấy.”
Khương Minh Hy bĩu môi.
Khương Việt Sơn :
“Nếu phù hợp thì thi lính thông tin.”
Khương Minh Hy bảo:
“Chỉ sợ cô cũng thi đỗ nổi, thành tích học tập của cô cũng .”
Khương Việt Sơn định đ-ập bàn luôn .
Vẫn là Lưu Vân đ-ánh tay chị một cái:
“Ăn sủi cảo của con , sủi cảo tự gói mà cũng ngăn cái miệng của con ?”
Khương Minh Nghị mỉm từ trong bếp bê thêm một đĩa sủi cảo nữa :
“Minh Hy ăn nhiều , hôm nay sủi cảo gói , tiến bộ đấy.”
Khương Minh Hy qua, lập tức xị mặt:
“Cái đó là An An gói đấy.”
Khương Minh Nghị:
……
Lưu Vân lập tức rộ lên.
Khương Việt Sơn đem mấy cái sủi cảo khen ngợi một hồi, cứ như thể việc Lâm An An gói đĩa sủi cảo là chuyện gì đó ghê gớm lắm .
Làm cho Lâm An An đỏ cả mặt.
Cũng may qua cái trận náo nhiệt , mâu thuẫn cũng trôi qua.
Mợ Lưu Vân trong nhà còn bao nhiêu bột mì, đủ để gói thêm mấy bữa nữa.
Qua vài ngày nữa gói một loại nhân khác.
Để An An và Khương Minh Nghị ở nhà ăn ngon một chút.
Đỡ lúc ngoài ai chăm lo chuyện ăn uống.
Lại nhắc đến Khương Minh Đức, gọi Khương Minh Đức về nhà.
Trường quân đội bây giờ cũng cho nghỉ , cứ ở bên ngoài mãi cũng tiện.
Khương Việt Sơn :
“Tùy nó , về thì thôi.”
Vẻ mặt ông rõ là nhắc đến đứa con thứ hai, xoay bắt đầu quan tâm đến tương lai của Lâm An An:
“Trường học hiện giờ đang nghỉ, chắc là sẽ sớm mở cửa .
Cứ ở nhà mãi thế cũng là cách.
Hay là cứ sắp xếp một công việc nhé?”
Với tư cách là chủ gia đình của thời đại , Khương Việt Sơn cho rằng, thanh niên mà cứ ở lỳ trong nhà thì dễ hỏng .
Tinh thần sẽ trở nên bạc nhược.
Thế hệ của đất nước thể ở nhà chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-399.html.]
Nhất định ngoài.
Hoặc là đến cơ quan , hoặc là đồng ruộng việc.
Tóm là vận động lên.
Đương nhiên, đối với đứa cháu ngoại duy nhất , ông nỡ để An An việc đồng áng chứ.
Đứa nhỏ việc cực khổ mười mấy năm , đến lúc hưởng phúc.
Cho dù dùng đến quan hệ của , ông cũng nhất định tìm cho An An một công việc phù hợp.
An An là sinh viên đại học cơ mà, công việc gì mà chẳng .
Ai còn dám bảo ông tư lợi cá nhân chứ?
Lâm An An :
“Con vốn dĩ dự định nếu học thì con sẽ thi lấy một công việc.
Hiện giờ tình hình thế , tìm một công việc đúng chuyên ngành cũng dễ dàng gì.
Con định tìm một việc gì đó nhàn hạ, đến lúc đó thể học.”
Chuyên ngành của nhóm Lâm An An thông thường là phòng thí nghiệm.
Các phòng thí nghiệm lớn nhỏ khắp cả nước đều thiếu nhân tài máy tính.
Trước khi trường cho nghỉ, họ thuộc diện nhân tài hiếm .
khi nghỉ học, nhiều dự án thí nghiệm của các phòng thí nghiệm đều ảnh hưởng, đương nhiên sẽ nhận thêm nữa.
Vả Lâm An An vẫn nghiệp đại học.
Chuyện khó xử.
Khương Minh Hy gợi ý:
“Hay là em thi đoàn văn công , cùng với chị .”
Vào đoàn văn công , sớm tối bên thì chẳng sẽ dễ bề giúp đỡ hơn ?
Khương Việt Sơn lườm chị một cái.
Sau đó ông ôn tồn Lâm An An:
“Thật nếu yêu cầu là như thì đơn giản, công việc văn phòng thường là nhàn hạ, ít việc.
Cậu khuyên con nên ở đây, môi trường ở đây tuy bằng thủ đô nhưng yên tĩnh.
Con thể yên tâm học tập.”
Với môi trường đặc thù hiện nay, ông vẫn hy vọng các con ở bên cạnh .
Lâm An An nghĩ một lát :
“Cậu ơi, khi ăn cơm xong, chúng thể chuyện một chút ạ?
Về vấn đề , con thấy cần thảo luận kỹ ạ.”
Khương Việt Sơn liền gật đầu:
“Được.”
Buổi tối khi ăn cơm xong, Lâm An An và Khương Minh Nghị cùng phòng sách của Khương Việt Sơn.
Khương Minh Hy cũng lười họ chuyện, tự tìm Tần Tư Vũ và mấy khác tán gẫu.
Phòng sách của Khương Việt Sơn đơn sơ, chỉ một chiếc bàn cũ, tường treo đầy bản đồ.
Nếu đây là ở nhà, Lâm An An còn tưởng là đến văn phòng của ông cơ.
Cô xuống chiếc ghế bên cạnh bàn việc:
“Cậu ơi, con ngóng một chút về tình hình ở đây ạ.
Con hiện giờ một sẽ xuống cơ sở, bên tiếp nhận những đối tượng như ạ?”
Khương Việt Sơn hỏi:
“Con hỏi chuyện gì?”
“Con một vài thầy……”
Lâm An An nhắc đến các giáo sư chuyên ngành máy tính.
Cô kể rằng họ đều từng kinh nghiệm du học.
Hiện giờ tuy vẫn gặp sóng gió gì lớn, nhưng cô cũng lo lắng họ sẽ giống như bố của Hà An Na.
Cho nên cô ngóng , nếu bên tiếp nhận, các giáo sư thật sự gặp chuyện thì thể đưa họ sang bên .
Ít nhất thể đảm bảo là họ an .
“Họ đều là những nhân tài của ngành máy tính.
Là lực lượng quan trọng để nghiên cứu máy tính .
Con mong họ đều bình an vô sự, chờ trường học mở cửa , chúng con thể cùng phòng thí nghiệm.
Chúng con khó khăn mới vượt qua những rào cản kỹ thuật, nỗ lực đuổi kịp trình độ máy tính của nước ngoài.
Trước khi trường cho nghỉ, chúng con mới kết thúc một cuộc thí nghiệm, con cũng mới thiết kế một phần mềm phù hợp cho cuộc thí nghiệm đó.”
Lâm An An , cảm xúc chút d.a.o động, cô khựng một chút:
“Nếu họ gặp tổn thất gì, thì chúng sẽ lãng phí thêm bao nhiêu thời gian nữa .
Con sợ tụt hậu quá xa, đuổi kịp sẽ càng thêm khó khăn.”